bày tỏ sự thắc mắc của mình, Jessi nhìn anh
cười hiền uống ngụm nuớc thông thả trả lời (giả bộ ý, trong bụng chí ý đánh lô tô liên hồi)
- Anh tưởng em đầu quân qua công ty khác – cô dừng lại quan sát
phản ứng của anh rồi tiếp – lần sang Việt Nam đó em đã có
cách nhìn khác về nơi đây, ở đây khá bình yên mọi người lại
rất tốt bụng hay giúp đỡ nhau, nên em đã quyết định chọn nơi
này làm nơi dừng chân của mình, em chán cuộc sống xô bồ ganh
đua của thế giới người mẫu.., ở đây em thấy rất thoải mái và
vui vẻ
Nhìn thấy cô hồ hởi kể mà anh cứ xoe tròn hai mắt nhìn không
chớp anh chưa bao giờ tưởng tượng ra Jessi kiêu ngạo ngày nào
lại nói những lời này.
- Jessi, cô có trong đó không? – tiếng một người phụ nữ gọi cô ngoài cửa
Như nghe tiếng người quen cô đon đả chạy ra cửa, anh cũng huớng ánh nhìn theo dáng cô
- Bác tư hả? Con ở đây – cô cười nói với người phụ nữ, anh đoán người này khoảng năm mươi mấy tuổi,
Anh nghe nói phụ nữ Việt Nam lâu già hơn phụ nữ phương tây, bà ấy cũng nhìn thấy anh liền vui vẻ gật đầu chào
- Ai thế ? bạn trai à? Hay ba của cu Cún hả? – bà ghé vào tai cô thì thầm
- Bác này… - mặt cô đỏ ửng ( cái đó tố cáo chị đó)
- Thôi không trêu cô nữa, đây tôi mới có người quen ở miền tây lên chơi đem cho tôi ít trái cây vườn và mắm ngon lắm, tôi cho cô
một ít đây
Vừa nói bà vừa dúi vào tay cô lỉnh kỉnh đủ thứ, người này
là hàng xóm tốt bụng của cô, lúc cô sinh con cũng may nhờ có
bà. Mỗi lần nhà có gì là bà đều mang sang cho cô và Cún ( con chị ấy)
- Con cảm ơn nha!
- Thôi tôi về cô tiếp khách – nói xong bà cũng vội vội vàng
vàng đi, như lúc đến, nhưng không quen liếc vô trong nhìn anh một
cái
Cô xách mớ trái cây và hũ mắm vào nhà miệng cười đon đả với anh
- Bác ấy là hàng xóm của em đó, tốt bụng lắm
- Hi vậy à! À Cún là…
- À Cún hả? Là con gái em, con bé đang ngủ
- Vậy em …( thì hỏi đại là em đã có chồng hay gì đi, còn bày đặt)
- Hi – cô cúi gằm mặt – lúc qua đây em gặp được ba Cún, bọn em
lấy nhau không bao lâu thì em có thai nhưng anh ấy không may qua
đời rồi ( mọi người có ai tin chuyện này không?)
Anh nhìn cô xót xa, vốn dĩ anh định chúc mừng cô tìm được bến
đỗ cuộc đời vậy mà…, cô cúi mặt giấu những giọt nuớc mắt
tủi phận mình, anh định đưa tay ra lau cho cô nhưng đã vội rụt
tay về khi cô ngẩn đầu lên
- Nhưng không sao, anh ấy đã để lại cho em một thiên thần, em rất hạnh phúc vì điều đó, em yêu Cún và yêu anh ấy rất nhiều.
Cô nhìn thẳng mắt anh nói không do dự, ánh mắt cô thể hiện
niềm vui và hạnh phúc khôn tả, mọi cảm xúc điều rất chân
thật. Anh tin rằng cô đã rất yêu người đàn ông đó, ba của con cô nên cô mới có ánh mắt đó. Tự dưng trong lòng anh có một xúc
cảm kì lạ, hình như là khó chịu khi nhìn cô nói về một người
đàn ông khác như thế ( cái này là vô duyên nè )
- À anh với Moon thế nào hai người đã…?
- Bọn anh đã đính hôn, nhưng mắt cô ấy có vấn đề, cô ấy muốn chờ mắt khỏi mới…
- vậy à! Uhm chúc cô ấy mau khoẻ và hai người luôn hạnh phúc - miệng cười tươi như hoa ( bệnh nghề nghiệp mà) nhưng sao ánh mắt cô buồn như thế
Anh né nhìn ánh mắt cô, không phải cô đã có người đàn ông khác rồi hay
sao, vậy tại sao khi nói về chuyện của anh và nó cô lại có ánh mắt đó.
Anh chợt nhớ tới nó, lần đầu tiên anh bỏ quên ý định chạy về bên nó vì
một người phụ nữ khác. Anh vội chào cô ra về
- Khoan đã, không phải anh muốn mua hoa sao? Anh mua tặng Moon đúng không?
- À, ừ! – anh lại lần nữa khựng lại, “đầu óc mình sao thế nhỉ?”
- Đây anh lấy chậu thạch thảo này đi
- Sao em…
- Hihi không có gì, anh mau về để cô ấy đợi
Anh ngạc nhiên vì sao cô biết anh muốn mua thạch thảo mà không phải là
hoa hồng hay gì khác? Trước giờ anh luôn tặng nó thạch thảo vì đó là
loài hoa nó thích. Anh lấy tiền ra trả cho cô nhưng cô không chịu lấy
hay người cứ giằng co qua lại, tới khi anh đòi trả lại chậu hoa cô mới
đồng ý nhận tiền. Anh vội vã đi ngay nhìn anh lúc này người ta sẽ nghĩ
là anh đang chạy trốn điều gì đó…( điều gì nhỉ?)
Cô đứng nhìn theo bóng anh cho tới khi mất hút “ Jack xin lỗi anh”. Cô bước vào sắp lại mấy chậu hoa của mình
- Em biết loài hoa cô ấy thích vì cô ấy là người mà người em yêu yêu thương nhất, em biết tất cả vì em luôn đứng phía sau anh
Cô cười buồn cho bản thân mình, hướng mắt nhìn Cún nằm trong nôi “ mẹ xin lỗi con”
Hai con người này thật kì lạ luôn đứng phía sau dõi theo một người,
nhưng tại sao ánh mắt họ chưa bao giờ giao nhau, tình cảm của họ chưa
bao giờ chạm một điểm.
………….
Nó nằm trong phòng gác tay suy nghĩ, càng nghĩ càng khó chịu nó nhớ lại cuộc nói chuyện với nhỏ lúc sáng
“
- Lâm Khánh Đồng
- Hả? – nó bất ng
