Disneyland 1972 Love the old s
Hào Môn Kinh Mộng

Hào Môn Kinh Mộng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3224250

Bình chọn: 7.5.00/10/2425 lượt.

ích tụ sâu nặng hơn trong lòng, cứ như vậy sớm muộn gì cũng xảy ra chuyện.” Mộ Thừa phân tích, “Giống như Tiểu Nhiễm trốn tránh suốt bốn năm qua, nhưng bốn năm thì sao, chẳng phải vấn đề vẫn tồn tại ư? Lẽ nào mọi người muốn chuyện đó xảy ra lần nữa?”

Tô Ánh Vân im thin thít, Tiêu Diệp Lỗi cuộn tay không biết nói thế nào.

Lệ Minh Vũ đứng lên, “Bất kể thế nào, tôi cũng không để Tô Nhiễm rời khỏi tôi lần nữa.” Dứt câu, anh xoay người ra khỏi phòng nghỉ.

Mọi người đều đưa mắt nhìn nhau.

Khi gần đến phòng bệnh của Tô Nhiễm, Mộ Thừa đuổi theo gọi Lệ Minh Vũ lại.

Lệ Minh Vũ xoay người nhìn Mộ Thừa.

Mộ Thừa tiến lên trước, vẻ mặt do dự, anh đè thấp giọng nói: “Cậu định khi nào làm thủ tục xuất viện cho cô ấy?”

“Càng sớm càng tốt.”

Mộ Thừa gật đầu, “Cũng đúng, tình huống của Tiểu Nhiễm lúc này đã tương đối ổn định, không cần nằm viện nữa, nhưng cậu dẫn cô ấy về Bán Sơn, tôi thấy hơi lo lắng.”

“Chẳng phải ban nãy anh đồng ý với tôi ư?” Lệ Minh Vũ nhíu mày.

“Không phải ý này, ý tôi là…” Mộ Thừa nói đoạn, tựa hồ đang tìm từ biểu đạt ý của mình, “Tôi thấy tinh thần của Tiểu Nhiễm không được bình thường.”

Lệ Minh Vũ rơi vào trầm tư. Anh cũng nghĩ giống Mộ Thừa.

“Khi cậu đón cô ấy về, cậu phải quan sát tỉ mỉ tình hình của cô ấy, nếu có gì khác lạ phải báo ngay cho tôi.”

“Đưa cô ấy đến Thanh Sơn nữa? Tôi tuyệt đối không đồng ý!”

“Không, tôi không khuyên cậu đưa Tiểu Nhiễm đến mấy chỗ đó lần nữa. Khi Tiểu Nhiễm sống ở Paris, cô ấy có một bác sĩ tâm lý riêng tên là Mark. Có lẽ anh ấy có thể giúp Tiểu Nhiễm.” Mộ Thừa gợi ý.

Lệ Minh Vũ trầm tư giây lát, gật đầu rồi nhướng mắt nhìn anh, cất giọng chân thành, “Cám ơn anh.”

“Tôi chỉ hy vọng cậu đối đãi tốt với cô ấy.” Mộ Thừa cũng dốc lòng với Lệ Minh Vũ.

“Anh yên tâm, tôi sẽ không để những người đàn ông khác thừa nước đục thả câu.” Lệ Minh Vũ nhìn Mộ Thừa, nở nụ cười nhàn nhạt vờ như đùa giỡn, lại như nói lời từ tận đáy lòng.

Mộ Thừa hiểu ý Lệ Minh Vũ, anh chỉ biết mỉm cười, lắc đầu bất đắc dĩ.

Trong phòng bệnh im lặng đến bất ngờ, khi Lệ Minh Vũ đẩy cửa đi vào, anh phảng phất có thể nghe thấy tiếng không khí chuyển động và tiếng hít thở của bản thân.

Rèm cửa sổ trong phòng được kéo ra, che chắn mọi thứ ở ngoài với bên trong. Ánh nắng dịu nhẹ xuyên qua lớp vải mỏng manh chiếu sáng một khoảng trong phòng. Tô Nhiễm ngồi quỳ trên giường bệnh, hướng mặt về cửa sổ, đưa lưng ra phía cửa, nắng vàng ấm áp bao trùm lên cô, bộ đồ bệnh nhân màu trắng trên người cô phảng phất như một chiếc bóng xa xôi có thể tan biến bất cứ lúc nào.

Lệ Minh Vũ vô thức dừng chân, chầm chậm đóng cánh cửa sau lưng mình. Trong tích tắc, anh lại không dám phá tan khung cảnh quá mức bình yên như tranh vẽ này.

Chẳng rõ Tô Nhiễm đang nhìn gì, cô chỉ trầm mặc, bất động như một bức tượng.

Một hồi sau, Lệ Minh Vũ mới nhẹ nhàng tiến đến gần cô, anh sợ mình sẽ đánh vỡ phần bình lặng khác thường này. Anh dừng bên cạnh cô, dịu dàng đặt tay lên vai cô.

Sự đụng chạm bấ ngờ khiến Tô Nhiễm hơi giật mình, tựa như cô vừa tỉnh dậy từ trong mơ, cô quay phắt đầu nhìn người đàn ông sát bên. Trong tích tắc này, Lệ Minh Vũ trông thấy vẻ bỡ ngỡ và oán hận vô bờ lóe lên từ mắt cô.

“Nhiễm…” Anh ngồi xuống giường, đau xót nhìn vẻ mặt vừa rồi của cô.

Anh nhớ thái độ trước đó của cô, rồi lại nhớ đến bao nhiêu nỗi đau đớn mà cô từng trải, lòng anh ngổn ngang trăm mối.

Tô Nhiễm nhìn anh một lúc lâu, đôi mắt cô trong suốt ngân ngấn nước khiến người đối diện không tài nào đọc hiểu. Đúng vậy, trong suốt. Lệ Minh Vũ chỉ biết dùng từ “trong suốt” để miêu tả ánh mắt lúc này của cô. Nó quá mức trong suốt làm anh sản sinh vô tận ảo giác.

Anh vừa định chạm vào mặt cô, đã thấy ánh mắt cô mơ hồ lóe sáng, túm tay áo Lệ Minh Vũ như một đứa bé bất lực. Cô mở miệng nói, thanh âm của cô nhỏ nhỏ và yếu ớt, nếu không chú ý sẽ không thể nghe rõ lời nói của cô.

Tô Nhiễm nói, “Có phải không cần Nhiễm nữa không?”

Nhưng những lời này rơi vào tai Lệ Minh Vũ hết sức rõ ràng, giọng cô khẽ khàng như hạt mưa nhỏ đọng vào lòng anh, khiến anh hoàn toàn hóa đá. Từ trước đến giờ dẫu Tô Nhiễm bất lực thế nào cũng không nói với anh như vậy, cảm giác này quá đỗi lạ lùng. Cô như một đứa bé sợ bị người lớn vứt bỏ, hoặc như một bóng ma lạc đường trong rừng xanh sâu thẳm, cô mở to mắt ngờ ngác nhìn anh chăm chú, nhìn mỗi một biểu hiện trên mặt anh, khuôn mặt cô cũng lộ vẻ lo âu.

Tô Nhiễm thế này khiến Lệ Minh Vũ yêu thương vô cùng, cô như mũi khoan dùi liên hồi vào da thịt anh, anh ôm choàng cô vào lòng, đặt nụ hôn lên trán cô, rồi tựa cằm trên đầu cô, giọng nói trầm thấp giàu từ tính vang lên…

“Dù là lúc nào hay ra sao, anh đều cần em.”

“Thật không?” Tô Nhiễm dựa vào trong lòng anh, cô ngước đầu, ánh mắt vui mừng.

“Thật.” Lệ Minh Vũ xót xa nhìn cô, anh nâng mặt cô lên, đôi mắt chứa chan thâm tình, “Nhiễm, em là vợ anh, cả đời này anh sẽ không để em xa rời anh.”

Ánh mắt Tô Nhiễm mù mờ nhưng cô mau chóng mỉm cười thỏa mãn, chủ động vươn tay ôm cổ anh.

Lệ Minh Vũ hơi giật mình. Tuy cô chủ động ôm anh khiến anh ngây người và ngạc nhiên, nhưng nỗi