òn có thể thêu dệt thêm gì đó, để cho bọn họ không nghi ngờ, sau đó tẩy sạch tử khí trên người từng chút một.”
Mộc Lăng gật đầu.
Tần Vọng Thiên đột nhiên im lặng, chăm chăm nhìn Mộc Lăng.
Mộc Lăng có chút không được tự nhiên cúi đầu: “Nhìn cái gì vậy?”
Tần Vọng Thiên im lặng một lúc, hỏi: “Tam tuyệt và Thất tuyệt hẳn là không có chỉ cách đổi nội lực khởi tử hồi sinh lúc tẩu hỏa nhập ma?” Thấy sắc mặt Mộc Lăng khẽ biến, Tần Vọng Thiên nhẹ nhàng mà thở dài, hỏi: “Biện pháp này là ai nghĩ ra chứ? Có thể hại chết không ít người.”
Sắc mặt Mộc Lăng thoáng chốc tái xanh, còn chưa kịp nói, đã bị Tần Vọng Thiên túm lấy, ôm, thấp giọng nói: “Không trách ngươi, là người luyện công không tốt, tội sát nhân là của kẻ giết người, không phải của kẻ đúc đao kiếm.”
Mộc Lăng bị Tần Vọng Thiên kéo tới ôm chặt, xoa tới xoa lui, sau đó mơ mơ màng màng hiểu được mình bị áp lên giường, còn bị hôn…
“Tiểu hài tử chết tiệt!” Mộc Lăng tung một cước đá văng Tần Vọng Thiên, người nào đó đang tập trung hôn bị gián đoạn, bất mãn nhìn Mộc Lăng: “Làm sao đó? Ta đang an ủi ngươi!”
Mộc Lăng chụp lấy chăn cuộn mình lại: “Cái rắm, ngươi lại chiếm tiện nghi lão tử!”
“Chiếm tiện nghi thì thế nào!” Tần Vọng Thiên nắm lấy cổ chân Mộc Lăng lộ ra bên ngoài chăn, bĩu môi: “Nhỏ.”
Mộc Lăng vội vàng rút chân về, giơ gối đầu đánh qua, chạy vội xuống giường, đến bên cạnh bàn rót chén trà uống.
Tuy rằng biểu hiện rất điềm tĩnh, nhưng Tần Vọng Thiên vẫn thấy được vầng đỏ hồng nhạt nhạt trên mặt Mộc Lăng, trong lòng đột nhiên rung một chút, ngồi xếp bằng trên giường, ngẩng đầu chăm chú nhìn hình dáng Mộc Lăng đang uống nước. Dáng người nghiêng nghiêng nhỏ gầy, cổ trắng nõn, không hiểu sao thấy rất… Nhìn nhìn, Tần Vọng Thiên đột nhiên thì thào lẩm bẩm: “Này, đầu gỗ… Hình như ta thích ngươi.” ♥~
“Phụt…” Mộc Lăng không đề phòng, phun ra cả miệng nước trà, sặc đến ho khan, mở to hai mắt quay đầu lại nhìn Tần Vọng Thiên.
“Ta thấy ngươi đã muốn ôm, ôm rồi thì muốn hôn, nhìn lâu một hồi thì thấy đói… Ngươi nói xem ta có phải thích ngươi rồi không?” Tần Vọng Thiên hỏi.
Mộc Lăng nhìn chăm chăm hắn một hồi, đột nhiên thảm thiết kêu “A” một tiếng, hai tay che tai, vừa chạy ra ngoài vừa la: “Ta cái gì cũng chưa từng nghe, cái gì cũng chưa từng nghe!”
Tần Vọng Thiên bất mãn ngồi trên giường, giẫm đạp cái chăn, miệng nói thầm: “Đầu gỗ chết tiệt, đầu gỗ thối.”
Mộc Lăng chạy ra khỏi gian phòng, nghĩ mình đã bị một đả kích rất lớn, cần trấn an một chút, cho nên chạy thẳng đến Bách Tiên Cư, một lúc gọi tám món ăn và một bình rượu ngon, vừa ăn vừa tự nói, nhất định là sáng sớm đói quá rồi, cho nên mới sản sinh ảo giác.
Đang ăn, chợt nghe thực khách mấy bàn gần đó nói chuyện: “Nghe nói gì chưa? Xác trại chủ Nhạc gia trại Nhạc Nam Phong vùng dậy rồi!”
“Thật hay giả?” người kia mở to mắt hỏi: “Xác chết vùng dậy?”
“Đúng vậy mà, nghe nói tối hôm qua từ phần mộ chạy ra, hiện tại người của Nhạc gia trại đang tìm kiếm khắp nơi!”
“Nương a, thật dọa người.”
“Đúng thế, nghe nói, tối hôm qua còn cắn người nữa.”
“Ban đêm tuyệt đối đừng ra ngoài.”
Mộc Lăng vừa gặm chân gà vừa buồn bực, chuyện thi thể Nhạc Nam Phong biến mất sáng sớm nay mới phát hiện, buổi trưa đã truyền ra chuyện xác chết vùng dậy cũng không phải là quá nhanh rồi sao.
Không ngờ tới, vừa ngậm chân gà quay mặt sang nhìn, đã thấy mặt Tần Vọng Thiên ở sát bên cạnh.
“A…” Mộc Lăng nhịn không được hít một hơi, thiếu chút nữa nuốt luôn cái chân gà, vỗ ngực ho khan liên tục: “Ngươi muốn chết sao!”
Tần Vọng Thiên ngồi xuống cạnh hắn, gọi tiểu nhị mang theo một đôi chén đũa, gắp một miếng Bạch trảm kê, sau đó, hắn vừa nhìn chằm chằm miếng Bạch trảm kê trong miệng Mộc Lăng vừa ăn.
Mộc Lăng vừa ăn cơm vừa tiếp tục nghe thực khách bàn bên bàn luận chuyện xác chết Nhạc Nam Phong vùng dậy, nghe nghe, càng nghe càng thấy kì hoặc, mọi người gần như đem hết án mạng gần đây trong Lạc Hà thành đổ hết lên người Nhạc Nam Phong.
“Có kẻ muốn cho Nhạc Nam Phong chịu tiếng xấu thay người khác.” Mộc Lăng suy nghĩ một chút, khẽ nhíu mày.
“Nói cách khác, có người biết Nhạc Nam Phong luyện Thập tuyệt nội lực, đúng không?” Tần Vọng Thiên khẽ nhíu mày: “Ngoài ngươi ra, còn ai biết bí mật của Thập tuyệt nội lực?”
Mộc Lăng suy nghĩ một hồi, nói: “Đoan Mộc Viêm có lẽ biết”
“Cái gì?” Tần Vọng Thiên có chút giật mình: “Hắn làm sao biết?”
“Cụ thể ta không rõ ràng lắm, bất quá ta biết là, năm đó chuyện về hai bản bí tịch Tam tuyệt và Thất tuyệt là Đoan Mộc Liệt nói cho sư phụ ta.” Mộc Lăng nói: “Sau đó sư phụ trăm phương nghìn kế chiếm được bí tịch Thất tuyệt xem thử, sau thì muốn theo đuổi cảnh giới cao nhất của loại võ công này… Cho nên mới tu luyện Thập tuyệt nội lực.”
Tần Vọng Thiên gật đầu: “Nói như vậy, Đoan Mộc Viêm quả thật có thể nghe nói qua… Tất cả đều là hắn tính toán, càng có khả năng hắn đã liên thủ cùng Nhạc Tại Đình rồi?”
“Còn có công lực hắn gần đây giống như đột nhiên tăng cường rất nhiều.” Mộc Lăng hơi nhíu mày, nói: “Đoan Mộc Viêm tên này biết rất nhiều phương pháp tà môn ma đạo, hơn nữa dường như biết rất