năm sau gặp lại, tưởng tượng của cô về nh trong lần đầu tiên gặp mặt với anh trong hiện tại hoàn toàn trùng khớp và càng đẹp hơn so với anh ở trong kí ức của cô. Vân Vy không thể kiềm chế nổi tâm trạng vui vẻ của mình, vì vậy cho dù là những lúc anh trầm ngâm thì cô cũng không dám ngẩng đầu nhìn anh. -Chớ lo lắng!- anh mỉm cười nói: -Để tôi nghĩ cách!- anh đứng dậy đón lấy tập kế hoạch trong tay Tiểu Thu, sau đó ngoảnh đầu sang nhìn Vân Vy: -Cô cứ chờ tin của tôi! Nhìn theo cái bóng cao lớn của anh, Vân Vy lại không kìm được lòng, vội vàng xỏ giầy đuổi theo anh: -Tôi đi với anh! Anh nhìn đồng hồ trên tay rồi ngẩng đầu lên nhifncoo, ánh đèn vàng mê hoặc bao trùm lấy anh: -Muộn lắm rồi! Nhưng cô vẫn ngang bướng không chịu quay về. Xin anh, chỉ một lần này thôi! -Tôi đi trước, cô theo sau nhé! Vân Vy gật đầu lia lịa. Anh vừa bước xuống cầu thang vừa tránh để không che mất ánh đèn, lắng tai nghe bước chân của cô và ngoảnh đầu lại nhìn cô. Cứ như thể anh biết là cô bị bệnh quáng gà, nếu không thì anh đã không vừa đi vừa ngoảnh lại nhìn cô như vậy. Trước đây Giang Nhan rất sơ ý, không biết rằng cô bị quáng gà. Lúc ấy cô chỉ biết túm lấy áo anh, bám sát vào người anh, nghe theo nhịp bước chân anh. Lúc đó cô đã nghĩ, hai người bọn họ giống như một con quái vật bốn chân kì dị. Vân Vy thất thần suy nghĩ, chẳng may bị trượt chân, cả người cô đổ ập xuống. Cô vừa kịp la lên một tiếng thì đã thấy vai mình được bàn tay của ai đó giữ lại, gò mà mềm mại của cô áp sát vào cổ áo sơ mi lành lạnh của anh. Mặt của cô nóng bừng lên như bị sốt, vừa mở miệng định nói cám ơn thì anh đã lập tức thả tay ra rồi quay người đi tiếp, cứ như thể chỉ cần cô hơi tiến lại gần là anh sẽ lập tức tránh xa ra vậy. Cô không nên yêu cầu quá nhiều ở anh, hai người chẳng qua chỉ là những người bạn bình thường, anh chịu giúp cô đã là may mắn lắm rồi! -Liệu có phiền phức lắm không?- cô rụt rè hỏi. -Không đâu. Giọng nói lạnh lùng của anh khiến cho cô cảm thấy như đang ngồi trên thảm đinh. Ban nãy rõ ràng vẫn còn rất ổn, cô không hiểu mình đã làm sai chuyện gì. Cô giả vờ như không có chuyện gì, thản nhiên ngồi xuống ghế trước xe. Vô tình cô nhìn thấy ở trên xe có một tấm thiệp cưới màu đỏ chói. Cô nhớ cô đã từng nằm mơ một giấc mơ rất kì lạ, mơ thấy trên tờ giấy đăng kí kết hôn của Giang Nhan không ghi tên cô mà là tên của người khác. Sau khi tỉnh lại, cô liền nói với Giang Nhan: -Giang Nhan, nếu như anh lấy người khác em phải làm thế nào? Giang Nhan mỉm cười nói: -Chỉ là một giấc mơ mà thôi! Nhưng cô vẫn bướng bỉnh truy hỏi: -Nếu như ác mộng thành thật thì sao? Giang Nhan giơ hai tay lên như kiểu đầu hàng nói: -Anh thề là cả đời này sẽ không lấy ai ngoài Vân Vy. Thế mà giờ đây cơn ác mộng của cô đã thành hiện thực. Con người anh và cả trái tim anh đều đã không thuộc về cô nữa rồi. -Anh sắp lấy vợ à?- cô khó khăn lắm mới mở miệng hỏi anh câu này. Anh chỉ khẽ ậm ừ một tiếng trong bóng tối. Câu nói chúc phúc vừa ra đến cửa miệng đã trở thành: -Có thể hạnh phúc như vậy….chúc mừng anh!- đôi môi khẽ run lên, Vân Vy không tự chủ được mình, đưa mu bàn tay lên dụi mắt. Anh im lặng một lát rồi hỏi: -Em -Em á?- cổ họng cô như tắc nghẹn như bị cái gì đó đè vào, thế nhưng ngoài mặt cô vẫn cố tỏ vẻ vui vẻ: -Em không vội! -Em muốn tìm người thế nào? Anh dường như tiện miệng hỏi vậy mà thôi. Cô không kìm được lòng, he hé cửa kính xe, những lọn tóc của cô bị gió thổi rối tinh. -Em chưa nghĩ đến!- chỉ cần nghĩ đến chuyện anh hỏi cô chuyện này bằng một giọng điệu rất thản nhiên, trong lòng Vân Vy lại cảm thấy vô cùng chua xót, trái tim cô như bị đá tảng đè phải. Vân Vy nhớ lại trước đây, Giang Nhan thường nắm lấy tay cô nói: -Vân Vy, anh không thể không có em, thật đấy!- anh tì cằm lên vai cô, vòng tay ôm chặt eo cô: -Cho dù là ai cũng không thể cướp em khỏi anh được, dù là ai cũng không được! Những lúc ấy cô chỉ cười anh ủy mị. Cô đưa tay lên vuốt phẳng những nhăn giữa lông mày anh, anh liền chộp lấy tay cô, càng siết chặt cô trong vòng tay và lặp lại những lời nói đầy dịu dàng đó. Thế mà giờ đây nói đến chuyện này, anh lại vô cùng bình thản, cứ như thể chẳng có chút liên quan gì đến anh. Vân Vy ngẩng đầu hứng những làn gió phả tới. Cô hít thở thật sâu, chỉ sợhe thấy hơi thở đang rối loạn của mình. Cô thật sự chưa bao giờ nghĩ đến chuyện người đó ở trong lòng cô một ngày nào đó sẽ không còn bên cô. Từ trước đến giờ cô luôn tự lừa gạt mình, luôn sống trong ảo tưởng. Dưới ánh đèn mờ mờ, nhìn vào nụ cười gượng gạo của cô, Giang Nhan đột nhiên lại không kiềm chế được ý muốn đưa tay ra ngăn lại nụ cười ấy. Nụ cười ấy của cô thật sự rất xấu, những câu chúc phúc cô nói ra cũng chẳng mấy lưu loát, giọng nói có vẻ nghẹn ngào khiến cho người khác nghe thấy chẳng dễ chịu chút nào. Anh vốn không định có quan hệ quá thân thiết với cô, nhưng vừa nhận được điện thoại của cô, anh đã vội đi ngay mà chẳng buồn mặc thêm áo khoác. -Đóng cửa lại đi!- nhìn cô thu mình trên ghế như một con thú bị thương, trong lòng anh lại thấy chua xót. -À vâng, xin lỗi anh!- cô vô tình quên mất rằng anh chỉ