chủ nhiệm khoa, Tô Nhiễm quả thực muốn đào một cái lỗ chui vào.
Mộ Thừa khó tin nhìn chằm chằm vết bầm tím trên cổ tay Tô Nhiễm. Từng vết
bầm tím như từng nhát dao cứa nát lòng anh. Lại thấy cô chau mày thật
chặt, anh vội vàng buông tay, xót xa nhìn cô, "Em đang sợ mấy tên lưu
manh kia sao? Nói cho anh biết, bọn chúng tổn thương em thế này, chuyện
này tuyệt đối không thể bỏ qua."
"Không phải, Mộ Thừa. Không phải bọn chúng. Thực sự không phải." Cô kéo ống tay áo xuống, vẻ mặt xấu hổ hoảng loạn.
Mộ Thừa nhìn cô, ánh mắt khó hiểu lấy làm lạ, sau cùng kinh hãi, bởi vì anh vừa nghĩ tới…
"Không phải bọn chúng, vậy là ai?" anh đặt tay lên vai cô, nhìn cô gằn từng chữ: "Có phải Lệ Minh Vũ?"
Tô Nhiễm giật mình nhìn thẳng anh, ánh mắt xẹt qua lo lắng bất an, sau đó
liền cụp mắt, khẽ lắc đầu: "Mộ Thừa, anh đừng hỏi nữa. Em thực sự có
việc, em phải đi gấp trễ rồi, em..."
"Em sợ cái gì?" Mộ Thừa thấy cô như thế càng khẳng định ý nghĩ trong lòng, tức giận bỗng bùng phát,
không ngừng thiêu đốt trong lòng ngực, cũng bốc cháy sâu trong đáy mắt.
Anh kéo toàn thân cô quay sang đối mặt anh, vừa yêu thương vừa nóng
lòng: "Có phải cậu ta dùng cách này ép em ở lại?"
"Mộ Thừa, anh đừng hỏi, cũng đừng quản mà…"
"Tiểu Nhiễm, anh làm sao có thể bỏ mặc em?" Mộ Thừa hơi cao giọng nhìn cô,
giọng nói vì đau lòng mà run run: "Em điên rồi sao? Em điên rời mới để
cậu ta chà đạp em như vậy? Em nhìn lại mình xem đã bị cậu ta hành hạ
thành bộ dạng thế nào?
"Mộ Thừa..." Cô chưa từng thấy anh nóng giận như vậy.
"Cậu ta uy hiếp em phải không?" Mộ Thừa tức giận đến toàn thân phát run, bàn tay anh giữ chặt bờ vai cô: "Nói anh biết!"
"Không có, thực không có mà." Cô nhìn đồng hồ trên tường nhảy tửng cái, trái
tim cũng nhảy theo. Nhớ đến đôi mắt đen sâu thẳm trầm tĩnh của Lệ Minh
Vũ, cả người cô bị sợ hãi bao phủ, "Em sống rất tốt. Mộ Thừa, chuyện của em hãy để em tự giải quyết được không?"
"Nếu em có thể tự giải
quyết thì sẽ không để bản thân bị thương rầu rĩ!" Mộ Thừa không chịu
buông cô, khuôn mặt khôi ngô tràn ngập đau xót: "Tiểu Nhiễm, từ khi em
trở về chưa từng vui vẻ. Bốn năm trước em không phải như vậy. Nụ cười
bốn năm trước của em vô tư như thế, phát ra từ đáy lòng, còn bây giờ thì sao? Bây giờ mỗi ngày em đầu miễn cưỡng nở nụ cười!"
Tô Nhiễm
đang giãy giụa, nghe anh nói những lời này cô sững sờ, giương đôi mắt
ửng nước nhìn anh. Sao anh biết nụ cười bốn năm trước của cô ra sao? Cô
gặp anh sau khi bị đưa vào bệnh viện tâm thần, rồi anh mới dẫn cô đi
Paris, anh thấy nụ cười bốn năm trước của cô khi nào?
"Mộ Thừa, anh..."
Mộ Thừa cũng thấy ánh mắt do dự của cô, tất cả đau khổ đều tập trung trên
vầng trán anh tuấn. Một lúc lâu sau mới vươn tay, ngón tay vuốt ve khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, vừa dịu dàng vừa xót xa mở miệng nói: "Thưc ra,
anh đã biết em từ sớm. Ngày đám cưới của em và Lệ Minh Vũ, anh đã thấy
nụ cười của em, rất xinh đẹp khiến người khác không thể dời mắt. Từ giây phút đó, anh biết, anh đã yêu em..."
Tô Nhiễm sững sờ, kinh ngạc tận đáy lòng đã làm cô sớm quên phải tránh khỏi bàn tay anh.
Bốn năm trước, anh đã yêu cô?
"Xin lỗi Tiểu Nhiễm, hãy tha lỗi vì đã luôn giấu em, thật ra trước đó anh
chỉ biết em là vợ của Lệ Minh Vũ, anh luôn đè nén tình cảm muốn yêu em." Mộ Thừa cúi đầu thì thầm bên tai cô.
Anh mãi không bao giờ quên
lần đầu tiên gặp cô. Cô mặc áo đầm cưới trắng tinh, thuần khiết như một
thiên sứ đến từ chân trời, đuôi áo kéo dài trên tấm thẩm đỏ ở Giáo
đường, nụ cười dịu dàng hạnh phúc trên môi cô, từ từ đi qua anh, ánh mắt trong veo nồng nàn tình cảm chỉ dành cho Lệ Minh Vũ đang đứng ở đầu kia tấm thảm, trong mắt cô chỉ có Lệ Minh Vũ.
Lúc đó anh đã kết hôn
với Quý Hâm Dao. Đây có lẽ là đau khổ lớn nhất trong cuộc đời, khi anh
vừa kết hôn, thì người con gái anh muốn yêu thương bỗng xuất hiện. Mộ
Thừa cảm thấy bị tạo hoá trêu ngươi.Trước giờ anh vẫn không tin có tình
yêu sét đánh, cũng tự cho dời này sẽ không gặp người làm tim anh đập
thình thịch. Nhưng không ngờ anh lại gặp được, vừa gặp đã yêu không hẹn
mà gặp như thế, một dấu hiệu báo trước cũng không có.
Nụ cười của Tô Nhiễm nhanh chóng chiếm giữ trái tim anh. Nhưng điều buồn cười là cô là cháu dâu của anh. Khát vọng yêu thương này, anh chỉ có thể gằn trong tim, cười chúc mừng với đôi vợ chồng mới.
Trời cao đúng là thích trên ngươi.
Hôn lễ của Lệ Minh Vũ là anh lặng lẽ tham gia, sau khi xong xuôi anh cũng
định im lặng rời khỏi. Nhưng lúc anh đang trên đường đến sân bay, xe
dừng lại chờ đèn đỏ. Bên đường là một quán cà phê, anh thấy Tô Nhiễm
ngồi một mình ở đó, đôi mắt trong veo đang nhìn ngoài cửa sổ, không có
tiêu điểm cố định mông lung như đang suy nghĩ cái gì. Cô mặc áo len
trắng, tay cầm đồ uống nóng hổi, máy tóc dài đen như rong biển mềm mại
xõa hai bên. Ánh mặt trời lấp ló xuyên qua cửa kính chiếu lên mặt cô,
cảnh này vô cùng đẹp và an bình.
Anh như bị ma xui quỷ khiến lái
xe xuống bãi giữ xe dưới đất, kéo theo hành lý đứng ở một góc bên ngoài
quán cà phê, lẳng lặng nhìn cô.
Anh cứ đứng như vậy