rằng nàng ta có được ân sủng thế nào đi chăng nữa, ta tin chắc nàng sẽ không có thái độ như Tiểu Lan nói, còn nếu thật sự có khả năng đó, thì chuyện ấy đối với nàng khẳng định là rất quan trọng. Tiểu Lan rất hiểu ý ta, những lúc ta tập trung suy nghĩ thì không bao giờ mở miệng làm phiền, nhưng ánh mắt a đầu này nhìn ta lại khiến ta thấy phiền chết đi được, nhất định là muốn ta nói cho nàng những phân tích của ta đây mà. Ta vỗ nhẹ vào vai Tiểu Lan: “Nói đến đây thôi, giờ ta mệt lắm muốn đi nghỉ”
“Nương nương, người nếu cứ hết ăn lại ngủ mà không vận động như vậy, nhất định sẽ béo ra, lúc ấy còn đâu thân hình mảnh mai để hoàng thượng ngắm nữa chứ”
Ta xua tay ý bảo nàng lui ra, dù sao thì hôm nay với ta, những câu chuyện của nàng như thế đã quá đủ rồi. Sáng hôm sau, ta thấy Tiểu Lan hớn hở bước vào phòng nói hoàng hậu muốn mời các vị phi tần đến Duyệt Thị Đường. Duyệt Thị Đường là nhà hát dành cho vua, hoàng thân quốc thích và đại thần. Ta còn nhớ trước kia, khi sư phụ còn đang được sủng, hoàng thượng thường hay dẫn người đến Duyệt Thị Đường nghe hát tuồng, mỗi lần như vậy ta và người đều hạnh phúc vô cùng, ta vui bởi được đi chơi ở một nơi không phải viện Thuận Hy, còn sư phụ vui có lẽ bởi người cảm thấy như vậy sẽ bớt nhàm chán. Từ khi trở thành tài nhân vị tập giai, ta căn bản ngày ngày đều phải học lễ nghi cung đình, học nhiều đến mức bản thân rất ít khi ra khỏi Đoan trường cung, bây giờ dược hoàng hậu nương nương ban ân huệ như vậy, ta quả thật có vài phần vui vẻ.
Khi ta đến nơi thì đã thấy vài vị phi tần khác đã ổn định chỗ ngồi, hoàng hậu chưa xuất hiện. Ta bất giác quay đầu hỏi Tiểu Lan: “Tiểu Lan, em nói xem chúng ta có phải đến quá sớm hay không, tại sao các vị phi tần lại ít như vậy”
Tiểu Lan nhìn ta: “ Không có đâu nương nương, em thấy mấy nha đầu cung nữ nói các nàng đều đến đủ, chỉ đợi lát hoàng hậu xuất hiện thôi, mà nương nương à, em nhìn qua cũng phải đến chục người, sao nương nương lại nghĩ là có thêm”
Ta vẫn còn đang ngạc nhiên, chẳng phải nghe nói hoàng thượng lập nhiều cung phi lắm hay sao, ta cứ ngỡ đến đây thì Duyệt Thị Đường đã kín người rồi cơ chứ, nếu phi tần của hắn mới chỉ như thế này, thì cớ gì ta lại may mắn được chọn làm tài nhân. Tiểu Lan theo ta cũng được mấy năm, có vẻ rất rõ tâm tình ta, nàng ta bèn cười nói nhỏ vào tai ta: “Nương nương, không phải là Lan nhi nói người rất may mắn hay sao, hoàng thượng mới lên ngôi, em nghĩ chỉ lập ngần này phi tử là đủ rồi”. May mắn lắm sao, có lẽ ông trời chẳng cho không ai cái gì đâu, ta tin rồi có ngày những may mắn ngày hôm nay của ta, ông trời sẽ đòi lại, hoặc bắt ta trả một cái giá. Ta thì thầm vào tai Tiểu Lan
: “Có lẽ hoàng thượng cảm thấy chưa tới lúc lập thêm mà thôi”. Ta chọn cách lặng lẽ bước vào trong, tìm cái bàn xa nhất, vắng vẻ nhất để ngồi, nha đầu bên cạnh có vẻ rất thắc mắc lý do mà ta chọn cái chỗ bất lợi như vậy, nhưng mà nàng lại không dám cất tiếng hỏi ta, bởi có lẽ nàng hiểu, bây giờ không phải là lúc lên tiếng.
Ta sau khi đã an vị ở chỗ ngồi, mới bắt đầu nhìn ngắm những vị phi tần khác, y phục trong hậu cung luôn là cách đánh giá phẩm vị của nữ nhân, ta nhận ra một hai người mặc bộ đồ giống ta, đoán chừng họ cũng là tài nhân mới được sắc phong, chắc trước đây họ không ở Đoan trường cung, vì ta thấy họ không hề quen mặt.
Y phục của những phi tử quanh đây hầu như không giống nhau, ta bật cười, Diệu Thần đó quả là suy nghĩ thấu đáo, sắc phong không thiếu một phẩm vị nào, người ngoài nếu không rõ chuyện hậu cung thì chắc sẽ tưởng rằng hắn ta cũng giống những quân vương khác, đối với mỹ nữ không phải không dao động. Ta đang định quay sang nói một vài câu với Tiểu Lan thì bất chợt ở chiếc bàn gần chỗ hoàng hậu phát ra âm thanh trò chuyện, chỗ ta ngồi quả thật rất xa nhưng vẫn nghe rất rõ những lời nàng ta nói, có lẽ nàng ta là muốn nữ nhân ngồi đây đều nghe rõ.
“Hiền tần, người thật may mắn nga,đêm qua ta nghe nói hoàng thượng qua chỗ người ở lại qua đêm, hoàng thượng từ khi mới lên ngôi, ngoài hoàng hậu ra người tuyệt nhiên không bao giờ đến tẩm cung của bất cứ vị phi tần nào” nữ nhân ngồi cạnh nàng ta cất tiếng
Vị Hiền tần kia đắc ý, nở nụ cười thật tươi đáp lại: “Được hầu hạ người là phúc phận bổn cung, bổn cung tự biết sinh ra đã may mắn hơn người”
Nữ nhân này quả thật đắc ý, nếu ta nhớ không nhầm thì hôm qua Tiểu Lan nói hoàng thượng nổi giận với hoàng hậu về chuyện của một thái giám, nếu như những suy luận trước đây của ta về hoàng thượng là đúng, thì hôm qua người muốn đến nghỉ ở một tẩm cung nào đó để mong gợn chút ghen trong lòng hoàng hậu, cho nên Hiền tần ấy chỉ là một công cụ mà thôi, nếu không phải nàng ta thì ắt sẽ có người thay thế, chả nhẽ nàng ta không rõ thân phận mình hay sao.
Ta chợt thấy một cung nữ thì thầm vào tai nàng ta điều gì, bèn thấy nàng ta nổi giận quát: “Lôi con tiện tỳ đó vào đây cho ta”. Nha hoàn bên cạnh nàng ta chạy đi ngay, lập tức dẫn vào một cung nữ, ta giật mình, Tiểu Lan đã dời khỏi ta lúc nào, không hiểu đã xảy ra chuyện gì mà khiến cung nữ của Hiền tần nương nương l