ấy vô cùng hiếu kỳ. Đồng Hựu đương
nhiên cũng ngạc nhiên nhìn Lệ Minh Vũ, đang yên ổn tốt đẹp sao đột nhiên anh lại nói đến chuyện này.
"Lệ Minh Vũ, cô ta không phải là Tô
Nhiễm sao? Anh và cô ta đã không còn gì từ lâu, đúng không?" Hạ Đồng bất chấp. Bốn năm trước cô ta luôn ảo tưởng có thể sống cạnh anh, nhưng
không ngờ anh cưới Tô Nhiễm. Vất vả lắm cô ta mới biết Tô Nhiễm ra nước
ngoài, cô ta cho rằng bản thân vẫn có cơ hội, không ngờ Lệ Minh Vũ thà
rằng mỗi ngày đều say khướt cũng không đến tìm cô ta.Cô ta không rõ, Tô
Nhiễm rốt cuộc quan trọng bao nhiêu trong tim anh, nếu quan trọng, vì
sao bốn năm trước anh không trân trọng?
Lệ Minh Vũ nhìn ánh mắt
phẫn nộ của Hạ Đồng, trả lời cô một cách chắc nịch, "Phải, cô ấy là Tô
Nhiễm." Chỉ một câu nói đơn giản, rồi anh nhìn mọi người, "Các vị, tôi
xin phép đi trước. Như mọi người thấy bà xã tôi quản rất chặt, ngay cả
nơi này cô ấy cũng tìm tới. Nếu không đi bây giờ, không chừng đêm nay
tôi sẽ phải ngủ ở phòng khách. Chào mọi người."
Mọi người đều kinh hãi.
Hạ Đồng cũng trợn to mắt. Cái gì? Anh gọi Tô Nhiễm là bà xã?
Còn chưa định thần, Lệ Minh Vũ đã đi mất hút.
Suốt đường đi, bầu không khí trong xe đầy áp lực, Lệ Minh Vũ lái xe, Tô
Nhiễm ngồi ở ghế phụ, hai người không ai nói một tiếng nào.
Thừa
lúc quẹo cua, Lệ Minh Vũ lia mắt nhìn thoáng qua người phụ nữ ngồi bên
cạnh. Cô nhìn chằm chằm ngoài của sổ, cả người yên lặng như búp bê vô
tri vô giác, hôm nay cô ăn mặc rất bình thường, nhìn giống học sinh vừa
tốt nghiệp ra trường. Anh không trong thấy ánh mắt của cô, không biết cô đang ngắm nhìn cái gì.
Mãi lâu sau, anh lên tiếng, "Giờ này, lẽ ra em phải ở nhà. Sau này, tôi không cho phép em đi lại một mình trên đường."
Nói hết câu nhưng anh vẫn chưa nghe được câu trả lời thuyết phục, nhíu mày, anh đề cao nghiêm khắc, "Có nghe hay không?"
Tô Nhiễm rốt cuộc cũng chịu phản ứng, nhìn Lệ Minh Vũ, bình thản nói, "Mấy cậu nhóc vừa rồi chỉ là độc giả."
Buổi chiều, cô và An Tiểu Đóa tâm sự với nhau không nhiều. Vì phần lớn thời
gian, An Tiểu Đóa đều phải cấp cứu bệnh nhân. Cuối cùng thì đến giờ cô
phải về, còn Băng Nựu thì ở với Tiểu Đóa.
Thời tiết khô nóng, cô
lười chờ xe. Vậy là cô đi dạo một mình, đi một lát ngừng chân hồi tưởng
cảnh vật. Đến khi cô bị vài thanh niên vây quanh, lúc đầu cô hơi sợ,
nhưng ánh mắt họ ngạc nhiên mừng rỡ hỏi cô có phải tác giả "Hào môn kinh mộng", cô bỗng hiểu ra. Cô cũng không phủ nhận, họ vui vẻ, la hét đòi
cô kí tên.
Nhưng không ngờ Lệ Minh Vũ từ đâu chạy tới. Anh hệt
như ma quỷ có mặt ở khắp mọi nơi, cô đi đến đâu cũng đều bị anh tóm. Anh đi lên trước dùng thái độ cứng rắn răn dạy họ. Thậm chí lời nói của anh còn tràn đầy uy hiếp dọa người nghe bất an. Họ hoảng loạn giải tán, cô
cảm thấy sửng sốt cực kỳ.
Càng khiến Tô Nhiễm bực bội hơn chính
là không chỉ trách móc độc giả của cô, mà anh còn chỉa mũi dùi vào cô.
Thậm chí anh còn nói cô cái gì "Thủy tính dương hoa, chiêu phong dẫn
điệp" (Thủy tính dương hoa: Đa tình; chiêu phong dẫn điệp: Dễ thu hút
anh bướm.) Cho cô xin, cô làm sao thủy tính dương hoa? Làm sao chiêu
phong dẫn điệp? Cứ coi như vậy đi, liên quan gì tới anh chứ?
"Cậu nhóc?" Lệ Minh Vũ lạnh lùng nói, đủ tuổi làm ba trẻ con mà còn gọi là nhóc ư.
"Tôi nhấn mạnh với anh lần nữa, anh không có bất cứ tư cách gì xua đuổi độc
giả của tôi." Tô Nhiễm thấy thái độ của anh vẫn lạnh lùng, ngang ngược,
cô bỗng không thấy sợ anh nữa, cô vốn không tán thành cách làm của anh,
một con người quá kiêu căng ngạo mạn.
Lệ Minh Vũ thán nhiên nói, "Nếu họ là độc giả nữ, tôi chẳng cần quản em làm gì."
"Anh..." Con người thần kinh mất cân bằng rồi.
"Đôi khi ngẫm nghĩ, cưới một người vợ đam mê công việc rất đáng thương." Lệ Minh vũ đột nhiên nói.
Tô Nhiễm ngây ngẩn nhìn anh. Anh nói cái gì vậy?
Có lẽ bầu không khí trong xe hơi tù túng, anh hắng giọng, giọng anh trầm
thấp đầy bắt buộc, "Vì vậy, tốt nhất em nên an phận thủ thường. Nếu để
tôi biết tôi bị em cắm sừng, tôi nhất định không tha cho em."
"Đồ điên." Tô Nhiễm thở hồng hộc xoay đầu, mặc kệ anh.
Anh cũng im lặng, trầm ngâm nhìn phía trước.
Một lúc sau, nhạc chuông điện thoại bất ngờ vang lên, phá vỡ không gian yên lặng trong xe. Là điện thoại của Tô Nhiễm. Cô nghe máy, nói được mấy
câu, sắc mặt cô bỗng thay đổi. Đến khi đầu dây điện thoại bên kia đã
ngắt, cô vẫn kinh ngạc giữ nguyên động tác ban đầu.
Lệ Minh Vũ thấy vạy, vội tắp xe vào lề đường, cầm lấy điện thoại cô, hỏi: "Chuyện gì xảy ra?"
Tô Nhiễm há hốc, nói không nên lời.
Trần Trung đã chết.
Thi thể Trần Trung được đưa thẳng vào nhà xác. Khi Tô Nhiễm chạy tới, bất
ngờ trông thấy Bạch Sơ Điệp và Bạch Lâm cũng có mặt. Lệ Minh Vũ ra ngoài mua nước, chưa về.
Sự việc Trần Trung ăn cắp đồ nhà họ Hòa đã
giải quyết ổn thỏa, Trần Trung cũng được thả sau đó. Chuyện tiếp theo
thế nào cô không biết, nhưng không ngờ mới vài ngày mà Trần Trung đã
chết.
Thấy sắc mặt Bạch Sơ Điệp trắng bợt, Tô Nhiễm bước lại gần hỏi nhỏ: " Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy dì?"
Bạch Sơ Diệp hoang mang lắc đ
