thấy ánh mắt anh sáng ngời, lòng cô hỗn loạn, tháo găng tay ra, cụp mi,
"Máu đích xác là có hòa trộn mùi hương khác. Nếu tôi không lầm, đây là
mùi nho đen."
"Nho đen?" Đinh Minh Khải hơi nhếch mày, những kiến thức về hương thơm quá xa lạ với anh, giọng điệu anh không khỏi ngờ vực.
Tô Nhiễm định thần, hiểu ý anh, cười, "Thực ra, đây chính là nho đen chúng ta hay thấy. Con người thường không để ý đến mùi nho đen nên khi ngửi
thấy, hầu như chẳng ai nhớ mùi này. Điều này rất bình thường. Khi nhắc
tới nho đen, theo quán tính, đại não sẽ quy thành dạng quả hoặc thực
phẩm liên quan, thay vì mùi nguyên thủy nhất. Vị máu tanh tuy đậm, nhưng do đông khô theo thời gian nên mùi nho đen nổi trội hơn Tuy rất nhẹ
nhưng vẫn ngửi ra, giống như rong lẫn vào rêu xanh."
Đinh Minh Khải gật đầu suy tư, "Cô Tô, cô chắc chắn là mùi nho đen chứ?"
Tô Nhiễm gật đầu, "Chắc chắn."
Cô trả lời một cách chắc chắn. Cô hết sức tự tin với mũi của mình.
"Không hổ là đời sua của gia đình điều chế hương nổi tiếng. Cô Tô khiến tôi mở rộng tầm mắt." Đinh Minh Khải khen ngợi thật lòng.
"Chỉ là chuyện nhỏ thôi." Tô Nhiễm cong môi cười.
Thần sắc Đinh Minh Khải suy tư, nhìn Tô Nhiễm, "Đồng nghiệp của tôi bên pháp chứng cho rằng phân tử này thường thấy trong nước hoa. Ban nãy, cô ngửi được mùi nho đen, nói vậy trước khi chết Trần Trung thực sự tiếp xúc
với nước hoa có chứa thành phần nho đen?"
"Có lẽ vậy..." Tô Nhiễm thoáng nơm nớp, hồi lâu sau nhìn Đinh Minh Khải, "Năng lực của tôi chỉ
có hạn. Nên việc điều tra và kết luận vụ án, tôi không thể giúp cảnh sát Đinh."
Đinh Minh Khải cười cười, anh hiểu vấn đề bản thân mình
hỏi có chút buồn cười, suy ngẫm một lát, "Tôi có thể hỏi cô Tô thêm một
vấn đề nữa chứ?"
Tô Nhiễm gật đầu.
"Trong ấn tượng của cô, người nào nhà họ Hòa thích dùng nước hoa mùi nho đen?" Ánh mắt Đinh Minh Khải vô cùng sắc bén nhìn cô.
"Cái này..." Tô Nhiễm ngập ngừng chốc lát, suy ngẫm rồi lắc đầu, "Xin lỗi,
tôi không biết. Tôi nghĩ tôi chỉ có thể giúp anh đến đây."
Đinh Minh Khải thấy vậy, cũng đành phải thôi, gật đầu, "Hôm nay làm phiền cô rồi."
"Không sao."
Hai người chuẩn bị bước ra cửa, Tô Nhiễm lại nhớ tới gì đó, chợt hỏi, "Cảnh sát Đinh, tôi có thể hỏi anh về một người được không, người này vừa bị
đồng nghiệp của anh mời về điều tra hai ngày trước."
"Ơ? Người đó tên gì?"
Tô Nhiễm liếm môi, "Người đó tên Mộ Thừa, bác sĩ ngoại khoa não, được mới về điều tra sự cố chữa bệnh mười năm trước."
"Mộ Thừa?" Đinh Minh Khải cố gắng tìm kiếm cái tên này trong đầu, một lúc
sau lắc đầu, "Tôi chưa từng tiếp xúc với người này. Có lẽ người ở phòng
khác mời về điều tra cũng không chừng. Hay là vậy, nếu cô Tô lo lắng,
tôi sẽ về dò la dùm cô."
Tô Nhiễm vội xua tay, "Vậy, nếu vậy thì
thôi ạ. Tôi chỉ tiện miệng hỏi thăm, không chừng mọi việc đã giải quyết
ổn thỏa, anh đừng bận tâm." Cô chỉ hi vọng mình may mắn hỏi được tình
hình của Mộ Thừa. Nhưng ngộ nhỡ để Lệ Minh Vũ biết hành động vừa nãy của cô, không chừng anh sẽ gây ra nhiều chuyện khác nữa.
Đinh Minh
Khải khó hiểu tại sao cô đột nhiên lại nói không có việc gì. Anh điều
tra án lợi hại, nhưng khả năng quan sát tâm tư phụ nữ cũng không kém.
Anh nở nụ cười, nói thêm, "Cô Tô, tôi nghĩ bạn cô sẽ không sao. Thật
lòng , tôi chỉ muốn nhắc cô câu này."
Tô Nhiễm dừng bước, ngẩng đầu nhìn anh.
"Con người Lệ Minh vũ thâm sâu khó đoán. Hiện nay, ai ai cũng chĩa mũi dùi
vào nhà họ Hòa. Sống chung với anh ta, cô cần phải cẩn thận." Đinh Minh
Khải nhớ tới cảnh xảy ra lần trước ở phòng thẩm vấn, nói lời từ tận đáy
lòng. "Quan trọng hơn là..." Anh ngập ngừng, dường như đang suy xét có
nên nói hay không.
"Cảnh sát Đinh, anh cứ nói đi ạ." Tô Nhiễm thấy anh ngập ngừng, khẽ lên tiếng.
Đinh Minh khải chợt thấp giọng với cô, "Bản thân tôi là cảnh sát trưởng,
không có chứng cứ nên không dám nói ra miệng. Nhưng chúng ta quen biết
nhau đã lâu, nói ra vẫn tốt hơn. Trực giác mách bảo tôi, cái chết của
Trần Trung có uẩn khuất. Tôi từng tiếp xúc với Trần Trung, tính tình ông ta hiền lành đôn hậu, không giống loại người có thể làm ra hành vi cực
đoan. Còn nữa, chúng tôi thử điều tra theo lời cô nói lần trước, Trần
Trung quả thực có con trai, quanh năm điều trị ở bằng thuốc và điều kiện tốt nhất, một người làm công như ông ta làm sao có nhiều tiền như vậy?
Trước khi chết, ông ta nhắc tới Lệ Minh Vũ, tôi liền suy đoán chuyện ba
cô nhảy lầu bốn năm trước và Trần Trung bị giết bốn năm sau thế nào cũng liên quan. Dựa theo suy đoán này, tôi khuyên cô nên tránh xa Lệ Minh
Vũ, Con người anh ta lòng dạ cực thâm sâu, người bình thường không phải
đối thủ của anh ta."
Tô Nhiễm bỗng hốt hoảng, khẽ gật đầu. Chẳng ai biết rằng cô không muốn liên quan bất cứ chuyện gì đến Lệ Minh Vũ.
"Cô yên tâm, tuy vụ án của ba cô đã khép lại, nhưng chỉ cấn có cơ hội, có
phát hiện khác thường, nhất định tôi sẽ không thờ ơ. Trường hợp Trần
Trung cũng vậy. Vì thế, nếu nghĩ đến tình tiết có thể liên quan đến vụ
án, cô nhớ phải báo trước với tôi." Đinh Minh Khải căn dặn lần nữa.
Tô Nhiễm hít sâu,
