âng khó tả, cô hít sâu, vươn tay giật lấy.
Lệ Minh Vũ nhìn cô, đáy mắt thấp thoáng ý cười, cất giọng nhẹ nhàng, “Lát nữa anh nấu cháo rau củ cho em ăn thêm.”
Tô Nhiễm không hề nghĩ ngợi, trả lời ngay, “Tôi đặt bánh ngọt của Từ Ký rồi.”
“Dạ dày của em không khỏe, ăn đồ ngọt sẽ khiến dạ dày tiết nhiều axit. Nói chung em không được ăn.” Lệ Minh Vũ nhẫn nại giải thích.
Tô Nhiễm hết há miệng, rồi cắn môi, “Cháo rau củ khó ăn lắm.”
“Em yên tâm, anh sẽ nấu cho em ăn, đảm bảo em sẽ ngon miệng.” Lệ Minh Vũ thấy cô đồng ý, niềm vui dấy lên trong lòng anh, anh nhoẻn miệng cười, xoa đầu cô, “Em phải nghe lời để tốt cho em và con.”
Tô Nhiễm gật đầu. Cô chưa nghi ngờ khả năng nấu ăn của anh bao giờ.
Đôi khi cô nghĩ nếu bản thân không biết nhiều chuyện về anh, nhất định cô sẽ cho rằng anh là người đàn ông tuyệt vời nhất trên đời. Khi làm việc thì anh nghiêm túc, đối mặt với giới chính trị anh lừa tôi gạt thì thong dong trầm tĩnh, anh dịu dàng và ân cần khiến phụ nữ hoang mang mê đắm. Người đàn ông tốt như vậy, ai ngờ được lòng anh ta sẽ sâu thẳm khó đoán?
Thấy cô nhìn bản thân không chớp mắt, Lệ Minh Vũ cười, “Em sao thế?”
Lúc này Tô Nhiễm mới phát hiện mình nhìn anh chăm chú quá lâu, cô vội vàng xoay đầu, đôi mắt to trong vắt ngắm hoàng hôn bên ngoài, cô chớp mắt, sắc mây hồng nhuộm mắt cô càng mỹ lệ.
Một lúc sau, cô hỏi, “Anh đọc ‘Tiếu ngạo giang hồ’ của Kim Dung chưa?”
Lệ Minh Vũ ngây ra, mỉm cười, “Anh đọc rồi, em muốn xem tiểu thuyết kiếm hiệp?”
“Anh thích ai nhất trong ‘Tiếu ngạo giang hồ’?” Cô nhìn anh.
Lệ Minh Vũ thấy cô có vẻ muốn ‘thảo luận văn học’ cùng mình, anh cười hứng thú, dựa người vào ghế xe, nhướng mày hỏi, “Chắc Lệnh Hồ Xung, dù gì anh ta cũng là nam chính.”
Tô Nhiễm nhún vai, chẳng ừ hử gì cả.
“Em nghĩ khác à?” Anh mỉm cười nhìn cô.
Tô Nhiễm gật đầu, “Tôi không hề thích Lệnh Hồ Xung. Lúc đầu đọc ‘Tiếu ngạo giang hồ’, tôi thích sư phụ của Lệnh Hồ Xung –Nhạc Bất Quần.”
“Ồ?” Lệ Minh Vũ nhớ hình tượng Nhạc Bất Quần được miêu tả trong truyện.
“Nhưng càng đọc tôi càng thấy mình thích sai người.” Giọng Tô Nhiễm nhẹ nhàng, ánh mắt tiếc nuối, “Tôi bị bộ mặt hiền lành của Nhạc Bất Quần đánh lừa, đọc về Nhạc Bất Quần tôi hiểu rằng, người cực thiện mới là người cực ác.”
Lệ Minh Vũ nhìn cô buồn bã, anh mắc cười nhưng không nỡ quấy nhiễu cảm xúc của cô, dầu sao cũng rất khó nghe cô trò chuyện nhiều thế này với mình. Anh ngẫm nghĩ giây lát, “Thực ra lòng tham của Nhạc Bất Quần đã biểu hiện ngay từ đầu, chỉ do em không nhận thấy mà thôi.”
“Anh nói đúng, con người như vậy mới là thâm sâu khó đoán.” Tô Nhiễm cười quái lạ, lại nhìn Lệ Minh Vũ chằm chằm, “Không ngờ anh hiểu Nhạc Bất Quần như vậy đấy. Nhưng cũng chẳng có gì ngạc nhiên, bởi vì anh chính là Nhạc Bất Quần thời hiện đại.”
Lệ Minh Vũ sực hiểu ra, cô đánh một vòng lớn chỉ để mắng anh là Nhạc Bất Quần. Anh hết nói nổi, nhưng tức cười tính cách trẻ con của cô, “Vậy anh có cần cảm ơn em đã coi trọng anh không?”
Tô Nhiễm biết da mặt anh dày hơn người thường, cô tỏ vẻ khinh bỉ, mặc kệ anh.
“Xem chừng em chỉ thích mỗi Nhạc Bất Quần mà thôi.” Anh cười nhạo.
“Sai!” Tô Nhiễm trừng mắt nhìn anh, “Tôi thích một nhân vật khác.”
“Ai?”
Tô Nhiễm nở nụ cười rạng rỡ, nhìn anh chằm chặp, cô giơ tay rồi chầm chậm nắm thành đấm, gằn từng chữ: “Đông Phương Bất Bại!”
Ô…
Lệ Minh Vũ ngây người, sau đó anh lắc đầu, cười bất lực.
Anh nói, “Được rồi. Vậy tiểu thư Đông Phương Bất Bại, tiểu thư có thể xuống trước, để tại hạ chạy xe vào gara không.”
Tô Nhiễm khinh bỉ bộ mặt chế nhạo giả dối của anh, cô im lặng mở cửa đi xuống xe.
Lệ Minh Vũ mỉm cười, dáng vẻ vừa rồi của cô rất đáng yêu. Anh khởi động xe chạy xuống gara…
***
Tô Nhiễm bước lên bậc thầm, định lấy chìa khóa thì cửa tự động mở toang…
Cô ngạc nhiên đẩy cửa, bỗng giật mình trợn to mắt, tay cô mất hết sức lực, chìa khóa rơi xuống đất.
Phòng khách lộn xộn, mọi đồ đạc trang trí đều bị ném lung tung.
Tô Nhiễm cảm thấy choáng váng. Đây là…
Lệ Minh Vũ đi đến, thấy Tô Nhiễm đứng chết lặng tại chỗ, anh lo lắng tiến lên, chưa kịp hỏi cô, ánh mắt anh đã ngẩn ra nhìn cảnh tượng trước mặt.
Tô Nhiễm đảo mắt lên lầu hai, toan vào trong xem xét, Lệ Minh Vũ đã giữ lại, cô ngoảnh đầu nhìn anh. Sắc mặt anh nghiêm túc, ra lệnh, “Chúng ta phải báo cảnh sát, không nên đụng vào hiện trường.”
Cô hiểu ý anh, gật đầu theo bản năng.
***
Người bên sở cảnh sát mau chóng đến nơi, hai chiếc xe cảnh sát đậu ngoài cửa khiến phòng làm việc càng náo nhiệt. Cảnh sát lục soát hiện trường, hỏi chuyện, rồi Tô Nhiễm cùng cảnh sát đi vào trong xem có mất đồ hay không.
Cuối cùng, mọi người hết sức kinh ngạc vì không mất thứ gì, thậm chí tiền để ở ngoài cũng không mất.
Cảnh sát khó hiểu, ăn trộm cạy cửa vào nhà, mà không cướp gì đi? Là do không có đồ cần thiết hay… đang trộm cắp thì nghe chủ nhà trở về nên trốn?
Vậy chỉ có hai khả năng hợp lý nhất.
Nếu đã không phải vì tài sản, thì là không kịp thời gian ăn trộm.
Có điều Lệ Minh Vũ thấy khả năng sau là quá nhỏ.
Cảnh sát rời khỏi, anh kiểm tra quanh phòng làm việc lần nữa.