đi, cho nên mình bỏ đi chỉ vì không muốn vướng mắc vào cuộc sống của anh ta. Mình không
muốn liên quan bất cứ chuyện gì với anh ta lần nữa. Như vậy, đối với
mình hay Hòa Vy đều không công bằng."
"Mộ Thừa chắc chắn sẽ không cho cậu đi một mình." An Tiểu Đóa sốt ruột, nhìn sang quầy đăng ký, Mộ Thừa vẫn chưa quay lại.
Tô Nhiễm cũng nhìn theo, lại cúi đầu lấy vé máy bay từ trong giỏ xách,
"Tiểu Đóa, thực ra vừa rồi thừa dịp mọi người kiểm tra hành lý, mình đã
lấy vé máy bay, là vé một chiều, đến khác nơi với Mộ Thừa."
"Cái gì?" An Tiểu Đóa kinh hoảng.
"Mình sắp phải vào cửa an ninh rồi. Tiểu Đóa, nếu cậu còn coi mình là bạn
thân thì trước mắt đừng kể chuyện này với mẹ mình. Còn Mộ Thừa..." Tô
Nhiễm đứng dậy, kéo vali, khẽ nói, "Chuyển lời dùm mình đến anh ấy, cái
mình thiếu anh ấy, kiếp sau nhất định mình sẽ trả lại. Tiểu Đóa, cậu bảo trọng."
"Tiểu Nhiễm..." An Tiểu Đóa cản trước mặt cô. "Sao cậu
có thể làm như vậy? Cậu tính làm gì vậy hả? Đánh du kích? Mình mặc kệ
trong lòng cậu Lệ Minh Vũ như thế nào, chí ít cậu làm vậy là không công
bằng với Mộ Thừa, cậu có nghĩ đến cảm nhận của anh ấy không? Cậu biết
khi cậu yêu cầu anh ấy dẫn cậu đi, ánh mắt anh ấy dịu dàng biết bao, có
lẽ đây là việc mà anh ấy muốn làm."
Tô Nhiễm dừng bước, lẳng
lặng nhìn cô, "Bốn năm qua, Mộ Thừa luôn chăm lo cho cuộc sống của mình. Nếu bốn năm trước không có anh ấy, có thể mình đã không còn trên cõi
đời này. Là anh ấy, kéo mình dậy từ vực sâu, để mình hiểu ra mình vẫn có thể tiếp tục sống. Nhưng Tiểu Đóa, sẽ có ngày con người phải sống độc
lập, mình không thể dựa mãi vào sự quan tâm của anh ấy mà sống. Mình
không có cách nào yêu anh ấy, vì mình đã mất hết tư cách để yêu một
người. Nếu Mộ Thừa cứ ở mãi bên cạnh mình, anh ấy chỉ có đau khổ vô vàn. Bây giờ mình ra đi là cách báo đáp tốt nhất với anh ấy."
Mắt An Tiểu Đóa đỏ ngầu, lắc đầu liên tục.
"Tiểu Đóa, mình rất may mắn khi được làm bạn với cậu. Cho nên cậu phải hạnh
phúc, nhất định phải hạnh phúc." Tô Nhiễm lau nước mắt giúp An Tiểu Đóa, "Mình đi." Nói xong, cô kéo vali đi đến cửa an ninh.
"Tiểu Nhiễm..." An Tiểu Đóa đứng lặng tại chỗ dõi theo bóng lưng cô, khóc to.
Phía sau lại truyền đến tiếng bước chân gấp gáp, rồi tiếng quát khẽ vang lên, "Tiểu Nhiễm!"
Tô Nhiễm và An Tiểu Đóa cùng quay đầu lại, thấy vẻ mặt lo lắng, khó hiểu
của Mộ Thừa. Anh bước nhanh lên trước, kéo Tô Nhiễm, "Em muốn làm gì?
Chúng ta vẫn chưa tới giờ vào cửa an ninh."
Cách Lạc Băng cũng chạy lại, ngẩng đầu đầy chờ mong nhìn Tô Nhiễm.
Tô Nhiễm nhìn khuôn mặt lo lắng của Mộ Thừa, khẽ cất tiếng: "Mộ Thừa, em
xin lỗi. Thực ra, khi vừa đến sân bay, em đã lén lấy vé trước. Do em
kích động, em không thể kéo anh cùng điên với mình."
Mộ Thừa nghe liền sững sờ, "Em nói cái gì vậy? Em phải biết, anh đã muốn dẫn em đi từ lâu. Tiểu Nhiễm..."
Tô Nhiễm không đợi anh nói xong, liền bước gần lại ôm anh, điềm đạm lên
tiếng: "Mộ Thừa, lần này hãy để em đi một mình, được không anh? Chúng ta mãi mãi là bạn tốt của nhau. Nhờ anh giúp em chăm sóc tốt cho Tiểu
Đóa."
"Tiểu Nhiễm..." Mộ Thừa hơi kéo cô ra, nhìn cô, nhấn mạnh
từng chữ: "Anh không hiểu em nói gì. Tóm lại, em đến đâu, anh sẽ theo
đến đó."
"Chuyến bay này chỉ còn một chỗ cuối cùng. Mộ Thừa, để
em đi một mình. Như vậy em mới thấy yên lòng." Tô Nhiễm cười dịu dàng,
giấu đi bất lực và cay đắng nơi đáy mắt.
"Mẹ Tô Nhiễm, mẹ đừng
bỏ ba và Băng Nựu ở lại." Cách Lạc Băng dường như hiểu ý Tô Nhiễm, khóc
nức nở ôm chân cô, giọng nói đầy tội nghiệp.
Mọi người chung quanh không kềm được quay lại nhìn, cảnh này rất dễ khiến người ngoài ngờ vực.
"Băng Nựu, con ngoan ngoãn nghe lời." Tô Nhiễm ngồi xổm xuống, vuốt tóc cô
bé, ánh mắt đau xót, "Mẹ chỉ đi khuây khỏa. Mẹ sẽ mau về thăm con, được
không?"
"Con không chịu. Oa oa..." Cách Lạc Băng khóc to.
"Con ngoan, không khóc." Cô ôm cô bé, lòng cô nhói đau.
Mộ Thừa nhìn cô, rất lâu sau mới mở miệng, "Tiểu Nhiễm, anh đã nói sẽ ở
bên cạnh em mãi mãi. Bây giờ em đi cũng không sao. Anh sẽ ngồi chuyến
bay khác đến tìm em."
"Mộ Thừa, tội gì anh phải như vậy? Em sẽ
không ở đó lâu. Anh đừng phí sức lực của mình cho em nữa. Suốt mấy năm
qua, em biết ơn anh nhiều lắm." Tô Nhiễm đứng lên, lưu luyến nhìn Băng
Nựu rồi lại nhìn An Tiểu Đóa đang khóc bù lu bù loa, cố gắng xoay người
rời đi.
Mộ Thừa ở phía sau, đột nhiên hô to, "Tiểu Nhiễm, dù em đi đến nơi nào, anh đều sẽ tìm được em."
Tô Nhiễm khẽ run, dừng bước nhưng không quay người. Một lát sau, cô bước
về cửa an ninh, sau lưng cô truyền đến tiếng khóc nức nở của Băng Nựu.
Khi vali vừa đặt lên băng chuyền an ninh, điện thoại di động chợt đổ
chuông. Nhân viên an ninh bên cạnh liền nhắc nhở: "Cô ơi, phiền cô để
điện thoại sang bên này kiểm tra."
"Xin lỗi, vui lòng chờ tôi
một chút." Tô Nhiễm nhìn tên người gọi, vội vàng xách vali xuống. Nhiều
người đang xếp hàng đợi qua cửa an ninh nên cô đành bước sang một bên
nghe máy.
"Tiểu Nhiễm, tính sao bây giờ? Có chuyện lớn rồi, việc xúc tiến "Midi" vào thị trường