t nhiều người ăn món này một cách ngon lành. Cô phục vụ mặc quần áo dân tộc Miêu nhìn thấy Vân Vy cau mày liền mỉm cười khuyên: -Đây là đặc sản của chúng tôi, cô có thể nếm thử xem thế nào, rất ngon đấy ạ! Triệu Dương gắp một đũa cho vào bát của Vân Vy, nói rất hàm ý: -Vân Vy, tôi biết cô rất khó thích nghi với những thứ lạ lẫm. Nhưng liệu chúng ta có thể thử tiếp nhận mà không tìm cách né tránh hay không? Những điều Triệu Dương nói vừa chững chạc vừa ấm áp, đặc biệt là cái giọng nói nghe như có vẻ thăm dò ấy vô cùng có sức thuyết phục. Có lẽ cô thực sự không nên mãi cố chấp như vậy…. Ăn đầy môt bụng chua, ngọt, cay, đắng, mặn…về nhà, dạ dày của Vân Vy bắt đầu cảm thấy khó chịu. Trước đây mỗi lần hẹn hò với Giang Nhan đều thầm than sao thời gian quá ngắn ngủi. Giang Nhan đưa cô về đến nhà rồi mà cô cứ đi một mấy bước lại quay đầu lại nhìn anh. Cho dù trời có lạnh đến mấy hai người cũng vẫn cam tâm tình nguyện ra ngoài để được gặp mặt nhau. Thế mà bây giờ ngồi trong xe của Triệu Dương, mưa chẳng đến mặt nắng chẳng đến đầu, nhiệt độ bên ngoài mỗi lúc một giảm, Triệu Dương quan tâm bật điều h cho cô….thế mà sao trong lòng cô vẫn không cảm nhận được thứ cảm giác năm đó khi ở bên Giang Nhan? Nếu như cô lấy lí do này để từ chối qua lại với Triệu Dương thì có lẽ người đời đều sẽ chê cười cô là ấu trĩ. Lại là một cuộc từ biệt mang tính xã giao, thế rồi hai người ai về nhà nấy. Vân Vy vừa lên cầu thang đã nghe thấy có tiếng người đang lẩm bẩm. - Vân Vy, cậu về rồi à?- giọng Tiểu Thu có vẻ hốt hoảng: - Điện thoại cậu tắt máy, tớ tìm cậu khắp nơi mà không thấy. Vân Vy cúi đầu mở túi xách lấy điện thoại ra. Màn hình đen sì, chắc là điện thoại hết pin. Vào đến nhà, Vân Vy liền với tay bật đèn. Ngoảnh lại nhìn thấy sắc mặt của Tiểu Thu trắng bệch ra, đầu tóc rối tinh lên, mắt và mũi đều đỏ lên: - Vân Vy, tớ gửi nhầm kế hoạch rồi! Công ty Vân Vy chuẩn bị hợp tác với tập đoàn E, làm kĩ thuật trung tâm cho sản phẩm mới của họ. Sếp tổng rất coi trọng hợp đồng này, nửa năm trước đã điều một lượng lớn nhân lực đến tập đoàn E để lập kế hoạch. Bản kế hoạch này sau bao lần sửa đi sửa lại, cuối cùng vẫn mắc phải sai sót lớn đến thế. - Tớ cũng chẳng biết làm sao lại cầm nhầm chứ! Thường ngày Tiểu Thu không phải là một người sơ suất như vậy. - Tập đoàn E sát giờ mới bảo giao bản kế hoạch cho họ, tớ cuống quýt chân tay thế là lấy nhầm bản cũ đi phô tô rồi gửi cho họ. Ngày mai có hội nghị, đến lúc đó…. Kế hoạch của đối tác với bên mình không giống chưa nói đến hậu quả của việc nội dung kế hoạch không giống nhau, mà chuyện sơ suất này sẽ để lại cho đối tác những ấn tượng không tốt về công ty mình. - Tớ không dám nói với sếp. Tớ mà nói ông ấy chắc chắn sẽ…mà công ty bây giờ đang có chính sách cắt giảm nhân công…. Tiểu Thu chưa nói hết Vân Vy đã hiểu ý của bạn rồi. Kế hoạch đã bị gửi đi rồi, cái sai lầm này không thể cứu vãn được nữa. - Thế nên tớ nghĩ liệu có thể nghĩ ra cách gì giải quyết không? Vân Vy nhìn vẻ mặt như đang cầu cứu của Tiểu Thu, nói: -Thế cậu định thế nào? -Vân Vy…- Tiểu Thu hấp tấp nói: -Cậu có thể hỏi cái anh chàng ABC kia của cậu, hỏi xem anh ấy có quen ai bên tập đoàn E không? Những người tớ quen đều không có ai quen biết người bên E cả, cái anh ABC của cậu làm việc ở công ty nước ngoài, biết đâu chừng…. Vân Vy cầm điện thoại lên, do dự một hồi lâu. Triệu Dương từng nói cho dù có là chuyện gì anh ta cũng sẽ dốc sức giúp cô. Mặc dù cô chẳng muốn nhờ vả gì anh ta, nhưng trong hoàn cảnh này…. Cuối cùng cô vẫn nhấc máy lên gọi điện thoại cho Triệu Dương, nói sơ qua tình hình trước mắt. -Nói qua điện thoại không được rõ ràng, giờ cô đang ở đâu? -Tôi đang ở nhà! -Vậy thì tốt, tôi sẽ qua đó bây giờ! Vân Vy khẽ thở dài. -Vân Vy, thật làm phiền cậu quá! -Còn chưa biết có thể giúp được việc gì không mà! Chuyện của Tiểu Thu cô nhất định phải giúp đỡ. Mấy năm ở nơi đất khách quê người này, Tiểu Thu là người bạn thân nhất của cô. Mặc dù mọi người đều nói là đồng nghiệp thường không chơi thân thiết được với nhau, nhưng cho dù là về công việc hay cuộc sống thì Tiểu Thu luôn tận tâm chăm sóc cho cô. -Thế nào rồi? Triệu Dương cúp điện thoại, đi vào từ ban công nói: -Cậu ta không phụ trách đề án này, không thể nhúng tay vào được! Vân Vy có thể nhìn thấy vẻ mặt hồi hộp của Tiểu Thu bỗng chốc ỉu xìu như bánh đa nhúng nước. Thấy vậy Vân Vy đành hỏi tiếp: -Anh còn quen ai trong tập đoàn E không? Triệu Dương lắc đầu đáp: -Không. Tôi chỉ có một người bạn học làm việc ở đó. Tôi với cậu ta cũng chẳng phải thân thiết lắm. Nếu như cậu ta đã nói không phụ trách đề án này thì tôi cũng không tiện nói gì thêm Tiểu Thu định nói gì đó nhưng lại thôi. Triệu Dương hiểu ý của Tiểu Thu, vội vàng giải thích: -Các doanh nghiệp nước ngoài thường phân công rất rõ ràng, việc của người này người khác không được nhúng tay vào! Tiểu Thu cáu kỉnh lẩm bẩm: -Thực ra muốn giúp thì giúp được ngay ý mà! Triệu Dương ngẫm nghĩ một hồi rồi nói: -Tôi nghe nói trong đề án này, có rất nhiều công ty chiếm ưu thế tuyệt đối so với công ty cô, ví dụ như công ty A…. Công ty A,
