ều chung một nguyên tắc, ít nhất phải có hai người chứng kiến mới
có hiệu lục."
Tô Nhiễm cảm thấy ngột ngạt, "Thật là buồn cười.
Trên tờ đơn đó đã ký tên rồi, dù không ký tên, thì tôi và anh cũng đã
sống riêng đủ hai năm, đáp ứng đầy đủ điều kiện ly hôn."
Lệ Minh
Vũ cười lạnh, không giải thích rõ ràng điều gì, chỉ lấy một phẩn văn
kiện từ trong cặp sách,ném tới trước mặt Tô Nhiễm, đôi mắt anh lại trầm
tĩnh, hệt như đang tuyên án cho vận mệnh của cô, từ tốn cất tiếng: "Lúc
trước là do bản thân em không xem rõ mà thôi. Mở to mắt ra nhìn kỹ cho
tôi, còn chín ngày nữa mới hết nghĩa vụ làm vợ của em!"
Văn kiện
rớt xuống thảm trải sàn, Tô Nhiễm bàng hoàng. Một lúc sau, cô khom người nhặt lên, tay cô run run lật từng trang. Văn kiện này cô đã thấy bốn
năm trước, suốt cả đời cô vĩnh viễn cũng không quên đưọc mỗi chữ mỗi câu trong đây. Vì mỗi một điều khoản đều là sỉ nhục với cuộc hôn nhân đã
qua đó của cô, làm sao có thể xem sót?
"Lúc trước vì bảo đảm
quyền lợi cho em nên ba em đã bổ sung điều khoản phụ. Mặt trên có viết
giới hạn thời gian. Thực ra thì dựa theo quy đinh về thời sian mà ba em
để thêm vào đúng lễ Giáng sinh bốn năm trước, hợp đồng vẫn còn chín
ngày. Nói cách khác, chúng ta đã làm trái nội dung định truớc, đã ly hôn sớm chín ngày. Nhưng may mắn chỉ có một mình em ký tên, nếu không ngay
cả tôi cũng coi là làm trái với điều ước." Lệ Minh Vũ dựa người vào
sofa, vô cùng bình tĩnh giải thích.
Tô Nhiễm kinh hoàng, lúc này
mới nhìn đến điều khoản phụ mà anh nhắc đến. Nó là một nhóm chữ nhỏ nằm
góc dưới trang cuối cùng của văn kiện. Lúc trước, cô chỉ biết xem đến
phần kết, ngoài đau khổ cô chẳng kịp xem thêm điều khoản bổ sung. Không, tại sao có thể như vậy?
"Cái này giống như hợp đồng thương mại,
chưa đạt đến kỳ hạn hợp đồng hoặc chưa hoàn thành nghĩa vụ cần phải thục hiện, dù thời gian có lâu hơn thì nó vẫn còn hiệu lực. Tô Nhiễm, bây
giờ em vẫn là vợ của tôi. Dù chỉ chín ngày, em cũng phải thực hiện hết
nghĩa vụ của một nguời vợ. Khó chấp nhận cũng phải chấp nhận. Tôi là
chổng của em, cần hay không cần em là do tôi quyết định. Em chưa ly hôn
thì đã sống tùy tiện cùng người đàn ông khác, em cho rằng tôi sẽ xem như không có chuyện gì xảy ra?" Ánh mắt và giọng điệu của Lệ Minh Vũ vô
cùng lạnh lùng.
Tô Nhiễm không còn hơi sức nghe anh đang nói gì,
cô chỉ nhìn trân trân vào văn kiện trong tay. Cô khó tin nhìn những hàng chữ trên đó hết lần này đến lần khác, nhất là điều khoản phụ. Lệ Minh
Vũ nói xong, hổi lâu sau cô mới ngẩng đẩu, giơ văn kiện lên, lạnh lùng
nhìn anh: "Cái này không phải phần văn kiện mà chúng ta đã ký bốn năm
truóc."
Cô nhớ rết rõ, bốn năm trước khi cô ký tên, anh cũng ký
tên. Nhưng trên văn kiện này lại không có chữ ký của anh. Cái này không
đúng.
Lệ Minh Vũ dường như biết truóc cô sẽ nói như vậy, anh bắt
chéo chân, nhếch mày rổi bình thản cất tiếng, "Ký kết hợp đồng mà, đương nhiên phải có bản chính và bản phụ rồi. Tô Nhiễm, chẳng lẽ ngay cả điều căn bản này, em cũng không biết ư?"
"Anh..." Tô Nhiễm bỗng dưng
hiểu rõ mọi thứ. Bốn năm truóc, cái mà họ ký tên vốn chỉ là bản chính
hoặc bản phụ của một phần hợp đồng. Tất cả là do cô, do cô đau lòng, nên đã quên đạo lý hợp đồng thì không thể chỉ có một bản. Chắc chắn bản
được ký tên đó đã bị anh hủy bỏ. Phần hợp đồng này thình lình xuất hiện
chữ ký của cô, nhưng chỉ thiếu duy nhất chữ ký của Lệ Minh Vũ. Rõ ràng
đây là mưu mô của anh. Tô Nhiễm nhìn người đàn ông trước mắt mình như
nhìn người dưng xa lạ, à không, đối với cô, Lệ Minh Vũ chưa bao giờ thân quen. Cô căm hận nhìn anh. "Văn kiện này do anh ngụy tạo. Tôi có thể
coi như vô hiệu."
"Ngụy tạo?" Lệ Minh Vũ như nghe được chuyện hài buồn cười nhất trên đời, khóe miệng nhếch lên, nhưng đáy mắt trước sau
đều lạnh lùng, "Ai có thể chứng minh? Chỉ dựa vào một câu nói của em ư?"
Tô Nhiễm bối rối. Đúng vậy, ai có thể chứng minh cái này do anh ngụy tạo?
Ba cô và Lệ Minh Vũ đều là nhân vật có máu mặt. Chắc chắn bốn năm trước
khi ký kết hợp đồng hôn nhân để gìn giữ danh tiếng, nên chỉ có hai ngưòi họ mới biết. Loại chuyện thế này vốn chẳng thể tìm tới luật sư công
chúng. Vì vậy, dựa vào thái độ kiêu ngạo của Lệ Minh vũ cũng không khó
đoán, không ai có thể nắm bắt đưọc sơ hở của anh.
"Cuộc hôn nhân
bôn năm trước đối vói anh là một điều sỉ nhục, không phải anh đã nghĩ
đến chuyện giải thoát từ lâu rồi ư? Vì sao bốn năm sau anh lại thay đổi? Lệ Minh Vũ, rốt cuộc anh muốn cái gì? Một cuộc hôn nhân anh không cần
vào bốn năm trước, vì sao anh lại phải tìm vào bốn năm sau?" Cô không
hiểu, thật sự không hiểu.
Lệ Minh Vũ nhìn cô hơn vài phút, ngay
khi Tô Nhiễm cho rằng anh sẽ cho cô một đáp án chính xác, anh lại vô
cùng trầm tĩnh lên tiếng, "Ký kết hợp đồng chính là mong muốn con người
tuân thủ theo nó. Tôi chỉ biết rằng quan hệ vợ chồng của chúng ta vấn
còn chín ngày mới hết hạn. Chín ngày này, em phải làm tốt vai trò bà Lệ, làm hết trách nhiệm của một người vợ."
"Đã như vậy, vì sao bốn
năm sau anh mới nhớ tới những chuyện này? Lệ Minh Vũ, rốt c