XtGem Forum catalog
Hào Môn Kinh Mộng

Hào Môn Kinh Mộng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3224650

Bình chọn: 8.5.00/10/2465 lượt.

h. Phụ nữ từng bị sẩy thai phải hết sức cẩn thận, nếu thai nhi không nằm ở vị trí từng nạo hút thì rủi ro không cao. Những một khi thai nhi nằm ở vị trí từng nạo thai, thì khi mang thai phải cẩn thận tuyệt đối, đề phòng hiện tượng sẩy thai hoặc sinh non.”

An Tiểu Đóa bụm miệng, cô cũng biết kiến thức y khoa đơn giản này, nhưng cô không ngờ Tiểu Nhiễm từng mang thai. An Tiểu Đóa buồn bực, nếu cô biết sớm, cô nhất định chăm nom Tiểu Nhiễm kỹ lưỡng.

Mộ Thừa cũng là bác sĩ, đương nhiên hiểu điều này, anh cố nén nỗi đau, hỏi khẽ, “Tiểu Nhiễm sẩy thai lần này là do tác động từ bên ngoài?”

Bác sĩ lắc đầu, “Chúng tôi phát hiện lần này cô Tô sẩy thai tự nhiên.” Cô ta nhìn Lệ Minh Vũ, “Nếu tôi đoán không sai, lần này cô ấy bị một cú sốc hoặc đau thương quá lớn, phụ nữ khi mang thai kiêng kị những điều này nhất, đặc biệt là cô ấy từng sẩy thai nên phải chú ý hơn. Bộ trưởng Lệ…”

Lệ Minh Vũ nhìn bác sĩ, tim anh đã nát vụn từ lâu.

“Tôi không biết chuyện gì xảy ra nhưng hi vọng anh nên chuẩn bị tâm lý. Sẩy thai tự nhiên ảnh hưởng lớn tới phụ nữ hơn là sẩy thai do tác động từ bên ngoài. Cô Tô còn trẻ, cô ấy sẽ nhanh chóng hồi phục, tuy cô ấy xuất huyết nhiều nhưng ít nhất vẫn giữ được cổ tử cung. Trong quá trình phẫu thuật, chúng tôi cũng kiểm tra hai ống dẫn trứng và buồn trứng của cô ấy, may là tất cả vẫn bình thường, chỉ cần sau này điều dưỡng cẩn thận, cô ấy sẽ còn cơ hội mang thai. Nhưng mong anh lưu ý, lần sẩy thai tự nhiên này và lần sẩy thai do tác động bên ngoài hồi trước vẫn có thương tổn với tử cung của cô ấy. Nếu không cẩn thận sẽ tạo nên quán tính sẩy thai, lúc đó rất phiền phức.” Bác sĩ khuyên nhủ chân thành.

Vẻ mặt Lệ Minh Vũ nặng nề, một lát sau anh gật đầu.

***

Tô Nhiễm được đưa đến phòng bệnh số sáu.

Sau khi ra khỏi phòng làm việc của bác sĩ, Lệ Minh Vũ bước vội đến phòng bệnh số sáu, đầu óc anh rối rắm như mớ bòng bong, tay anh cuộn thành quyền, đè nén bi thương và căm phẫn từ lúc biết tin đến giờ.

Mộ Thừa đuổi theo sau, kéo lấy Lệ Minh Vũ…

“Minh Vũ, cậu phải nói rõ với tôi…”

Mộ Thừa còn chưa hết câu, Lệ Minh Vũ đang kiềm chế cơn giận đã vung nắm đấm, Mộ Thừa lảo đảo ngã vào tường, Lệ Minh Vũ cáu kỉnh một tay túm áo blouse của Mộ Thừa, một tay hạ nắm đấm.

Khóe miệng Mộ Thừa rơm rớm máu.

An Tiểu Đóa đuổi theo, bắt gặp cảnh này cô choáng váng, xông lên trước ngăn cản, những sức lực của cô so với Lệ Minh Vũ chỉ như một con kiến.

“Mộ Thừa, anh là thằng khốn!” Lệ Minh Vũ túm áo Mộ Thừa, ánh mắt lạnh lùng…

“Anh làm gì Tô Nhiễm? Tại sao anh đối xử với cô ấy như vậy? Sẩy thai lần trước là do anh bức cô ấy ư? Cô ấy có thai với anh, anh lại cầm thú khiến cô ấy sẩy thai? Tôi nhịn anh đủ lắm rồi, tôi có thể xem như giữa anh và Tô Nhiễm chưa có chuyện gì xảy ra. Nhưng lần này lại để tôi biết hóa ra cô ấy từng có con với anh! Anh là bác sĩ của cô ấy, không ngờ anh lại cầm thú đối đãi với cô ấy như vậy!” Nói xong, anh nên thêm một đấm.

An Tiểu Đóa hét thất thanh.

Cú đấm này không trúng Mộ Thừa như mong muốn, anh chụp tay Lệ Minh Vũ, ánh mắt bỗng lạnh buốt, “Lệ Minh Vũ cậu bị điên phải không? Ai mới là cầm thú? Cậu…”

Mộ Thừa chưa hết lời, một y tá vội chạy đến, vẻ mặt trắng bệch chứng kiến cảnh này, “Bác sĩ Mộ, bệnh nhân ở phòng số sáu đã tỉnh.”

Lệ Minh Vũ nghe thấy, thả Mộ Thừa ra tức thì, anh chạy ngày vào phòng bệnh số sáu, Mộ Thừa xoa khóe miệng, cùng đi với An Tiểu Đóa qua đó.

Phòng bệnh được thiết kế với màu vàng nhạt là chủ đạo, tạo cảm giác dịu dàng và thư thái cho thị giác. Rèm cửa buông rủ che khuất ánh sáng bên ngoài, tựa hồ một bức thành cách ly giữa náo nhiệt và yên lặng.

Tô Nhiễm lặng lẽ nằm trên giường bệnh, ga giường trắng nuốt cũng không theo kịp vẻ mặt nhợt nhạt của cô, song thần sắc lúc này của cô đã đỡ hơn trước khi cấp cứu. Cô mở to đôi mắt trong veo, ngỡ ngàng nhìn trần nhà như một đứa trẻ bất lực.

Cửa phòng bệnh mở ra, Lệ Minh Vũ bước vào trước tiên, sau đó là Mộ Thừa và An Tiểu Đóa.

Tô Nhiễm muốn đứng dậy theo bản năng, nhưng toàn thân đau nhức không sức lực, trên mu bàn tay đang truyền dịch, cô đau nhói vô thức bật ra tiếng rên, đáy mắt vụt lên vẻ kinh sợ.

Lệ Minh Vũ đi đến bên giường, ngồi xuống nhìn cô trấn an, anh nói nhỏ, “Em đừng sợ, mọi việc qua hết rồi.”

Tô Nhiễm muốn cử động, nhưng tay chân giống như không thuộc về cô, cố gắng thế nào cũng không có tác dụng, thanh âm đứt quãng của cô vang lên, “Tôi… cơ thể tôi…”

Lệ Minh Vũ thấy cô không thể nhúc nhích, anh ngây người, sau đó nhìn Một Thừa, cất giọng nôn nóng: “Tại sao lại như vậy?”

Mộ Thừa thở dài thườn thượt, “Cậu đừng lo lắng, thuốc gây mê vẫn chưa tan nên cô ấy mới như vậy.”

Lệ Minh Vũ sực hiểu ra, vô thức thở phào nhẹ nhõm, anh giơ tay xoa trán Tô Nhiễm, nhìn cô bằng ánh mắt nồng ấm, “Em nghe thấy không? Chờ thuốc mê tan hết là em bình thường ngay thôi.”

Tô Nhiễm chớp mắt, coi như đang trả lời anh, cô lại dời ánh mắt từ Lệ Minh Vũ sang An Tiểu Đóa đứng gần đó. An Tiểu Đóa khóc suốt từ lúc cô vào phòng phẫu thuật nên đôi mắt An Tiểu Đóa sưng húp, Tô Nhiễm trông thấy lòng cô chợt căng thẳng, thều thào,