ôi nàng ta ra hỏi tội như vây. Ta lo lắng đứng dậy tiến tới chỗ Hiền tần nương nương đang ngồi.
“Tiện tì to gan, chỉ là một con cung nữ nhỏ bé mà dám xét nét chuyện của chủ tử, chủ nhân của ngươi không dạy dỗ ngươi đàng hoàng hay sao. Hôm nay để bản cung thay người chủ nhân vô dụng của ngươi dạy ngươi một bài học” nàng ta nói rồi quay sang cung nữ quát: “Người đâu, vả miệng ả cho ta”
Tiểu Lan đã hướng mắt về phía ta, trước nay nàng chưa từng phải chịu ai ức hiếp, nàng là người thông minh lanh lợi, chưa từng khiến ai phải than phiền, vậy mà lần này lại bị Hiền tần trừng phạt, ta biết nàng đang định phản kháng lại, bởi sau đó ta thấy ánh mắt giận dữ của nàng nhìn về phía Hiền tần. Ta đương nhiên biết tại sao, bởi Tiểu Lan chỉ bị kích động khi có người nhục mạ ta, nhưng ta ngay lập tức ra hiệu cho Tiểu Lan im lặng, rồi bước nhanh ra trước mặt Hiền tần, quỳ xuống nói: “Nương nương tha tội, là tiện thiếp không biết chọn nô tì, nha đầu này xưa nay không chịu nghe lời tiện thiếp, lại không biết phép tắc nên đã đắc tội với Hiền tần nương nương, mong nương nương đại lượng tha thứ cho nàng ta”.
Vị nương nương đó nhìn ta đánh giá một hồi, rồi cất tiếng: “ Chỉ là một tài nhân nhỏ bé mà cũng dám dạy đời bổn cung hay sao”. Ta cúi đầu cười nhạt, nàng ta cũng thật cẩn trọng, phải đánh giá phẩm vị của người khác xong mới dám lên tiếng thị uy hay sao, dù sao đây cũng là quy luật của chốn hậu cung này, người cao hơn sẽ có quyền áp bức kẻ dưới. Nàng ta nói tiếp: “Con a đầu kia to gan dám nói những chuyện không phải phận sự của mình, chủ nhân như ngươi nếu không dạy dỗ được thì bổn cung sẽ dạy dỗ nó”.
Phải chăng nàng ta nhất định không tha cho Tiểu Lan, ta lúc này ngước mắt lên nhìn Tiểu Lan, nàng ta gửi cho ta ánh mắt hối lỗi vô cùng, có lẽ muốn xin lỗi vì đã liên lụy ta. Nha đầu ngốc, em không phải a hoàn của ta, mà là tỷ muội tốt của ta, nếu em nhất định chịu đòn thì ta thay em trút giận. Ta nói với Hiền tần: “Nương nương, người hà tất phải chấp nhất một nữ tử thiếu hiểu biết như vậy. Người không phải mới được hoàng thượng sủng hạnh hay sao, coi như nương nương phân phát chút từ bi cho bọn người dưới được không ạ”. Ta để ý thấy sắc mặt nàng ta không được tốt, vốn định không nói nữa, nhưng nghĩ lại nếu không nói thì lấy ai chịu đòn cùng Tiểu Lan, ta bạo gan nói tiếp: “Tiểu Tinh rất ngưỡng mộ nương nương, còn định sáng nay sai nha đầu kia sang cung của nương nương xin nương nương ban cho một ân huệ”. Mặt nàng ta hơi giãn ra một chút, có lẽ nàng ta đang tự ảo tưởng về vị trí của mình trong hoàng cung, bèn dịu dọng nói với ta: “Ngươi muốn xin ta ân huệ gì, ngươi nên biết rằng không phải ai cũng có thể được bổn cung chiếu cố”.
Mấy vị phi tử đã đứng xung quanh từ khi nào, nghe đến đây thì tất cả đều nhìn ta với ánh mắt giễu cợt, nhưng lúc này thể diện đối với ta thực sự không quan trọng, ta cất tiếng: “Tiện thiếp biết thân phận không xứng đáng xin xỏ nương nương, thế nên ngay khi hoàng thượng dời đi thì ngay lập tức muốn tới xin được giặt y phục và chăn chiếu của nương nương, những mong được hưởng chút hoàng ân nhỏ nhoi mà hoàng thượng để lại”. Tất thảy phi tử đều đỏ mặt, duy chỉ có vị Hiền tần nương nương mặt xanh lại, ta cười thầm trong lòng, ta quả thật đã đoán đúng, hoàng thượng với nàng ta vốn không có chuyện ân ái. Nàng ta tức giận đập bàn, quát to: “Tiện nhân, ngươi vô liêm sỉ như vậy sao, ngươi nghĩ bổn cung không dám trừng trị ngươi, một tài nhân nhỏ bé như ngươi, ngươi nghĩ ta không dám động vào sao”.
Lúc này có lẽ ta vẫn chưa ý thức được thứ ta đang đối diện, trong lòng lúc ấy chỉ biết rằng Tiểu Lan đang rất cần có ta, sau này có ngày ngồi ngẫm lại, mới biết trước đây mình hay trách Tiểu Lan nhiều chuyện, không ngờ lâu dần lại học thói xấu của nàng ta. Hiền tần cúi xuống tát ta một cái rõ đau, ta cũng như chợt tỉnh người, cắn răng nghĩ rằng, mình đã leo lên lưng cọp rồi thì chẳng thế nào xuống được,cùng lắm là là đột nhiên biến mất trên thế gian này thôi, bèn nắm chặt tay, thản nhiên nhìn nàng ta mà nói:
“ Tiện thiếp đương nhiên ý thức được thân phận nhỏ bé của mình, chính vì ý thức được thân phận nên mới nhận ra mình vốn là một tài nhân hờ, chính vì ý thức được nên biết rằng hoàng thượng vốn chỉ dành tình cảm cho một người, mà người ấy toàn dân Lý quốc đếu biết: Viêm hoàng hậu. Tiện thiếp có mơ tưởng thì cùng lắm chỉ là mơ một ngày nhìn thấy long nhan, nhìn thấy vị hoàng đế duy nhất dành trọn tình cảm cho một nữ tử”
Ta nói xong cũng cảm thấy nhẹ người, liếc nhìn ánh mắt lo lắng của Tiểu Lan, lòng ta vui sướng vô hạn, dù ta có sao đi chăng nữa, thì khẳng định sẽ có người rơi nước mắt vì ta, như thế là đủ. Hiền tần mặt mày xanh xám, nàng ta giận run người: “Ngươi…ngươi…”. Lần này may mắn thực sự đến với ta, người xưa có câu thành ngữ “đang căng thì đứt dây đàn”, ta thấy trường hợp của ta ứng với câu thành ngữ này thì hoàn toàn đúng, giọng thái giám vang lên; “Hoàng hậu nương nương giá đáo”. Mọi người xung quanh bèn ngay lập tức tản ra, cung nữ của Hiền tần cũng thả tay Tiểu Lan ra mà quỳ xuống, mọi người đề