g biết tôi đang uy
hiếp em à? Vậy em còn không ngoan ngoãn ở nhà? Từ nhỏ thầy cô đã dạy
chúng ta, phải ngoan ngoãn nghe lời thì mói được thương, không phải ư?"
Giọng Lệ Minh Vũ lạnh lùng, khác hoàn toàn vói dáng vẻ ở sân bay ban
nãy.
Cô rất muốn ghi lại lời nói và bộ dáng này của anh, công bố
cho mọi người xem, để những nguời luôn nghĩ Lệ Minh Vũ hiền lành, nhẫn
hậu nhìn rõ mặt mũi của anh, cô nghiến răng, "Anh đừng gây khó dễ cho Mộ Thừa và Guerlain." Lệ Minh Vũ cười, không trả lời.
Tim cô đau nhói, cô quay đầu nhìn ra ngoài cửa xe. Trông thấy đường phố càng lúc càng quen thuộc, cô càng lúc càng nghẹt thở.
Đường phố loáng cái đã kẹt kín xe.
Lưu lượng giao thông trong nước có phần kém hơn nước ngoài, đông người,
nhiều xe, đường xá sửa chữa khắp nơi, xe cộ càng lúc càng đông đúc.
Tô Nhiễm thấy trong xe ngột ngạt, ấn nút hạ cửa sổ. Nắng chiểu đã tàn, mặt trăng lại lên, màn đêm sắp sửa buông xuống- Cô không biết tối nay khi
trở về sẽ như thế nào, chỉ cần vừa nghĩ đến tôi qua, toàn thân cô liền
run rẩy.
Ven đường, có người vừa hát vừa đàn guitar. Đó là một cô gái rất trẻ, người đi đường nếu nghe êm tai sẽ ném tiền lẻ cho cô sái.
Cô gái duờng như không quan tâm người qua đường cho bao nhiêu tiền, cô
gái chỉ tập trung hát, trước mặt bày ra vài chiếc đĩa CD, có lẽ là đĩa
ghi âm lại các ca khúc do chính cô gái hát.
Bài hát của cô gái có chút gì đó dửng dưng, có chút sì đó đau buổn. Cô gái chẩm chậm nhắm
mắt, chìm đắm vào giọng hát và tiếng đàn guitar.
Hạnh phúc trước mặt người ngoài.
Nhưng sau lưng họ chỉ còn lại cô độc?
Những nguời yêu nhau, yêu đến chết lặng.
Đã từng chứng kiến biết bao kết thúc tốt đẹp?
Đã từng khổ sở nhưng vẫn ước ao?
Về sau hát thêm gì, Tô Nhiễm không nghe rõ. Cô chỉ cảm thấy ca từ tựa như
tơ nhện quấn quanh đến khi cô nghẹt thở mới thôi. Cô muốn khóc, muốn lao ra khỏi xe, tránh xa người đàn ông đang ngồi cạnh cô. Thế nhưng, trái
tim của cô cũng bất đắc dĩ như lời bài hát này. Kỳ thực, từ trước đến
nay, cô luôn hiểu rõ một đạo lý. Đời người rất ngắn ngỏi, bất kể thuận
buồm xuôi gió hay cảnh ngộ trái ngang, đều là ký ức quý báu nhất, là của cải vô giá suốt đời nguời khi hổi tưởng lại. Vì lẽ đó, cô sẽ không oán
hận điều gì. Cô chỉ muốn sống nghiêm túc từng ngày, sẽ không vì ai mà
quyết đinh làm bản thân hối hận, cũng sẽ không vì ai mà hành động làm
bản thân tiếc nuôi. Nhưng bây giờ cô mói nhận ra, con người muốn sống
thanh thản thật sự khó vô cùng. Cô có thể tàn nhẫn một chút, ích kỷ thêm một chút, cứ như vậy, cô sẽ vui vẻ ư? Chắc chắn là không.
Dù sao thì cũng không vui vẻ, vậy tại sao cô lại không cố gắng cho những người thân bên cạnh cô đuợc vui vẻ?
Có lẽ thấy cô nhìn cô gái đang hát ven đường không chớp mắt, Lệ Minh Vũ
cũng lắng nghe thử, ánh mắt anh đẩy ý vị nhìn lướt qua xe cộ đang kẹt
kín phía trước, rồi bước xuống xe.
Cửa xe đóng lại, Tô Nhiễm mới định thần, nhưng giật mình khi trông thấy Lệ Minh Vũ đi về phía ven đường.
Cô gái ngừng hát, không biết anh nói gì, chỉ thấy cô sái chỉ tay xuống
những chiếc đĩa CD bày ra truóc mặt, anh liền móc bóp tiền, cầm một
chiếc rồi băng qua từng chiếc xe bước vể phía bên này. Tô Nhiễm hốt
hoảng, thần sắc anh trầm tĩnh khiến cô không biết anh đang muốn làm gì.
Anh nhanh chóng trở lại mở hộp đĩa CD, bỏ vào đẩu thu rổi ấn nút phát nhạc. Tô Nhiễm liền nghe thấy bài hát mà cô gái kia vừa hát lúc nãy, cô giật
mình nhìn anh, không rõ anh làm sao lại hiểu suy nghĩ của cô.
Xe
chẩm chậm lăn bánh, trong tiếng hát thản nhiên, sắc mặt anh cũng thản
nhiên, "Em có thể nghĩ đến anh ta, nhưng dù sao cũng đừng để tôi nhìn
ra."
Tô Nhiễm buồn phiền, im lặng nhìn anh hổi lâu.
Đến
biệt thự Bán Sơn, Lệ Minh Vũ kéo cô đi thẳng ra ngoài. sắc mặt anh thấp
thoáng khó coi, anh hối hận rồi, anh không nên mềm lòng mua đĩa hát gì
đó cho cô. Suốt đường về, vẻ mặt cô đều ngập tràn bi thương. Chết tiệt,
lẽ nào lòng cô chỉ biết nhớ thương Mộ Thừa?
Anh lôi cô vào phòng
khách, một tiếng "păng" vang lên, cửa phòng liền đóng lại. Vẻ mặt ôn hòa ở nơi công cộng của anh đã không còn, thay vào đó là thần sắc tối tăm,
đầy đáng sợ mà cô thường thấy. Anh bóp mạnh vai cô, làm cô đau đến cau
chặt mày.
"Em đang nghĩ cái sì, hmm? Đừng tưởng tôi không biết
suốt đường về em nhớ đến ai. Tô Nhiễm, em cho rằng tôi sẽ để em xa chạy
cao bay? Em nằm mơ. Tôi cảnh cáo em, đây là lần đầu mà cũng là lẩn cuối. Lần sau, để tôi phải tới sân bay bắt em về, hậu quả sẽ không đơn giản
như vậy." Lệ Minh Vũ giận dữ lên tiếng.
Tô Nhiễm nhìn anh chằm
chằm, thấy phẩn nộ trong mắt anh càng lúc càng đậm đặc hơn, cô chỉ cảm
thấy nực cười. Tô Nhiễm bình thản đáp lòi, "Ngoại trừ có thể kiểm soát
thể xác tôi ra, thì anh có tư cách gì yêu cầu tôi một lòng một dạ chung
thủy vói anh?"
Những lòi này buông ra, phẫn nộ nơi Lệ Minh Vũ
chợt vụt tắt, đáy mắt anh chuyển thành châm chọc, "Em thật sự cho rằng
đơn ly hôn bốn năm trước có hiệu lực?"
"Cái gì?" Tô Nhiễm cả kinh, "Anh có ý gì?"
Lệ Minh Vũ tới gần cô, gằn từng chữ "Lẽ nào em không biết, ly hôn và kết
hôn đ
