ến khóe miệng anh bất giác cong lên.
Lệ Minh Vũ rót một ly nước ấm và một ly nước lạnh, cầm tiến đến, anh ngồi đối diện Tô Nhiễm, đặt ly nước ấm trước mặt cô, nhàn nhạt lên tiếng, "Uống
nước."
Lệ Minh Vũ bất ngờ đi tới dọa Tô Nhiễm hoảng sợ, ánh mắt đầy kinh ngạc hướng nhìn anh.
"Uống nước." Anh nhấn mạnh câu nói vừa rồi lần nữa, phớt lờ ánh mắt của cô.
Con người không ngừng lớn lên và trưởng thành, nhưng có một số thói quen
không cách nào thay đổi theo thời gian. Chính Tô nhiễm, cô vẫn không có
thói quen uống nước giống bốn năm trước. Nếu không ai nhắc cô nhớ, có lẽ cả ngày cô đều quên việc uống nước.
Thói quen này hết sức không tốt.
Anh nhíu mày nhìn cô, mãi đến khi cô vâng lời cầm ly nước lên uống, sắc mặt anh mới dịu lại.
"Có chuyện gì luẩn quẩn trong lòng, em có thể nói ra, không chừng tôi giúp
được em." Giọng Lệ Minh vũ trầm thấp, vẻ mặt anh hờ hững, tỏ vẻ như anh
chỉ nói bâng quơ.
Hả...
Ánh mắt Tô Nhiễm càng thêm kinh ngạc nhìn anh. Cô không nghe lầm chứ? Anh đòi giúp cô?
Lệ Minh Vũ uống hết ly nước lạnh, đặt sang bên, dựa người ra sau, xem ra
vừa rồi anh không phải nói đùa. Vẻ mặt của cô đập vào mắt anh, thờ ơ
buông lời: "Hay cảnh sát Đinh lo lắng tôi nuốt em, kêu em đề phòng tôi,
cho nên em không dám nói?"
Tô Nhiễm nghẹn họng, vừa rồi anh nghe lén?
"Cảnh sát Đinh muốn nói cái gì đều viết hết lên mặt, tôi chẳng cần nghe lén." Mắt anh sáng như tia X, cô không thể mở miệng anh vẫn dễ dàng đoán ra ý nghĩ trong lòng cô.
Tô Nhiễm suýt nữa đã phun nước.
Quả
nhiên, nếu không làm sao cảnh sát Đinh cứ dặn tới dặn lui, cô nhất định
phải cẩn thận. Lệ Minh Vũ, con người anh đâu chỉ lòng dạ thâm sâu, ánh
mắt anh còn rất sắc bén. Lúc này, cô lại thấy Lệ Minh Vũ làm cảnh sát
thích hợp hơn, biết đâu anh chẳng cần mở miệng thẩm vấn, tội phạm vừa
thấy ánh mắt sắc lạnh của anh, thì sợ hãi cái gì cũng phải khai hết.
Tô Nhiễm cầm ly nước, ngồi đối diện một người đàn ông mà lòng tốt của anh ta bỗng nhiên trỗi dậy.
Câu nào của anh là thật? Câu nào là giả?
Trước khi Trần Trung chết vô tình nhắc đến anh, chuyện của ba anh biết được bao nhiêu?
Còn Hòa Vy, anh nắm rõ tình hình của Hòa Vy bao nhiêu?
Cô có nên tin tưởng anh hay không? Có lẽ cô nên tìm tòi ra vài manh mối nếu sống chung với anh?
Ban đầu Lệ Minh Vũ nhẫn nại vô cùng, anh him lặng đối diện với cô, hồi lâu
sau thấy cô không nói tiếng nào, anh lại đợi thêm một lúc lâu, cau mày
nói: " Tôi đúng là chán quá nên mới phí thời gian ở đây với em!" Nói
xong, anh đứng dậy bỏ đi.
Tô Nhiễm vội gọi anh, "Này..."
Lệ Minh Vũ dừng bước, quay đầu.
"Cái đó đó..." Tô Nhiễm gượng gạo bỏ ly nước xuống, ngẩng đầu nhìn anh, "Anh biết thường ngày Hòa Vy dùng nước hoa nào không?"
Nếu anh đã kết hôn với Hòa Vy, vậy anh sẽ hiểu Hòa Vy nhiều hơn cô. Tuy
rằng cô không dám mơ tưởng nhận được đáp án chính xác từ miệng anh.
Thần sắc Lệ Minh Vũ vốn dĩ dửng dưng chợt sa sầm, mắt anh thấp thoáng không
vui. Vừa rồi cô kêu anh, đáy lòng anh bỗng mừng rỡ đến khó hiểu, nhưng
không ngờ cô lại hỏi một vấn đề ngu ngốc như vậy.
Người phụ nữ này đúng là ngốc nghếch quá thể mà.
Câu hỏi của cô ngốc nghếch quá mức nha. Thấy ánh mắt anh hơi lạ, Tô Nhiễm
ngập ngừng. "Là anh nói khi nãy, tôi có vấn đề gì luẩn quẩn trong lòng
thì cứ hỏi anh."
Lệ Minh Vũ xoay người nhìn cô, thản nhiên hỏi "Em vừa gọi tôi là gì?"
Hả?
Ban nãy cô gọi anh là gì?
Hình như chỉ kêu một tiếng "Này".
"Tôi, tôi vừa gọi Lệ Minh Vũ." Cô mất tự nhiên đáp lời.
Lệ Minh Vũ hừ một tiếng, hơi hơi nheo mắt, lòng Tô Nhiễm đột ngột gióng
lên một hồi chuông cảnh giác, nuốt nước bọt, cô bất giác lùi người về
sau. Mỗi khi anh bày ra biểu tình này, nghĩa là anh đang dần mất hứng,
bắt đầu bực dọc, nguy hiểm nảy sinh.
Nhưng anh không vì thấy cô
mờ mịt khó hiểu mà tâm tình dịu bớt. Anh đi tới cạnh cô ngồi xuống, bỗng vươn tay trái khoát lên sofa sau lưng cô, tay phải khóa cô vào trọn
phạm vi thuộc về anh, quan sát cô, giọng nói bình tĩnh mà biếng nhác ra
lệnh, "Lập lại lần nữa."
Tô Nhiễm vô thức liếm môi, anh quá gần
cô, gần đến mức chỉ cần hơi ngẩng đầu, cô liền chạm ngay môi anh. Cô
đành phải cúi đầu, yếu ớt nói, "Lệ Minh Vũ mà, không phải tôi hay gọi
anh như vậy sao?"
Anh cau mày, cách gọi này tốt hơn anh Lệ. Thế nhưng...
Anh trầm giọng: "Bỏ họ cho tôi."
"Hả?" Tô Nhiễm ngây ngốc ngẩng đầu, vô thức gọi nhỏ theo ý anh, "Minh Vũ..."
Giọng nói êm ái có phần mù mờ, ngọt ngào, mềm mại như kẹo đường khiến trái
tim Lệ Minh Vũ mềm nhũn. Lại thấy ánh mắt cô mơ màng, không nén nổi tình cảm dâng tràn, anh cúi đầu hôn cô, đầu lưỡi ươn ướt chạm vào cánh môi
thơm mát.
"Ưm..." Hơi thở và đôi môi đàn ông nóng hổi làm Tô
Nhiễm không thể chống đỡ, tay cô theo bản năng chống lên ngực Lệ Minh
Vũ, nhưng lại bị nắm lấy vòng qua cổ anh. Tay anh thôi chống sofa, nhích lên trên, chầm chậm vuốt ve lưng cô, khiến cô nhận ra ý đồ của anh.
"Đừng..." Tô Nhiễm dốc sức đẩy anh ra, tim cô đạp rộn rịp, thấy ánh mắt anh tối
thẳm, cô hoang mang. Hai ngày nay, cô lĩnh giáo trọn vẹn bản lĩnh của
anh. Mỗi lần cô đều chìm