lúc đó may mắn là mọi người trong nhà đã chìm sâu vào giấc ngủ. Có điều Bạch Sơ Điệp không tài nào ngờ nổi đến nửa đêm trời mưa to xối xả, Trần Trung lo lắng cho cây cối trồng ở vườn hoa nên lội mưa quay lại nhà họ Hòa, vô tình bắt gặp Hạ Minh Hà vội vàng bỏ đi sau một hồi triền miên với Bạch Sơ Điệp.
Lúc đó Hạ Minh Hà đi vội vội vàng vàng nên không phát hiện Trần Trung, nhưng Bạch Sơ Điệp trông thấy.
Bạch Sơ Điệp không thể tự tay giết Trần Trung bịt miệng, nên mượn tay Bạch Lâm giết thay!
Bà ta những tưởng mọi chuyện đã xong xuôi, nhưng không ngờ sau đó Tô Nhiễm sản sinh nghi vấn cái chết của Trần Trung. Hôm Đinh Minh Khải giữ một mình Tô Nhiễm ở lại, bà ta đã thấy nghi ngờ, mà Hạ Minh Hà cũng không muốn đêm dài lắm mộng, một là làm hai là không, vì vậy ông ta chọn cách giết Tô Nhiễm.
Trên ghế sô pha đen trong phòng sách, một đôi nam nữ quấn quýt dây dưa, quần áo và váy rơi lả tả dưới mặt đất. Đến khi cơn hoan ái kết thúc, Hạ Minh Hà bồng Bạch Sơ Điệp vào chiếc giường trong phòng nghỉ, ông ta thở hồng hộc tựa vào đầu giường, bàn tay quàng lên người Bạch Sơ Điệp không quên nắn bóp ngực bà ta.
Bạch Sơ Điệp đã quen được Hòa Tấn Bằng “chăm sóc kỹ lưỡng”. Mỗi lần quan hệ với Hạ Minh Hà, bà ta đều thấy bất mãn. Và lần này cũng không ngoại lệ, bà ta chưa thỏa mãn, vùi đầu vào giữa hai chân ông ta khiêu khích, dụ dỗ ông ta tiếp tục hành vi hèn mọn.
Dẫu sao Hạ Minh Hà cũng lớn tuổi, còn Bạch Sơ Điệp lại đang ở độ tuổi như sói như hổ. Bà ta cố gắng cả buổi mà Hà Minh Hà cũng không có phản ứng, bà ta bực dọc ngẩng đầu, thấy Hạ Minh Hà trầm tư suy nghĩ, bà ta đánh ông ta một cái, “Anh nghĩ gì thế?”
Hạ Minh Hà cúi nhìn Bạch Sơ Điệp, cất giọng sâu xa, “Dẫu giết được Tô Nhiễm, Hòa Vy cũng là mối uy hiếp với con trai em.”
“Anh muốn loại luôn Hòa Vy?” Bạch Sơ Điệp thất kinh.
Hạ Minh Hà cười thâm độc, “Chốc lát giết chết hai cô gái xinh đẹp thì tiếc quá. Anh đành phải giết Tô Nhiễm, nhưng Hòa Vy…” Ánh mắt ông ta nhìn Bạch Sơ Điệp chất chứa âm mưu, “Nếu không tại Tô Nhiễm và Lệ Minh Vũ, con trai anh sẽ không ngồi tù. Và nếu không e ngại Lệ Minh Vũ, anh đã trói Tô Nhiễm giao cho con trai anh.”
“Rốt cuộc anh muốn làm gì?”
Trái tim bà ta lơ lửng không yên, một phần là sợ hãi, một phần là hưng phấn.
“Anh định để Hòa Vy thay Tô Nhiễm, dù sao hai đứa này nhìn cũng rất giống nhau.” Hạ Minh Hà vỗ lưng bà ta, cười độc ác, “Nhật Đông không quên được Tô Nhiễm, Hòa Vy lại trông có vẻ lả lơi và nóng bỏng hơn Tô Nhiễm, để Hòa Vy hầu hạ con trai anh, thuận tiện giúp em tiêu diệt tận gốc nhà họ Hòa.”
“Con trai anh đang ở tù đấy.” Bà ta nhắc nhở.
“Thì sao? Quan trọng là chúng ta hại đời được hai đứa con gái của Hòa Tấn Bằng thôi.” Hạ Minh Hà cười hết sức nhẫn tâm.
“Anh đấy, xấu xa vừa thôi.” Bạch Sơ Điệp hừ một tiếng, “Em thấy người muốn hưởng thụ đầu tiên là anh thì có.”
“Anh thấy hứng thú với Tô Nhiễm hơn Hòa Vy.” Đáy mắt Hạ Minh Hà chợt u tối đầy dục vọng, “Tô Nhiễm nhìn không nóng bỏng như chị nó. Nhưng từ nó toát lên vẻ mềm mại làm tan chảy đàn ông, chắc chắn ở trên giường rất mê người. Lệ Minh Vũ rõ là có số hưởng.” Nói hết lời, đầu ông ta tưởng tượng ra Tô Nhiễm với tư thể lẳng lơ uốn lượn, thân dưới ông ta bắt đầu rục rịch hưng phấn.
Bạch Sơ Điệp cũng phát hiện cơ thể ông ta biến hóa, bà ta nổi cáu, mắng, “Anh đúng là già dê!”
Hạ Minh Hà không hề kiêng nể bà ta, ông ta cười lạnh lùng, lật người đè bà ta xuống dưới thân lần nữa.
***
Đêm khuya, Tô Nhiễm chìm trong giấc ngủ chập chờn.
Vầng trán Tô Nhiễm ướt sũng mồ hôi.
Cô mơ thấy bác sĩ cầm dụng cụ thọc sâu vào cơ thể, sau đó là mảng máu lớn đỏ sẫm đập vào mắt, rồi cô mơ thấy vài người bịt mặt đột nhập vào phòng, cầm dao đâm vào bụng cô…
“A…” Cô hét to sợ hãi, bật người ngồi dậy, đôi mắt trong veo ngập tràn kinh hoàng. Cửa phòng ngủ bị đẩy ra lập tức, ánh đèn ngoài hành lang kéo bóng Lệ Minh Vũ dài tít tắp, anh đi đến ngồi xuống cạnh cô, “Em gặp ác mộng?”
Một lúc sau, Tô Nhiễm mới định thần, cô gật đầu thay cho câu trả lời.
Lệ Minh Vũ xót xa, anh nhìn gương mặt tái nhợt của cô, cúi đầu đặt nụ hôn lên trán cô, nhẹ giọng trấn an, “Không sao đâu, có anh ở đây.”
Anh làm việc trong phòng sách, thỉnh thoảng sẽ ghé vào phòng ngủ kiểm tra xem cô thế nào. Anh biết cảnh tượng ngày hôm nay dọa cô, nên sợ cô gặp ác mộng. Quả nhiên, cô vẫn mơ thấy ác mộng.
Tô Nhiễm nở nụ cười rạng rỡ, nhìn anh chằm chặp, cô giơ tay rồi chầm chậm nắm thành đấm, gằn từng chữ: “Đông Phương Bất Bại!”
Ô…
Lệ Minh Vũ ngây người, sau đó anh lắc đầu, cười bất lực.
Anh nói, “Được rồi. Vậy tiểu thư Đông Phương Bất Bại, tiểu thư có thể xuống trước, để tại hạ chạy xe vào gara không.”
Tô Nhiễm khinh bỉ bộ mặt chế nhạo giả dối của anh, cô im lặng mở cửa đi xuống xe.
Lệ Minh Vũ mỉm cười, dáng vẻ vừa rồi của cô rất đáng yêu. Anh khởi động xe chạy xuống gara…
***
Tô Nhiễm bước lên bậc thầm, định lấy chìa khóa thì cửa tự động mở toang…
Cô ngạc nhiên đẩy cửa, bỗng giật mình trợn to mắt, tay cô mất hết sức lực, chìa khóa rơi xuống đất.
Phòng khách lộn xộn, mọi đồ đạc trang trí đều bị ném lung tun