ên như vậy, 2 là con sẽ mua lại
phần của ông ta luôn, chứ không để cho ông ta đem nơi đó đi kinh doanh
xằng bậy – nó kiên quyết
- Ta ủng hộ con
- Vậy em hãy đi cùng Ken cậu ấy sẽ là cố vấn pháp luật và trợ
lí cho em vì ngoài việc đó anh còn muốn em giúp anh kí 1 hợp đồng
bên đó – Jack
- Dạ…
Mai là nó đi vậy mà cả đêm nó phải dỗ dành bé Bọ suốt, bé khóc
đòi theo rồi nào là
- Mami bỏ Bọ một mình huhu hixhix
- Không có mà mami có việc,mami sẽ nhanh chóng làm xong và về với bọ
- thiệt hông?
- thiệt mà,không tin mami hả?
- thôi Bọ ngủ đi mai còn đi học nữa
- mami hát cho con nghe đi
- được - ôm con vào lòng nó khẽ hát mỗi lần Bọ đòi nghe hát nó chỉ hát bài
này
“Sinh con ra trong bao nhiêu khó nhọc
Mẹ ru con yêu thương con tha thiết
Mong cho con luôn luôn ngoan hiền, giấc no say
Vì đàn con thơ ngây bao yêu dấu
Đã hi sinh cho con bao nhiêu tuổi đời
Mẹ đã bên con, mẹ đã cho con lớn lên
Luôn bên con khuyên răn con nên người
Mẹ yêu thương con hơn yêu cuộc sống
Mong cho con luôn luôn yêu đời, sống vui tươi
Tình yêu cho cn bao la biết mấy
Những đêm ôm con trong tay khóc ướt vai con”
Lúc này ở Việt Nam
- Anh này ! anh không vào được đâu – 1 cô gái đang cố cản 1 chàng
trai lại
- Cô tránh ra, tôi muốn gặp Gia Tùng – chàng trai vung tay ra
- Tổng giám đang bận….
- Cô lo đi làm việc của mình đi – anh ta đẩy cô gái qua 1 bên
- Nguyên….Gia …Tùggggggggg cậu ra đây cho tớ – anh ta mở cửa hét lớn
Người trong phòng nghe tiếng hét mắt rời khỏi màn hình vi tinh
nguớc mắt nhìn con người trước mắt không chớp, lại chuyển ánh mắt
qua cô gái
- Xin…xin lỗi tổng gíam tôi đã ….. – cô gái sợ sệt
- Được rồi cô ra làm việc của mình đi – hắn (Gia Tùng)
Cô gái cúi chào rồi đi ra, hắn bây giờ mới chuyển tầm nhìn lại
phía nguời làm ồn nãy giờ
- Cậu về khi nào vậy – hắn
- Cậu …cậu còn dám hỏi hả? Tớ thông báo với cậu cả tuần cậu
hứa ra đón tớ vậy mà cậu để tớ chờ cả buổi ở ngoài sân bay cậu
là bạn kiểu gì hả? Hừ hừ…. – cậu ta sổ 1 tràng uất ức của mình
mắt xém tí nữa là ầng ậng nước
- Hả? Vậy à? Tớ quên mất – hắn chưng vẻ mặt ngây thơ vô (số) tội
nhìn bạn mình
- Tớ giết cậu ghừ ghừ……
- Khoan,Hải Phong bớt giận đi tối nay qua Lucky tớ bù cho. Ok? - hắn dụ khỉ
- Hừ cậu đừng có mà dụ dỗ tớ, mà nhớ kêu thêm mấy em chân dài nữ nhé - Hải
Phong chớp chớp đôi mắt ngây thơ nhìn hắn
- Haiz…..,mà cậu chạy đến đây chắc không chỉ vì chuyện này ? - hắn tay làm
việc miệng nói chuyện với Hải Phong
- Hìhìhì đúng là bạn tốt hiểu mình chỉ có cậu - Hải Phong
- Nói đi
- Nghe nói cậu sắp có show diễn thời trang? Hoành tráng lắm há
- Nắm thông tin nhanh đó!
- Cho tớ 2 ghế Vip
- Lạ nhỉ? cậu đâu thích ai đeo bám mấy chổ đông người? hắn tròn mắt
nhìn thằng bạn thân
- Không phải chuyện của cậu, đươc không?
- Chuyện nhỏ, tớ cũng muốn nhìn xem là ai mà…..
- He he he tới đó biết, mà cậu với Du Thanh thế nào rồi, còn cô bé bí
ẩn năm xưa hihihi?
- Nhiều chuyện…………
“xin chào Việt Nam ta quay lại rồi đây” giữa sân bay trời nắng gắt có một
đứa con gái dang rộng hai tay mắt nhắm nghiền ngửa đầu nhìn trời, làm mọi người
không khỏi tò mò đứng nhìn rồi chỉ chỉ trỏ trỏ
- Trưa nắng mà làm gì thế không biết?....
- Hình như “trong đó mới ra”…..
- Bệnh lâu năm mà giấu………………anh chàng đẹp trai kế bên chắc là bác sĩ …
- tiếc thật đẹp thế mà không bình thường – có người chắc lưỡi tiếc rẻ dùm
nó
Nhận thấy sự hiện diện của mình được khá nhiều người “quan tâm” nó quay
sang người bên cạnh
- Ken, họ sao thế?
- Tôi không biết nữa - người bên cạnh cố gắn để không cười
- Đi thôi - nó lấy lại vẻ mặt lạnh bước đi
*Biệt thự phong linh*
- Tiểu thư về sao không báo trước với già 1 tiếng, già đi đón – người phụ
nữ luống tuổi trách nó tuy hai mắt đỏ hoe vì xúc động
- Thì không phải con đã về rồi sao? Dì tư đừng khóc nữa – nó
- Thôi cô lên nghỉ đi,tôi nấu gì cho cô cậu ăn – dì tư giục nó
- Dì dọn phòng rồi à?
- Bao nhiêu năm nay mình tôi vò võ ngày nào tôi cũng dọn dẹp sạch sẽ chờ cô
về - dì tư lại sắp khóc
- Uhm con cảm ơn dì – nó ôm chặt người giúp việc trung thành
- “ người ngoài còn có tình có nghĩa vậy mà…” thôi khong nghĩ nữa nó cùng
Ken lên phòng nghỉ.
- Anh bảo dự án đó không thể tiến hành là sao hả? – ông vương tức giận
- Dạ vì mảnh đất đó không hoàn toàn thuộc sở hữu của ông - vị luật sư từ
tốn dù trong lòng đang phập phòng lo sợ người trước mắt
- Phi lí, khu đất đó do tôi và vợ trước đứng tên, cô ấy đã mất thì đương
nhiên quyền sở hữu thuộc về tôi – ông Vương khó chịu
- Theo lí thì đúng,nhưng theo tôi được biết là trước khi qua đời phu nhân
đã chuyển quyền sở hữu cho bà Lâm Ngọc Chi chị gái của mình mà hình như bà Chi
lại chuyển cho 1 ai khác mà tôi chưa rõ chỉ nhận được thông tin là người đó
hiện đang ở Việt Nam - luật sư cố gắng trình bày cặn kẽ những gì mình biết
- Cô ta dám đối xử với