. Tôi lập tức về ngay."
Châu Tịnh An không hiểu gì hết : "Này này, cô là đầu heo àh, nói cái gì thế?"
Cô đáp: "Cô cứ ứng phó trước đi, nửa tiếng sau tôi lập tức có mặt tại công ty."
Châu Tịnh An vẫn kêu gào ầm ĩ, cô đã tắt máy , đi vào trong áy náy cáo từ Nguyễn Chính Đông: "Thật ngại quá, tôi phải về rồi."
Mạnh Hòa Bình nói: "Anh đưa em về."
Cô cuối cùng cũng không nhẫn nại được nói một câu: "Không cần đâu, anh còn phải đưa Nguyễn tiểu thư về, em gọi taxi được rồi."
Nguyễn Chính Đông nói: "Vậy cô đợi một lát, tôi thay bộ quần áo rồi đưa cô về."
Cô vẫn chưa kịp từ chối, Mạnh Hòa Bình đã nói: "Được rồi, cậu vẫn còn trong viện mà, tôi đưa về, sau đó sẽ quay lại đón Tây Tử ."
Nguyễn Chính Đông cũng không kiên quyết nữa : "Vậy cảm ơn nhé."
Mạnh Hòa Bình cười: "Quả thực không giống, trước đây giúp cậu đưa người này người kia cũng có thấy cậu cảm ơn câu nào đâu."
Nguyễn Chính Đông cũng cười: "Tôi nhờ cậu đưa ai về lúc nào hả, đừng có mà đứng đó nói linh tinh."
Giại Kỳ cảm thấy đau âm ỉ trong ngực, lục phủ ngũ tạng đều co rúm
lại, dường như trong da dạy cũng bị thủng một lỗ lớn, chỉ sợ rằng cổ
họng sẽ ngọt ngọt rồi nôn ra máu. Cô cảm thấy bản thân như một con muỗi
vằn bị rơi vào mạng nhện, giãy giụa thế nào cũng bị càng nhiều sợi tơ bó chặt hơn, từng sợi một dính vào không thể thở nổi, không cón sức lực
chỉ có thể mở to mắt bất động, chết không nhắm mắt.
Đi cùng thang máy với Mạnh Hòa Bình xuống dưới, từng gang tấc không
gian chỉ có hai người bọn họ, quả thật giống như chiếc lồng giam, cô
thật sự không muốn đi cùng xe với anh, do đó liền nói: "Hay là em gọi
taxi, có rất nhiều taxi ở ngoài cổng bệnh viện, rất thuận tiện."
"Không được." Giọng nói anh nhẹ nhàng nhưng kiên quyết, lại thêm một câu: "Anh đã đồng ý với Đông Tử rồi."
Có tình có nghĩa như vậy, tại sao cô lại muốn rơi nước mắt chứ.
Anh lái một chiếc Chopster, không gian trong xe rộng rãi, không khí
lạnh ù ù, không một tiếng động, chỉ có cô là cảm thấy chật hẹp.
Anh lái xe rất chậm, dường như là đã quen như vậy. Đã lâu như vậy
không gặp, anh quả thật giống như một người khác rồi, giống như "Anh
hùng xạ điêu" trong trí nhớ lúc còn nhỏ, luôn đẹp như thế, tốt như thế,
nhưng lại không dám mở ra xem, sợ khi xem xong sẽ cảm thấy không giống
như vậy——Những ký ức cô đã từng có chỉ sợ rằng sẽ không phải như vậy.
Buổi chiều thứ 7, xe đi trên đường chầm chậm, những chiếc xe màu xanh lá cây giống như là tưng lớp lá xanh, trôi dạt uốn lượn trên dòng sông. Còn cô dường như đang ngồi trên thuyền nhìn hai bên những cánh buồm cập bến, những tòa nhà san sát.
Đúng lúc đèn đỏ, dùng ở đó đợi, cô quay mặt nhìn ra ngoài cửa sổ, bỗng nhiên nhận ra cái con đường này
Nếu mà rẽ bên trái, đi tiếp 5,6 trăm met, có thể nhìn thấy một tòa
nhà mang phong cách cổ, từng tòa từng tòa một, giống như vô số các hộp
diêm giống y hệt nhau, những mặt tường xi măng thô ráp, những chiếc cửa
tò vò chi chít, lại càng giống những tổ chim sáo. Nhớ lại năm đó, cầm
một chiếc ghế mây ra ban công chật hẹp sưởi nắng, trên đầu phơi đầy áo
phông của cô, đồ lót của anh, tà áo hoặc vạt áo thường lướt nhẹ qua đầu
họ........bên ngoài ban công là âm thanh ồn ào của còi xe cộ, của tiếng
người nói, tiếng nhạc từ của hàng buôn bán nhỏ ........âm thanh cuồn
cuộn như đại dương, xô những con sóng lớn đập vào thành ban công, ánh
mặt trời màu vàng nhạt như là những hặt cát chảy trong chiếc đông hồ
cát, không có âm thanh không có tiếng động nào chỉ húc đầu vùi mặt và
chảy xuống, ban công nhà bên cạnh cầm một chiếc sàng lớn ra để phơi
những miếng măng tây——Nhiều năm sau đó cô vẫn nhớ, nhớ mùi vị của hạnh
phúc đó chính là phơi măng tây——mùi đặc biệt của măng tây khô chen lẫn
mùi bụi bặm trên cơ thể lấm bẩn..........ban công rất nhỏ rất hẹp, chỉ
có thể đặt một cái ghế, anh thường tranh giành với cô, cuối cùng hai
người chen chúc với nhau trên một chiếc ghế cũng không cảm thấy nhàm
chán, còn bám chặt lấy anh hỏi: "Mạnh Hòa Bình tại sao tên anh lại như
thế."
Anh nói: "Cha mẹ anh hi vọng thế giới hòa bình mà."
Sau này mới biết lúc anh sinh ra bố anh đang ở ngoài chiến trận, cho nên mới đặt tên anh là Hòa Bình.
Cuối cùng cũng đến công ty, cô nói: "Anh đừng xuống xe." Anh nói :
"Không sao." Vẫn cứ xuống xe giúp cô mở cửa, tay đặt lên nóc xe, hành
động lịch sự ga lăng.
Trước đây anh rất lười, chỉ có cô mới biết. Bít tất thay xong vứt ở
đó chỉ đến khi cô dùng đến vũ lực anh mới chịu đi giặt, lại còn ca hát
trong cái phòng vệ sinh chật chội nữa: "Ah ah........cho ta một bà vợ
tốt, để cho ta không phải giặt bít tất, cho dù là nộp hết tiền lương,
cho dù là có véo tai ta, ta cũng không hề hối hận........." bài hát
"Nước vong tình" sai nhịp điệu làm cho cô cười ngặt ngẽo, đưa tay ra véo tai anh, hai bàn tay anh toàn bọt xà phòng nghiêng đầu dịu dàng hôn cô, cứ như thế gạt đôi bàn tay toàn bọt xà phòng rồi dụi dàng hôn cô
Cô nói: "Em lên đây."
Anh ừ một tiếng, cô đi sâu vào đại sảnh mới quay đầu nhìn lại, cách
bức tường kính, từ xa xa nhìn thấy anh vẫn chưa đi, đứng dưới ánh nắng