ười xâm nhập vào nơi ở của mình. Mỗi lần Lục Vi đưa người lạ vào
nhà, anh ta đều có vẻ nóng nảy một cách bất thường. (Đặc biệt là với
động vật giống đực.)
Từ lúc phát hiện ra những biểu hiện bất
thường đó của tên “thú cưng” ngốc nghếch, Lục Vi luôn hạn chế tối đa để
người lạ vào nhà. Cách đây mấy hôm, ngay cả khi mấy nhân viên của siêu
thị nội thất chuyển giường đến, Lục Vi cũng bảo bọn họ để đồ ngoài cửa,
sau khi họ đi khỏi, mới gọi Nam Huyền ra chuyển đồ vào trong.
Nhưng đầu óc Lục Vi cứ đờ đẫn cho đến khi cùng Quý Vân đứng trước cửa nhà mới bỗng giác ngộ ra: mọi linh kiện của chiếc giường sofa được chuyển vào
trong nhà nhưng vẫn phải đợi công nhân đến lắp đặt, mà người “công nhân” đó lại chính là Quý Vân.
Quý Vân thấy Lục Vi đứng thừ người ra liền chau mày hỏi: “Cô không mang theo chìa khóa à?”
Lục Vi lắc đầu, nói: “Anh đợi tôi một chút.” Nói xong, cô liền mở cửa chạy
vội vào trong, sau khi đánh thức tên “thú cưng” ngốc nghếch kia dậy, cô
cũng không thèm để ý rốt cuộc anh ta đã tỉnh hẳn chưa, vội vã dặn dò:
“Nam Huyền nghe này, bây giờ tôi lấy thân phận chủ nhân ra lệnh cho anh, lát nữa, bất luận là có sinh vật nào bước vào nhà, anh cũng không được
tùy tiện nói chuyện, tùy tiện phản kháng, chỉ được phép ngoan ngoãn ngồi trên sofa, đã rõ chưa?”
Vì thế…
Khung cảnh kỳ quái cứ thế diễn ra…
Sau khi Quý Vân bước vào nhà, anh lẳng lặng bắt tay ngay vào việc xếp
giường. Tên “thú cưng” kia cũng ôm ngực ngồi xếp bằng, trầm ngâm không
nói một lời, trừng mắt nhìn chòng chọc vào Quý Vân, một phút cũng không
dời. Vi Vi vã mồ hôi hột, Nam Huyền đang phản kháng trong im lặng sao?
“Ồ!” Lục Vi lên tiếng, phá tan bầu không khí im ắng bao quanh. “Cũng sắp
trưa rồi, tôi ra ngoài mua ít đồ ăn, anh Quý ở lại ăn trưa cùng chúng
tôi nhé!” Nói xong, không đợi Quý Vân đáp, Vi Vi liền vẫy tay nói tiếp:
“Nam Huyền, cùng chị ra ngoài mua chút đồ ăn nào!”
“…” Tên “thú cưng” không đáp, cũng chẳng thèm chớp mắt lấy một cái, vẫn tiếp tục quan sát Quý Vân vặn đinh ốc.
Vi Vi cảm thấy khó xử, ho khan hai tiếng, gọi lại: “Nam Huyền, chị đang gọi em đấy!”
“…” Tên “thú cưng” đáng ghét lúc này mới thản nhiên giương mắt nhìn Lục Vi, vẻ mặt tràn ngập sự coi thường. Đúng vậy, Lục Vi tuyệt đối không hoa
mắt, thái độ ấy đúng là đang coi thường cô. Hai con ngươi đen láy kia
dường như đang muốn gào lên: Đối với hành động vô đạo đức này của chủ
nhân, loài động vật đáng yêu như tôi đây tuyệt đối không quan tâm tới cô trong vòng một tiếng đồng hồ nữa.
Lục Vi đờ đẫn, đang không
biết phải làm thế nào thì Quý Vân đã lên tiếng, giọng nói vô cùng nhỏ
nhẹ: “Dường như cậu ấy rất hứng thú với công việc lắp ráp đồ nội thất,
cô đi mua đồ ăn một mình cũng được mà.”
“À, vâng!”
Trong hoàn cảnh phát sinh sự việc ngoài ý muốn này, Lục Vi dùng tốc độ nhanh
nhất có thể chạy đi mua đồ ăn rồi lại nhanh như gió quay về, nhưng khi
nhìn thấy cảnh tượng trước mặt thì cô không sao kiềm chế nổi, trơ mắt
sững sờ. Chiếc giường sofa mới mua thản nhiên được đặt trong phòng khách còn chiếc sofa trước đó lại không cánh mà bay. Chiếc ghế dài gãy nửa
chân đã được đóng lại, bên dưới bàn máy vi tính vốn trống huơ trống hoác giờ bỗng chìa ra một cái ngăn kéo đặt bàn phím, tủ sách trước kia kê
cạnh bộ bàn ghế cũng bị di chuyển đến bên bàn máy vi tính… Với cách bài
trí này, phòng khách bỗng trở nên rộng rãi vô cùng.
Mặc dù chỉ
sắp xếp lại một vài thứ, nhưng bố cục của cả phòng khách đã hoàn toàn
khác so với trước lúc Lục Vi rời đi, chỉ có điều là… vị sư huynh cùng
trường – người công nhân lắp đặt tất cả những thứ này cùng chiếc sofa cũ đã không cánh mà bay. Lục Vi quắc mắt hỏi Nam Huyền từ nãy đến giờ vẫn
ngồi im lặng trên ghế: “Người nữa đâu?”
Tên “thú cưng” “hừm” một tiếng, quay mặt đi không thèm để ý.
Vi Vi sa sầm nét mặt nhưng vẫn cố tỏ vẻ mềm mỏng, nhẹ nhàng nói: “Nam
Huyền ngoan, giờ anh có thể nói chuyện được rồi, cũng không cần ngồi im
trên ghế như thế nữa, nhưng… người vừa nãy đi đâu rồi?”
Nam
Huyền được chủ nhân thu hồi mệnh lệnh, từ từ đứng dậy, cử động hai cánh
tay rồi nhìn chằm chằm vào mặt Lục Vi, ánh mắt ngập tràn vẻ phẫn nộ,
nghiến răng nghiến lợi nói: “Không biết!”
Hai từ vô cùng đơn
giản vậy thôi nhưng lại khiến Lục Vi không ngừng tưởng tượng. Có lẽ Quý
Vân cảm nhận được thái độ bất mãn của Nam Huyền nên lắp xong chiếc
giường, anh đã lặng lẽ ra về. Cũng có thể vì anh không yên tâm Quý Tinh
đang ở nhà một mình nên đã vội vã trở về rồi. Cũng có thể là…
Lục Vi vò đầu gào thét: “Rốt cuộc ban nãy đã xảy ra chuyện gì?”
Tên “thú cưng” ngốc nghếch im lặng giây lát rồi chậm rãi mở miệng: “Vừa rồi anh ta hỏi tôi, cô nấu cơm có ngon không?”
Nghe thấy những lời này, trong lòng Lục Vi liền vang lên những tiếng lộp
bộp. Không ngờ Quý Vân băng giá với dáng vẻ chưa bao giờ biết đến khói
bếp nhân gian đột nhiên lại quan tâm đến nghệ thuật vào bếp của người
khác như vậy! Lục Vi liền hỏi lại: “Vậy anh trả lời thế nào?”
Nam Huyền nhìn trời, nở nụ cười tinh quái. “Tôi ra sức lắc đầu, sau đó anh ta bỏ đi.”
“Đoàng” một tiếng, Lụ