“Cậu… cậu sao vậy?”
Nghe Tô Nhiễm nói, nước mắt dâng trào lên viền mắt An Tiểu Đóa, nhưng cô ép không để nó chảy xuống, cô cũng không ngồi cạnh Tô Nhiễm, cười qua làn nước mắt, “Chẳng phải do cậu dọa mình ư? Tiểu Nhiễm, cậu làm mình lo lắm.”
Một hình ảnh mờ mịt quét qua Tô Nhiễm, mọi trí nhớ trước khi ngất xỉu trở về.
Hạ Đồng vào phòng làm việc…
Lời cô ta như lưỡi dao rạch nát tim Tô Nhiễm, từng chữ từng câu của cô ta vang vọng trong đầu cô, vũng máu đỏ sẫm xẹt qua mắt cô, bụng cô đau quặn thắt, tiếng còi xe cấp cứu… giống như bốn năm trước.
Đầu óc cô đã tỉnh táo trở lại, Tô Nhiễm đưa mắt nhìn Lệ Minh Vũ, cô thảng thốt, đôi môi run run.
Lệ Minh Vũ vẫn chưa thay quần áo mới, trên đó còn dính từng mảng máu lớn đáng sợ thuộc về Tô Nhiễm.
“Em sao vậy? Khó chịu ở đâu?” Anh phát hiện vẻ mặt cô thay đổi, nên tưởng cơ thể cô khó chịu, lật đật hỏi.
Mộ Thừa đứng từ nãy đến giờ đột nhiện cau chặt mày, nỗi lo lắng càng hiện rõ trong mắt anh.
Tô Nhiễm thở hổn hển, dường như cô đang hồi tưởng điều gì đó. Thuốc gây mê dần mất hết tác dụng, cả người cô đau đớn như xương gãy thành trăm mảnh, cô trầy trật giơ tay, Lệ Minh Vũ xót xa nắm lấy, thì thầm vào tai Tô Nhiễm, “Em muốn gì, nói anh biết đi.”
“Tôi…” Tô Nhiễm nhìn anh, đôi môi cô khô nứt, hàng mi run rẩy toát lên vẻ sợ hãi và bất lực, “Tôi… con tôi đâu? Con đâu…”
Lúc trên xe cấp cứu, tuy cô đau đớn khôn xiết, nhưng cô nhớ mình chảy rất nhiều máu, dấu vết trên quần áo Lệ Minh Vũ như minh chứng cho những chuyện đã xảy ra.
Lệ Minh Vũ nhíu mày, cố nén nỗi đau lan tràn trong lòng, anh vuốt ve gò má cô, “Em đừng nghĩ gì hết, chỉ cố gắng dưỡng sức thôi, được không?”
Anh không biết cách khuyên nhủ người khác, nhất là đối mặt với người phụ nữ mà anh yêu thương.
An Tiểu Đóa cũng lúng túng, sợ Tô Nhiễm hỏi mình, cô đứng dậy tức thì, đến đứng gần Mộ Thừa.
Tô Nhiễm không ngốc, cô nhận ra điều gì đó trong lời nói trốn tránh của Lệ Minh Vũ, cô nhìn Mộ Thừa và An Tiểu Đóa, nói giọng yếu ớt, “Hai người… sẽ không gạt tôi, đúng không? Con… con tôi đâu?”
Trong lúc nhất thời, Mộ Thừa không dám nhìn thẳng vào Tô Nhiễm, anh trầm mặc giây lát, “Tiểu Nhiễm, em ngoan ngoãn nghe lời Minh Vũ, nghỉ ngơi cho khỏe.”
“Không…” Tô Nhiễm dốc hết sức lực ngồi dậy, đầu cô hơi nhấc lên nhưng rồi lại ngã xuống, Lệ Minh Vũ hốt hoảng giữ chặt người cô.
“Em nghe lời anh, nằm im thôi.”
“Anh nói tôi biết đi, con tôi đâu…” Nước mắt giàn giụa trên mặt Tô Nhiễm.
An Tiểu Đóa cắn mạnh môi, thần sắc Mộ Thừa nặng nề khó tả, còn Lệ Minh Vũ đau đớn vô ngần. Tuy không hề thảo luận trước, nhưng cả ba người đều ngầm hiểu ý nhau. Không ai trong họ muốn Tô Nhiễm biết sự thật ngay lúc này, họ sợ cô nghĩ không thông, ảnh hưởng đến sức khỏe.
“Em ngoan, đừng khóc nữa.” Lệ Minh Vũ đau thắt lòng, anh áp má vào mặt Tô Nhiễm, hôn đi nước mắt của cô.
Anh càng dịu dàng, Tô Nhiễm càng khóc nức nở. Mãi đến khi…
Y tá đi đến.
“Mấy người làm gì vậy? Tại sao lại để bệnh nhân khóc?” Có lẽ y tá làm việc ở bệnh viện chưa lâu nên không biết Mộ Thừa và An Tiểu Đóa là bác sĩ khoa ngoại thần kinh. Trông thấy Mộ Thừa và An Tiểu Đóa đều mặc áo blouse trắng, y tá cau mày cáu kỉnh. “Mấy người là bác sĩ, có biết kiến thức thông thường không? Bệnh nhân vừa làm phẫu thuật nạo thai, mấy người…”
“Im ngay!” Mộ Thừa đột nhiên quát to, vẻ mặt ôn hòa cố hữu trở nên khắc nghiệt tột cùng.
Y tá ngây người. Cô ta đảo mắt qua giường bệnh, rồi đến Lệ Minh Vũ ngồi cạnh đó, cô ta hoảng hốt vô cùng, vì vẻ mặt Lệ Minh Vũ còn lạnh lùng hơn cả Mộ Thừa, đôi mắt anh cay nghiệt dõi nhìn y tá.
“Mấy, mấy người…” Cô ta lắp bắp.
“Cô may ra ngoài đi! Chẳng hiểu tại sao bệnh viện lại chọn y tá ngốc như cô!” An Tiểu Đóa phát cáu, đẩy cô ta ra ngoài.
Cô trông thấy vẻ mặt của Lệ Minh Vũ và Mộ Thừa, nhất là Lệ Minh Vũ, cô sợ anh không kiềm chế nổi sẽ giết cô y tá không hiểu chuyện này.
Y tá cũng cảm thấy bất ổn, vội vàng chạy ra ngoài.
Y tá rời khỏi, phòng bệnh im phăng phắc đến đáng sợ.
Lệ Minh Vũ trầm mặc.
Mộ Thừa lặng thinh.
An Tiểu Đóa cũng im re.
Tô Nhiễm thẫn thờ, nước mắt đọng trên khóe mi, ánh mắt cô trống trải và vô hồn.
Cô thế này khiến Lệ Minh Vũ đau đớn nát lòng, anh muốn dỗ dành cô nhưng không biết phải nói thế nào. Anh biết chuyện mất đứa bé không thể giấu lâu nhưng anh không muốn cô biết ngay. Anh sợ cô hận anh, anh ích kỷ muốn giấu diếm cô.
Nước mắt dâng lên viền mắt cô cuối cùng cũng chảy xuống, lăn dài trên má, nhỏ giọt xuống gối nằm, rồi biến mất.
Lệ Minh Vũ cúi gằm người, ánh mắt anh chất chứa đau khổ và yêu thương. Làm sao anh không hiểu nỗi đau mất con. Với anh, nỗi đau đớn này qua đi chỉ còn lại tuyệt vọng. Lúc này anh không muốn thấy Tô Nhiễm khóc, nước mắt của cô khiến thế giới của anh sụp đổ và vô vọng.
“Chúng ta sẽ còn có con.” Anh nắm tay cô, đặt một nụ hôn lên đó, “Chờ em hồi phục, chúng ta sẽ sinh một đứa bé khác, được không?”
Mộ Thừa đứng cạnh cửa sổ, anh càng lo lắng quan sát gương mặt tái mét và ánh mắt ngây dại của Tô Nhiễm.
An Tiểu Đóa cũng đến gần hơn, cười gượng, “Đúng đó Tiểu Nhiễm, cậu còn trẻ, bác sĩ đã nói