ềm tin tuyệt đối vào cô như vậy chứ, không thèm ký kết hợp đồng giao ước, pháp luật cũng không thể
bảo vệ những loài ma quỷ nhỏ bé như chúng tôi…”
Nói đến đây, Dạ
Ly dừng một chút rồi lại uyển chuyển tiếp lời, trên môi nở một nụ cười
quỷ quái. “Có điều, nếu cô không trả đủ tiền cho tôi, tôi sẽ mãi mãi,
mãi mãi không nói cho Nam Huyền biết câu thần chú tháo sợi dây đỏ trên
cổ tay cô.”
Lục Vi nghiến răng, sắc mặt từ đỏ tía đến xanh tái
rồi cuối cùng chuyển sang màu xám tro u ám. Lẽ nào đây chính là minh
chứng cho câu nói: “Đạo cao một thước, ma cao một trượng[1'>” hay sao?
[1'> Câu này có nghĩa là: cái xấu luôn luôn lấn át cái tốt nhưng cái tốt luôn vững vàng để chống lại. Thiện luôn luôn thắng tà. Ở ga tàu điện ngầm, hành khách xếp thành một hàng dài đợi tàu. Một người phụ nữ trung niên có dáng vẻ vội vã vỗ vỗ vào vai Lục Vi đang đứng phía trước, lớn tiếng nói: “Cô gái, cô đứng cách xa người phía trước như thế làm gì? Cẩn thận không bị chen ngang đấy.”
Vi Vi nghe thấy vậy, chưa kịp nói gì đã bị người phụ nữ đó thụi nắm đấm vào lưng, suýt nhã
nhào. Quay lại nhìn bà ta một cái, sau khi xác nhận một cách chắc chắn
là bà ta không hề nói đùa, cô mới rụt rè quay đầu lên.
Trước mặt Lục Vi rõ ràng có hai nữ sinh đang đứng xếp hàng. Họ đều cột tóc đuôi
gà, đi giày thể thao, mặc áo đồng phục rộng thùng thình, trên ba lô treo đầy ảnh của các minh tinh màn bạc và những con thú nhồi bông nhỏ xinh,
dáng vẻ vô cùng thanh tú, có điểm gì không giống những người khác đâu,
tại sao lão bà bà kia lại không nhìn thấy chứ?
Lục Vi thầm chửi
rủa, hai cô nữ sinh kia cũng nhận ra có người đang nhìn mình, họ hồn
nhiên chụm đầu xì xầm với nhau điều gì đó. Người phụ nữ trung niên đó
thấy sắc mặt Lục Vi trắng bệch lại đẩy cô cái nữa rồi nói: “Đi đi, phía
trước người ta đi hết rồi kia kìa.”
Thấy cô vẫn không di chuyển, chàng trai đứng phía trước cũng quay lại nhìn cô chằm chằm, ánh mắt dò
hỏi nhắc nhở: “Sao cô không bước sát lên một chút.”
Lục Vi cúi
đầu, im lặng. Xem ra mọi người đều thực sự không nhìn thấy hai cô bé
kia… Lẽ nào trong thế giới ma quỷ, trẻ con cũng phải đi học sao? Hoặc
giả chúng cũng đang vội vã tham gia buổi gặp mặt trong tiết Thanh minh?
Dưới ánh nhìn kỳ quái của mọi người, Vi Vi chậm rãi bước ra khỏi hàng,
gượng cười, nói: “Tôi đột nhiên nhớ ra còn có chút việc nên không… không đi nữa…”
Lục Vi tận mắt trông thấy người đàn bà kia tiến lên,
bước chân đè lên bóng hình của hai cô bé. Cô run rẩy, không dám nhìn
biểu hiện trên khuôn mặt của hai cô bé, đờ đẫn rời khỏi ga tàu điện
ngầm. Bên ngoài, ánh mặt trời rực rỡ bao trùm mọi vật, vì là cuối tuần
nên người đến công viên vui chơi cũng đông hơn, lũ trẻ thỏa thích nô
đùa, tiếng nói cười rộn rã khắp nơi… Mặc dù cảnh vật trước mắt vui tươi
là vậy nhưng Vi Vi vẫn không thể cười nổi.
Cô nhớ rõ bây giờ là
10 giờ 22 phút giờ Bắc Kinh, ngày 1 tháng 4 năm 2012, chín ngày sau khi
biết rõ sự thật về sợi dây màu đỏ đang đeo trên tay. Từ sau khi biết
được công dụng của sợi dây này, cô luôn vô tình hoặc hữu ý gặp những
sinh vật kỳ quái ở xung quanh.
Nhạc Lăng nói, tính chất của yêu
ma và động vật sắp tuyệt chủng cũng gần giống nhau, chúng đều rất hiếm
hoi, hơn nữa thần lực của sợi dây trên tay Vi Vi cũng rất yếu, những yêu ma mà có thể nhìn thấy thực sự không nhiều. Ban đầu Vi Vi cũng dựa vào
những lập luận này của Nhạc Lăng để tự an ủi mình, đau lòng hay sợ hãi
mãi rồi cũng thành quen, đeo sợi dây đó trên tay cũng chẳng sao cả. Cô
tuyệt đối không được sợ hãi, không nên tạo cơ hội cho những ý đồ đen tối của tên Dạ Ly trở thành hiện thực, làm sao cô có thể tình nguyện đến
cửa hàng thú cưng làm việc không công được kia chứ?
Nhưng thực
tế đã chứng minh, nhân phẩm của Lục Vi thực sự quá kém cỏi, mới hai ngày trôi qua mà cô đã chạm mặt “sứ giả của thần Chết” rồi.
Hôm nay, Vi Vi vốn định đi tàu điện ngầm đến nhà Quý Tinh. Lần trước, vì có
chuyện đột xuất nên Lục Vi vẫn chưa kịp đóng tiền nhà cho bà, sau đó bà
ấy lại đi du lịch, thỏa thuận ngày nộp tiền nhà sẽ đổi sang hôm nay.
Nhưng Vi Vi ngàn vạn lần không nghĩ đến chuyện ngay cả trong ga tàu điện ngầm cũng có thể gặp những thứ kia. Rơi vào bước đường cùng, cô đứng
trước quảng trường hồi lâu, cuối cùng không kiên nhẫn nổi nữa, đành đau
đớn đưa ra quyết định: đi taxi.
Nhưng vừa lên taxi, thắt dây an
toàn xong xuôi, Lục Vi đã cảm thấy hối hận. Người lái xe là một chàng
trai khoảng hai mươi tuổi, anh ta quay nhìn Lục Vi, mỉm cười gật đầu
chào: “Xin chào, cô muốn đi đâu?”
Ờm, lịch sự thật đấy, còn tươi cười thân thiện với khách nữa chứ, đúng là một người lái xe tốt. Nhưng… ai có thể nói cho Lục Vi biết, người lái xe trông hết sức bình thường
ấy lại không có chân… Trên ghế lái thò ra một chiếc đuôi rắn màu xanh
đang ngoe nguẩy vui sướng.
Ha ha ha ha, nhất định đây là ngày Cá tháng Tư, nhất định là thế.
Vi Vi nuốt nước miếng, run rẩy khóe môi, nói: “Bỗng nhiên tôi nhớ ra mình còn có chút việc, không đi nữa…”
“Hả? Đợi đã!” Anh chàng lái xe nghiêng đầu, nhân lúc Lục Vi đang loay hoay