sao bắt anh đi xây dựng đống phế tích đó?
Người
không đáng chết cũng chết rồi, trời cao cũng mù rồi, dựa vào cái gì chứ?
Anh sẽ
không bao giờ có chút xíu đồng cảm nào nữa, anh không còn chút lòng thương nào
nữa, vì số mệnh không thương xót anh, không thương xót Chấn Vinh, anh cần gì
phải thương xót người khác?
Anh
không bao giờ. Vĩnh viễn không bao giờ.
Họp
xong, thư ký Thiệu Uyển Đình do dự một lát mới hỏi: “Lôi tiên sinh, cô Đỗ bên
Bắc Viễn đã gọi điện hẹn gặp anh từ một tuần trước. Anh có gặp không?”.
Anh
nghe thấy hai chữ Bắc Viễn, nhớ đến đó là bạn hàng của công ty mình bèn nói:
“Việc của công ty thiết kế giao cho Phó tổng giám đốc Lưu xử lý”.
Thiện
Uyển Đình biết anh không nhớ ra, bổ sung thêm một câu: “Là cô Đỗ Hiểu Tô”.
Cuối
cùng anh cũng nhớ ra người phụ nữ này là ai, khuôn mặt càng lạnh lùng: “Cô ta
có chuyện gì?”.
“Không
biết, cố ấy chỉ kiên quyết muốn gặp anh nói chuyện, hết lần này đến lần khác
gọi điện, nói là chuyện liên quan đến em trai anh.”
Thiện
Uyển Đình nói xong, cẩn thận quan sát sắc mặt ông chủ, không rõ vì sao mà tâm
trạng ông chủ gần đây rất tệ, không chỉ ở Bắc Kinh một khoảng thời gian dài bất
thường, đến khi về công ty cũng không còn kiên nhẫn giải quyết mọi việc như
trước. Trong công ty đồn đại gia đình anh xảy ra chuyện gì đó, nhưng là chuyện
gì, không ai biết rõ, càng không dám hỏi thăm.
Kết quả
Lôi Vũ Tranh lãnh đạm bỏ lại một câu: “Cô xem thử thời gian biểu, dành ra năm
phút cho cô ta”, nói xong quay người đi về văn phòng.
Thiệu
Uyển Đình xem lại thời gian biểu, sắp xếp lại thời gian, sau đó gọi điện cho Đỗ
Hiểu Tô, bảo cô ấy chiều đến gặp Lôi Vũ Tranh.
Khi Lôi
Vũ Tranh gặp lại Đỗ Hiểu Tô, gần như không còn nhận ra cô nữa. Hai tháng không
gặp, cô gầy gộc đi, đến mức dường như chỉ còn da bọc xương, khuôn mặt gầy xọp,
hai mắt tiều tụy vô hồn.
Anh nhớ
đến người mà Chấn Vinh dẫn về nhà, khuôn mặt tròn trắng trẻo mịn màng, đôi mắt
to sáng lấp lánh. Cả sau đó nữa khi anh chủ động ngăn cản cô và Chấn Vinh, cô
đến văn phòng nói chuyện với anh, vẫn luôn có dáng vẻ đầy tự tin, dường như
trong tim cô vẫn luôn có một năng lực mạnh mẽ giúp cô đứng vững.
Nhưng
lúc này cô như biến thành một người khác, cả người u ám, thần sắc mệt mỏi. Cô
ôm theo một chiếc túi du lịch rất lớn, đặt cái túi nặng nề lên bàn làm việc của
anh, mở khóa, sau đó đổ hết ra ngoài. Từng cọc tiền lớn rơi xuống đầy bàn, lăn
khắp nơi.
Anh
chau mày.
Giọng
của cô rất nhỏ, nhưng rõ ràng. Cô nói: “Lôi tiên sinh, đây là bảy mươi vạn, tôi
biết là không đủ, nhưng đây là tất cả tiền mà tôi có thể có được. Tôi còn công
việc, tôi có thể xin công ty giúp đỡ, bảy mươi vạn có lẽ đủ đặt cọc. Tôi đến là
để cầu xin anh, bán căn nhà mà Chấn Vinh đã mua lại cho tôi”.
Giọng
của cô có vẻ rất nhỏ mọn, nhưng ánh mặt lại ẩn hiện ngọn lửa ngông cuồng khó
tả, cô nhìn chăm chú vào đôi mắt anh, tựa như nhìn vào hy vọng duy nhất trên
thế giới này. Cô nói: “Lôi tiên sinh, đây là nguyện vọng duy nhất của tôi, hy
vọng anh có thể đồng ý”.
Lôi Vũ
Tranh dùng ngón tay đẩy nhẹ số tiền: “Tôi không định bán cho cô căn nhà đó”.
Cô
không cúi đầu, đưa một xấp giấy tờ đến trước mặt anh: “đây là hợp đồng mua nhà,
hóa đơn mua nhà”.
Anh vẫn
không chút biểu cảm: “Hợp đồng vẫn chưa được chứng thực, bây giờ nó vẫn chưa có
hiệu lực”. Anh cầm hợp đồng lên xem, rồi đột nhiên xé làm đôi. Đỗ Hiểu Tô bị
hành động của anh làm giật mình, mở to đôi mắt nhìn anh xé bản hợp đồng thành
từng mảnh nhỏ, anh thản nhiên nói: “Người trả tiền là Thiệu Chấn Vinh, cô không
có tư cách có được căn nhà này”.
“Tôi
chỉ muốn mua lại căn nhà, cho nên tôi mới mang tiền đến”, cả người cô run rẩy,
“Anh dựa vào cái gì mà xé hợp đồng?”.
“Tôi
không định bán cho cô”, anh nhấn nút điện thoại gọi thư ký, “Tiễn cô Đỗ ra về”.
Cô
không khóc cũng không phá, rất ngoan ngoãn đi theo Thiệu Uyển Đình.
Lôi Vũ
Tranh vốn tưởng rằng chuyện này đã qua, không ngờ đến tối hết giờ làm việc, khi
xe của anh vừa ra ngoài, cô đột nhiên từ bên đường chạy ra giữa đường chặn
trước đầu xe anh, khiến tài xế hốt hoảng đạp thắng, cũng may tính năng của xe
tốt, lập tức dừng lại cách cô vài centimet. Gió cuốn váy áo cô chạm vào đầu xe,
cả người cô gầy yếu mỏng manh như thể bất cứ lúc nào cũng có thể bị gió cuốn
đi, nhưng cô vẫn đứng đó, nhìn thẳng vào anh. Bảo vệ bãi giữ xe giật mình hoảng
hốt, lập tức chạy sang. Qua khung cửa xe, cô gần như vẫn bình thản nhìn anh như
không màng đến hành động nguy hiểm mà mình vừa làm.
Lôi Vũ
Tranh gõ thành ghế, nói với tài xế: “Lái xe”.
Bảo vệ
kéo cô sang một bên, xe tiếp tục chạy ra ngoài, nhìn qua kính chiếu hậu có thể
thấy cô đang đứng vùng vẫy, cố gắng thoát khỏi người bảo vệ.
Anh
lạnh nhạt nhìn hình ảnh càng lúc càng mờ nhạt trong gương chiếu hậu.
Trước
đây cô là phóng viên, lúc đó anh chợt nhớ ra, hơn nữa dạo này hình như cô dùng
tất cả thời gian của mình vào việc này. Cô không khóc không phá, cũng không làm
phiền mà chỉ theo sau xe anh. Anh đến đâu cô đến đó, anh về nhà cô theo đến
ngoài cổng, a