uá đột nhiên.
Đầu tiên là nước hoa "Midi" nảy sinh vấn đề, sau đó là Mộ Thừa bị cảnh
sát dẫn đi. Dường như ông trời đã định trước không cho cô đi.
"Tiểu Nhiễm..." An Tiểu Đóa muốn biết cô đang nghĩ gì, có phải liên quan đến
chuyện này không, vẫn chưa nói hết lời, điện thoại trong giỏ xách đột
nhiên đổ chuông. Cô mau chóng cầm điện thoại lên nhìn, là một dãy số lạ.
"Alô? Cho hỏi ai vậy ạ?' Cô nghe máy.
Tô Nhiễm dẫn Cách Lạc Băng đi đến một bên ngồi đợi Tiểu Đóa. Ai ngờ vừa cất bước, nghe
thấy An Tiểu Đóa ngạc nhiên lên tiếng, "Tiểu Nhiễm, điện thoại tìm cậu."
"Ah?" Tô Nhiễm cũng thất kinh, cầm lấy điện thoại rồi alô một
tiếng. Đầu dây bên kia liền truyền đến giọng nói trầm thấp mà lãnh đạm
thân quen, "Còn không định về nhà ư?"
Cuộc gọi bất ngờ, giọng
nói ngoài ý muốn, mọi thứ bất thình lình xảy ra khiến Tô Nhiễm dừng
bước, cả người cô cứng còng. Cô chỉ cảm thấy ánh nắng ấm áp bên ngoài
trở nên lạnh giá, tựa như một chậu nước xối thẳng lên đầu cô, loáng cái
lạnh đến thấu tim.
An Tiểu Đóa cũng phát giác Tô Nhiễm là lạ, đi lên trước lo âu nhìn cô, lại nghe Tô Nhiễm lạnh lùng hỏi, "Anh đang ở
đâu?" Lòng cô không khỏi kinh động. Trong ấn tượng của cô, Tô Nhiễm chưa bao giờ lạnh lùng với mọi người như vậy, khoảnh khác này sắc mặt Tô
Nhiễm lạnh nhạt đáng sợ. Cô chưa thấy Tô Nhiễm như vậy bao giờ.
Ánh mặt trời chói rọi, ánh lên gương mặt phờ phạc của Tô Nhiễm.
"Ngoài sảnh sân bay." Đầu dây khác trả lời.
Tô Nhiễm cúp máy, giao cho An Tiểu Đóa, nắm chặt vali, kéo thẳng ra ngoài.
"Tiểu Nhiễm, Tiểu Nhiễm..." An Tiểu Đóa vội dẫn Cách Lạc Băng đuổi theo.
Một chiếc xe MPV đậu ngoài sảnh sân bay, nắng chiều buông xuống, ánh
sáng nhợt nhạt chiếu lên xe càng làm xe giống vẻ u ám, thâm trầm của chủ nhân.
Đợi Tô Nhiễm đi đến, cửa xe mới mở ra, quần vest hiện ra trước, sau đó là cả người anh bước xuống theo.
Chiều tà rọi sáng khác thường xuống gương mặt trầm tĩnh của Lệ Minh Vũ. Anh
đứng yên tại chỗ nhìn cô, khóe miệng anh không cười, cũng không nổi
giận. Bầu không khí chợt trở nên kỳ lạ.
Tô Nhiễm đứng xa vài mét đối mặt với Lệ Minh Vũ, cảnh này nhìn qua có vẻ giống một mẩu tranh
châm biếm. Nắng vàng vụn vặt rải sáng lác đác lên tóc cô, như những mảnh thủy tinh nhỏ vụn.
An Tiểu Đóa ngạc nhiên nhìn cảnh tượng trước mắt. Cô bỗng cảm thấy hồi hộp, xem ra Lệ Minh Vũ đã biết chuyện Tô
Nhiễm định bỏ đi. Trời ạ, vừa rồi khi nghe thấy giọng Lệ Minh Vũ trong
điện thoại, cô sợ vô cùng. Ngữ điệu của anh trầm thấp, bình thản, chỉ
nói với cô đúng một câu: Tìm Tô Nhiễm, cám ơn.
Anh làm thế nào lại quả quyết Tô Nhiễm đi cùng cô? Hơn nữa, còn ở ngay cạnh cô?
Ngẫm lại, cô bất giác nổi da gà. Một người bình thường bỗng dưng bị dòm ngó
đã thấy khó chịu, còn Tô Nhiễm thì sao? Hành tung của Tô Nhiễm bị người
đàn ông này kiếm soát gắt gao? Cảm giác này nếu đổi lại là cô, nhất định mỗi ngày cô đều sợ đến sởn tóc gáy, sống không bằng chết. Cuối cùng, cô cũng hiểu được nguyên nhân Tô Nhiễm muốn bỏ đi.
Nhưng rõ ràng, mọi chuyện đã đổ vỡ.
Gió mát thổi hiu hiu qua góc áo của Tô Nhiễm. Một lát sau, cô đi lên trước, cất tiếng, "Mấy người cảnh sát đó do anh gọi tới?"
Sắc mặt Lệ Minh rốt cuộc cũng biến hóa, khóe miệng anh khẽ nhếch, giọng
điệu hời hợt, "Con người dù sao cũng phải chịu trách nhiệm về những việc mà mình gây ra, không phải à?"
"Vậy việc anh làm thì sao?" Tô Nhiễm bình tĩnh hỏi vặn lại.
Lệ Minh Vũ cười nhẹ, ra vẻ bất đắc dĩ, lắc đầu, "Tôi nghĩ rằng, ông xã đến đón bà xã về nhà. Chuyện đó bình thường mà phải không?"
"Tôi và anh đã ly hôn." Tô Nhiễm lạnh nhạt nói, "Bốn năm trước, đơn ly hôn anh
để trên bàn. Chuyện quan trọng thế này, dù anh quên, tôi cũng quên không được."
"Quên không được thì đừng quên. Điều này chứng minh,
trong lòng em vẫn có tôi." Lệ Minh Vũ khẽ mỉm cười, giọng nói đầy dịu
dàng.
Tô Nhiễm buồn cười nhìn anh. Anh lúc nào cũng như thế này. Trước mặt người ngoài, ở nơi công cộng, anh luôn ra vẻ bản thân mình là người lương thiện, hiền lành, không để một ai trông thấy bộ mặt tàn
nhẫn trong con người anh. Cô đột nhiên nhớ tới Nhạc Bất Quần dưới ngòi
bút Kim Dung, người cực thiện mới là người cực ác. Hồi lâu sau, cô hít
sâu một hơi, "Mấy lời này nếu anh nói bốn năm trước, nhất định tôi sẽ
cảm động. Thế nhưng, tổn thương vẫn là tổn thương. Sở dĩ, tôi quên không được chỉ vì muốn nhắc nhở bản thân mình từng giây từng phút, không được làm đồ ngốc một lần nào nữa."
"Vậy à?" Anh chỉ cười, hiếm khi
anh lại nhẫn nại trò chuyện cùng cô. Anh bước lên trước, dịu dàng vén
tóc sang thái dương giúp cô, "Không ngờ em vẫn thích giở tính trẻ con.
Được rồi, đừng giận nữa, theo anh về nhà thôi."
An Tiểu Đóa nghe rõ lời nói này vô cùng. Cô không khỏi mê mẩn, đi lên, khẽ hỏi: "Hai
người..." Hai người này nhìn thế nào cũng không giống đã ly hôn. Nhất là Lệ Minh Vũ, cô chưa tiếp xúc với người đàn ông này bao giờ. Những thứ
cô biết về Lệ Minh Vũ đều thông qua Tô Nhiễm và tin tức trên tivi. Ngày
hôm nay, được nhìn gần người thật quả là khác xa so với tưởng tượng của
cô.
