t theo yêu cầu của cô, chỉ cần bày biện đơn giản theo bản
vẽ, đặt thêm dụng cụ điều chế hương, mọi loại hương liệu. Cô điện báo
tin cho công ty thuê cô làm việc lần nữa. Giải quyết xong mọi việc, cô
mới cảm thấy đói bụng, vội vàng rời khỏi nhà nên cơm cũng chưa ăn.
Giờ này là ăn trưa nên sẽ rất đông, từ trước đến giờ, cô không thích chen
chúc với nhiều người và những nơi quá náo nhiệt, vì vậy, suy ngẫm một
hồi, cô quyết định thôi, không đi ăn nữa. Lại nghĩ đến mấy ngày vừa qua, cô thấy dở khóc dở cười.
Chín ngày, thực ra rất nhanh, chỉ là đến lúc đó, cô không biết Lệ Minh Vũ có thực lòng buông tha cô hay không.
Nhưng ngẫm lại, nếu anh chỉ ham mê mới mẻ nhất thời, vậy chín ngày cũng đủ để anh nếm thử mùi vị của một người phụ nữ. Chốc lát cô lại hoang mang,
sau này cô và anh vẫn tiếp tục vướng mắc vào nhau sao?
Cũng may
Lệ Minh Vũ còn có tính người, ít ra anh không nhốt cô ở nhà suốt chín
ngày, anh cho phép cô ra ngoài xã giao, làm việc như bình thường. Nhưng
điều kiện tiên quyết là cô phải về nhà trước anh, khi anh về đến nhà
nhất định phải nhìn thấy cô.
Tới tận lúc này, cô vẫn không hiểu ý đồ của anh.
Đang nghĩ ngợi, điện thoại đột nhiên đổ chuông, thoáng nhìn màn hình hiển
thị, Tô Nhiễm bỗng sững sờ. Tuy màn hình không hiện tên người gọi, nhưng dãy số này cô đã thuộc nằm lòng từ lâu...
***
Hòa Vy, trước sau gì cũng sẽ tìm cô, dựa theo tính cách Hòa Vy thì chuyện này chỉ là sớm muộn.
Có điều Tô Nhiễm không nghĩ sẽ nhanh thế này.
Ngoài cửa sổ quán cà phê, dòng người qua lại ngược xuôi như thoi đưa. Còn
trong quán. Im lặng như tờ, không gian xung quanh tràn ngập hương cà phê dịu nhẹ, âm hưởng nhạc jazz du dương. Thế nhưng, dường như lại không
hợp với đề tài nói chuyện của cô và Hòa Vy.
Bốn năm không gặp,
không ngờ Hòa Vy lại để tóc dài xoăn lọn, toát lên sức hấp dẫn của phụ
nữ, phối chung với áo sơ mi và váy bó thanh lịch quyến rũ. Tô Nhiễm nhìn lại bản thân mình, mái tóc ngắn hơi lộn xộn, do vội vàng ra ngoài, cô
cũng không kịp chọn quần áo, thậm chí ngay cả kính sát tròng cô cũng
không đeo. Cô đeo một cặp kính đen to, mặc áo thun và quần jean rộng,
chân mang giày sandal. Trông thế nào cô cũng không thích hợp với hoàn
cảnh sang trọng ở đây. Hay nói thẳng là cô hoàn toàn không sánh bằng Hòa Vy đang ngồi đối diện.
Ngoại hình của cô và Hòa Vy đều hao hao
nhau. Nhưng nếu nhìn thấy cách ăn mặc sẽ thấy khác biệt. Hòa Vy là người phụ nữ có yêu cầu cao với chất lượng cuộc sống, còn Tô Nhiễm thì ngược
lại, cô không quan tâm đến chuyện trưng diện bản thân. Điều này liên
quan rất lớn đến cuộc sống giản dị mà cô sống cùng mẹ từ nhỏ.
Hòa Vy ngồi đối diện liên tục đánh giá Tô Nhiễm, gương mặt Hòa Vy trang
điểm chỉn chu, lộ rõ vẻ chán ghét, sự chán ghét này dâng lên từ tận đáy
lòng cô. Dù nhắm mắt, Tô Nhiễm vẫn có thể cảm nhận rõ ràng.
Một
lúc sau, Hòa Vy lạnh lùng lên tiếng, "Tôi đã nghe kể chuyện cô sống
chung với Lệ Minh Vũ. Tô Nhiễm, cô biết mình đang làm cái gì không hả?"
Tội danh không đầu không đuôi thoáng chốc rơi xuống đầu Tô Nhiễm, cô nắm
chặt cốc nước, đối diện đôi mắt buồn bực của Hòa Vy, cô kiên cường đè
nén bực dọc và ấm ức, nhẫn nại giải thích, "Hòa Vy, chuyện không phải
như chị nghĩ đâu.
"
"Vậy nó thế nào? Từ đầu tôi đã biết có chết cô cũng không thừa nhận, cũng như lúc trước cô biết rõ Lệ Minh Vũ
là bạn trai của tôi, nhưng sau lưng tôi, cô gặp gỡ anh ấy. Bốn năm rồi
cô vẫn làm toàn chuyện buồn nôn." Hòa Vy tức giận, quơ mạnh cốc nước từ
trên bàn xuống đất, cà phê văng tung tóe, thấm ướt khăn trải bàn, khiến
mọi người xung quanh phải để ý ngoảnh đầu nhìn lại.
Tô Nhiễm vốn
dĩ định hòa nhã cùng Hòa Vy. Từ lúc đầu gặp mặt đến giờ, cô luôn nhún
nhường, nhưng thái độ của Hòa Vy làm cô khó chịu, đành phải lãnh đạm lên tiếng, "Nếu hôm nay chị hẹn em đến để trách móc, vậy hãy dành cho hôm
khác đi. Bây giờ em rất bận, hôm nào đó chị cứ đến phòng làm việc của em trách mắng một trận cho đã." Nói xong, Tô Nhiễm cầm giỏ xách, chuẩn bị
rời đi.
"Cô phải biết, Lệ Minh Vũ bây giờ đã là anh rể của cô!"
Hòa Vy không định buông tha cô, nói với theo sau, nhưng giọng điệu hòa
hoãn hơn ban nãy, "Vì vậy, chị xin em, em đừng giành Lệ Minh Vũ nữa được không?" Câu cuối cùng của Hòa Vy biến thành cầu xin.
Tô Nhiễm
đứng đờ người, hồi lâu sau quay lại ghế ngồi, vẻ mặt Hòa Vy bỗng cô đơn. Vẻ mặt cô đơn và lời nói cầu xin của Hòa Vy cấu xé trái tim Tô Nhiễm
đau nhói.
"Chắc em cũng biết, chị đã kết hôn với Minh Vũ. Hai
người ly hôn được hai năm thì tụi chị kết hôn." Hòa Vy thấp giọng, xoa
trán, "Em biết chị yêu anh ấy biết nhường nào, vì cái gì mà bốn năm rồi, em còn phải trở về? Còn muốn phá rối cuộc sống của chị và anh ấy?"
Tô Nhiễm ngồi lặng thinh nghe Hòa Vy nói, tay cô siết chặt, tuy móng tay
không dài nhưng cũng đủ bấm lòng bàn tay phát đau, nhưng nỗi đau này
cũng không thấm bằng nỗi đau lan ra từ tim.
Cô trầm mặc, Hòa Vy cũng lâm vào thống khổ. Mãi lâu sau, Hòa Vy lấy một
hộp thuốc tinh tế từ giỏ xách, rút một điếu thuốc lá nữ, rồi đẩy hộp cho Tô Nhiễm.
Tô Nhiễm l
