XtGem Forum catalog
Hai Phía Chân Trời

Hai Phía Chân Trời

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322225

Bình chọn: 9.00/10/222 lượt.

dịu nhẹ phảng phất nơi

cánh mũi tôi, mùi hương của nắng mới thấm đều qua từng nếp vải.

“Cảm ơn!”

Tôi nhận lấy cuốn sách

Duy Minh vừa đưa mình, cố giữ nhịp thở sao cho thật ổn định. Sự xuất hiện bất

ngờ của cậu ấy khiến tôi có chút ngỡ ngàng, kế sau đó là cảm giác vui mừng

xuyên suốt qua từng suy nghĩ. Tôi nhìn theo Duy Minh, thấy cậu ấy cũng vừa đưa

tay chọn lấy một cuốn sách, là “Thi nhân Việt Nam” của tác giả Hoài Thanh và

Hoài Chân. Tôi thầm đặt câu hỏi về hành động đó, chắc đây không phải là sự lựa

chọn của Duy Minh.

“Tay cậu sao rồi?”

Duy Minh hỏi khi hai

chúng tôi cùng ngồi xuống ghế. Dù cho ngày thường Duy Minh luôn nhanh nhẹn,

nhưng tôi có cảm giác cậu ấy đang chậm lại để đợi mình ngồi xuống trước.

“Tớ không sao.”

Tôi trả lời, ánh mắt nhìn

ra phía những kệ sách đằng xa thay vì ngắm nhìn gương mặt của Duy Minh. Tầm

giữa trưa, thư viện khá vắng người, chỉ có một cô thủ thư cùng lác đác vài học

sinh vào đây mượn sách. Nếu không vì muốn tránh ánh mắt soi xét một cách tọc

mạch của học sinh lớp khác, tôi đã không phải trốn vào đây nghỉ trưa như vậy.

“Xin lỗi nhé! Nếu hôm ấy

tớ nhanh hơn một chút…”

Tôi bị kéo về hiện tại

bởi giọng điệu có chút ân hận của Duy Minh. Bộ dạng lạ lẫm của cậu ấy khiến tôi

phải vội xua tay.

“Không sao! Tớ phải cảm

ơn cậu mới đúng!”

“Cảm ơn tớ? Tại sao?”

“Ngoài cậu ra, đâu có ai

có ý muốn giúp bọn tớ đâu.”

Lời giải thích của tôi

khiến Duy Minh bật cười. Cậu ấy nghĩ ngợi thêm một chút rồi mới lên tiếng đáp

lại.

“Thật ra cũng không phải

mọi người không muốn giúp các cậu đâu. Nhưng cậu cũng biết đấy, việc thưa lại

chuyện của bạn bè với chủ nhiệm thường mọi người rất ghét, tớ nghĩ vì vậy…”

Duy Minh không nói hết

câu, có lẽ một phần cũng là vì gương mặt không thoải mái của tôi. Hóa ra, cậu

ấy cũng cho rằng Kiều Trang đã bán đứng bạn bè. Tôi không thể trách Duy Minh

khi cậu là người ngoài, chỉ có thể đứng ngoài cuộc và phán xét mọi chuyện, nhất

là khi Kiều Trang im lặng, một mực không lên tiếng phủ nhận như thế. Chỉ là khi

nghe người khác nói vậy về Kiều Trang, tôi vẫn thấy ấm ức mà thôi.

“Vậy tại sao cậu lại can

thiệp?” Phải, tại sao Duy Minh không giống những người khác, cổ vũ, hoặc đứng

yên xem chúng tôi bị trừng phạt?

“Vì hành động của Thảo

rất quá đáng!” Duy Minh nói với giọng bất bình. “Nếu không phải bọn bạn tớ cứ

ngăn cản thì tớ đã nhảy ra từ lâu rồi, nếu như vậy thì tay cậu sẽ không sao!”

“Hì, giờ tớ cũng có sao

đâu?!”

“À phải, cậu là nữ anh

hùng!”

Duy Minh nửa đùa nửa thật

giơ ngón tay cái về phía tôi như khen ngợi. Dù không thích bị người ta trêu

chọc về vấn đề này, nhưng khi điều ấy phát ra từ miệng của Duy Minh, tôi lại

bất giác nhoẻn miệng cười. Tôi làm việc đó chỉ vì lo lắng cho Kiều Trang, chỉ

vì chúng tôi là bạn thân, thật không ngờ lại có thể khiến Duy Minh để tâm và

nói chuyện nhiều hơn với mình.

“Đừng gọi tớ như thế!

Nghe buồn cười lắm!”

“Gì mà buồn cười?! Cậu đã

chiến đấu bảo vệ bạn mình bất kể đúng sai!”

“Không phải!” Tôi hơi

nghiêm mặt lại, không mảy may suy nghĩ chỉnh lại lời Duy Minh. “Tớ chỉ đánh

nhau bảo vệ Trang vì nó vô tội thôi, không có chuyện bất chấp đúng sai gì ở đây

cả!”

Lời khẳng định chắc nịch

của tôi khiến Duy Minh ngạc nhiên. Cậu ấy im lặng, có lẽ đã phần nào hiểu được

điều tôi đang nói, rằng Kiều Trang không làm gì sai cả, tất cả chỉ là một sự

hiểu nhầm không đáng có. Được một lúc, Duy Minh lại lên tiếng hỏi.

“Vậy nếu thật sự là do

bạn ấy làm, cậu sẽ bỏ mặc?”

“Bậy nào! Dù nó làm đúng

hay sai, tớ cũng không thể bỏ mặc nó được. Nhưng nếu nó sai, tớ cũng chẳng còn

lý do gì để đánh nhau vì nó nữa, chỉ có thể ôm lấy nó mà cùng chịu đòn thôi. Nó

là bạn mình mà, bỏ không được!”

Lần này, Duy Minh tròn

mắt nhìn tôi. Tôi không biết mình có nói gì sai hay không, nhưng hình như càng

nói, trong mắt Duy Minh tôi càng biến thành sinh vật lạ. Tôi chưa từng thấy Duy

Minh nhìn ai bằng ánh mắt như vậy cả, như kiểu cậu đang gặp phải khó khăn khi

phải tiếp chuyện với một đứa tư duy không bình thường. Nhưng trước khi tôi kịp

lên tiếng thắc mắc thì Duy Minh đã cười phá lên.

“Cậu thú vị thật!”

“Suỵt!”

Tôi ra hiệu cho Duy Minh

trật tự. Đây là thư viện, tôi không muốn làm ầm ĩ ở nơi đây một chút nào! Hiểu

ý, Duy Minh cũng nhanh chóng gật đầu, đoạn ngồi thụp xuống như muốn lảng tránh

ánh mắt sắc hơn dao của cô thủ thư. Giả bộ bận bịu với quyển sách, Duy Minh lật

lật vài trang giấy rồi nói.

“Nhưng mà tớ nói thật

đấy!”

“Thật gì cơ?”

“Cậu thú vị dã man!”

“Có thú vị bằng bạn gái

Yên Nhi trước đây của cậu không?”

Tôi buông lời khiêu

khích, khiến cho nụ cười trên môi Duy Minh hơi thu lại, nhưng chớp cái đã lại

trở về trạng thái cũ, thậm chí còn tươi tỉnh hơn trước. Duy Minh vỗ đùi cái

đét, rồi lại luống cuống ra hiệu cho tôi nhỏ tiếng như thể chính tôi mới là kẻ

gây mất trật tự. Cậu giấu mặt sau quyển sách cầm ngược, thì thầm to nhỏ.

“Không phải đâu! Cô ấy

chỉ là mối tình đầu của tớ thôi, không phải bạn gái cũ đâu!”

“Vậy cậu yêu đơn phương

hả?”

Tôi toan chỉ tay về phía

Duy Mi