rách anh ấy, anh ấy không biết gì đâu, thật đó kể cả Cún anh ấy cũng không biết nó là…
Cô im lặng cúi gằm ôm Cún vào lòng chờ đợi sự tức giận của
nó sự trừng phạt của nó. Mẹ con cô lúc này thật nhỏ bé thật đáng thuơng, nước mắt cô rơi dài rơi dài không dứt thuơng cho
chính mình và thuơng cho đứa con tội nghiệp của cô. Thời gian cô ở bên con không còn nhiều nữa, nếu không có cô thì ai sẽ chăm
sóc con cô.. Nó sẽ rất đáng thuơng nghĩ tới đây nuớc mắt cô
lại rơi nhiều hơn
Nó cứ im lặng im lặng, môi mím chặt nhìn cô ánh mắt xoáy sâu sâu thăm thẳm khó hiểu
- Định dùng nuớc mắt lấy lòng tôi sao? Ngước mặt lên – giọng nó khá lạnh
Điều cô lo sợ cuối cùng cũng đến, cũng tốt cái gì tới thì phải tới,đặt bé ra xa để bé tự chơi ( Cún khá dễ chịu ) cô không muốn con trẻ nhìn thấy những gì không hay ( ví dụ như bị đánh ) cô từ từ ngẩng mặt nhìn nó.
Như chỉ chờ có thế tay nó giơ lên cao chực tát vào mặt cô, cô
nhắm mắt chờ đợi, cứ để nó hả giận truớc, sau đó cô muốn xin từ nó một ân huệ….
………….
“ cốc cốc cốc….”
- Mời vào – Khải Hoàn
- Tôi đến đón Hải Đăng – thanh âm lạnh lẽo của hắn phát lên, không thèm nhìn Hoàn một cái ( bất lịch sự ghê )
- Anh hihi em tưởng anh bận việc chứ – nhỏ tươi cười nhìn hắn,
nét mặt nụ cười ánh mắt đều thể hiện sự vui vẻ ngây thơ đáng yêu từ khi hắn buớc vào
- Anh đến đón em đi chụp ảnh cưới, em tập xong chưa? – giọng nói có phần dịu dàng hơn
- Vậy chúng ta đi thôi, em tập xong rồi, Hoàn bảo em rất tiến bộ đó – nhỏ cười híp mắt – tớ về nhé chào cậu
- Chào anh – hắn hờ hững
- Uhm chào hai người
Vẫn là đứng phía sau nhìn nhỏ, nhưng bên nhỏ bây giờ còn có
thêm một người khác. Nhỏ cứ tíu tít với hắn đủ thứ, nụ cười thật tươi “ đến khi nào em sẽ nhìn tôi bằng ánh mắt ấy? có biết tim tôi đau lắm không,nhỏ ơi. Nhưng không sao chỉ cần em
hạnh phúc là đủ, thiên thần của tôi”
“Tại sao không trân trọng những gì có
trong tay, có chắc những thứ là của mình thì sẽ mãi là của
mình? Thật sự không bao giờ thay đổi? Với ta những thứ đó không đáng giá, nhưng với ai đó điều đó lại là bao la trời bể, và
nếu có ai muốn giành lấy nếu có ai cướp nó đi thì ta thật sự không vui? Phải giành lại dù có làm nó không nguyên vẹn, con
người đều như thế, tham lam và ích kỉ?...” Cánh tay giơ cao của nó hạ xuống rất nhanh và dứt khoát …. ôm lấy
cô, ánh mắt nhìn cô đầy sự ăn năn hối lỗi lại có vẻ tủi hổ . Cô
thì hoàn toàn bất ngờ truớc hành động của nó cứ tưởng nó sẽ đánh
nên cô đã chuẩn bị tinh thần chịu đánh. Nhưng lúc này nó thế này cô
không biết nên phản ứng ra sao hai tay buông thỏng để nó ôm cô vào
lòng, cô lại khóc
- Jessi xin lỗi chị, chỉ vì em mà bao năm nay chị phải khổ lại
phải một mình ngậm đắng nuốt cay sinh con một mình, xin lỗi
Nó cứ làm cô hết bất ngờ này tới bất ngờ khác, cô chưa bao giờ
nghĩ rằng nó có thể gọi cô là chị một cách thân thuơng trìu mến như
thế
- Moon…tôi…tôi …
- Jack là người tốt, anh ấy xứng đáng đuợc yêu thuơng và chị cũng
thế, là em không xứng với anh ấy. Jack luôn là người anh trai tuyệt
nhất của em và sẽ là người đàn ông tuyệt nhất của chị..
Nó buông cô ra nhìn vào mắt cô nói thật rõ những suy nghĩ trong
đầu mình
- Không, Moon đừng như vậy, anh ấy yêu cô. Tôi… tôi không muốn anh ấy
thuơng hại mình..- cô lắc đầu liên tục biểu thị sự từ chối quyết liệt- chỉ
xin cô một điều,hức hức… nếu tôi có bề gì..xin cô hãy chăm sóc con
gái tôi, cho nó được nhận cha, nó sẽ rất đáng thuơng nếu không có cha
lẫn mẹ hức hức hu hu …xin… - ánh mắt van lơn nhìn nó
- Được, nhưng từ hôm nay chị phải nghe lời em, em sẽ im lặng không
nói gì với Jack cả, thế nào? – nó trả lời dứt khoát và đưa ra yêu
cầu,
- Tôi… tôi hứa với cô – nhìn ánh mắt nó cô không thể từ chối, ánh
mắt đó không cho phép điều đó.
- Tốt, việc đầu tiên là chị và Cún phải chuyển đi ngay lặp tức,
dĩ nhiên em sẽ sắp xếp chổ ở cho hai mẹ con, và cả việc chữa trị
cho chị nữa.
Giọng nói nhỏ nhẹ nhưng đầy uy quyền áp chế, bức người khác
phải theo ý mình.
Nghĩ tới việc không gặp được anh nữa lòng cô đau nhói, nhưng thời
gian của cô không còn nhiều, nếu cứ mãi lưu luyến thì lúc phải ra đi
cô sẽ đau lòng hơn và có thể sẽ khiến người khác khó xử.
Và cô phải nghĩ cho con gái mình, nó đã hứa thì chắc chắn sẽ
làm vì tương lai con mình sau này cô không thể làm trái ý nó. Cô không
khóc nữa nuốt nước mắt vào trong cô lẳng lặng thu dọn đồ. Nó mỉm cười