Ring ring
Hai Phía Chân Trời

Hai Phía Chân Trời

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322252

Bình chọn: 7.00/10/225 lượt.

i hơi bất ngờ khi lần này,

người chống lại mình lại là Đan Quỳnh.

“Xin lỗi nhé, Yên Nhi!

Nhưng tớ thấy Nhi nói thế không đúng. Nếu chủ nhiệm không biết ai làm thì cùng

lắm Trang nó cũng chỉ bị khiển trách thôi chứ không bị kỉ luật gì, đằng này nó

lại khai Thảo ra như thế, chắc chắn phải biết chuyện gì sẽ xảy ra chứ. Đúng là

bạn bè với nhau ba năm thật, nhưng là ai không nhường nhịn ai?”

Tôi cười trừ, chưa bao

giờ ghét Đan Quỳnh đến như vậy, nhưng giờ thì sâu trong nhận thức còn có một

chút gì đó cay đắng nữa. Đây là người mà Duy Minh thích. Cậu ấy sẽ yêu tất cả

những gì thuộc về Đan Quỳnh, đúng không? Nhường nhịn, chịu nhận phần thiệt thòi

về mình mặc cho đó là sai lầm của người khác? Dù cho Kiều Trang có chấp nhận

như vậy, tôi cũng không đồng ý để bạn thân của mình làm thế!

“Thế giờ sao? Định đánh

Trang à?”

“Phải!” Thu Thảo gật đầu

quả quyết. “Nếu mày không muốn liên lụy thì đứng gọn sang một bên đi!”

“Cảm ơn! Nhưng tao lại

thích bị liên lụy!”

Bỏ mặc sự khuyên can của

Kiều Trang, tôi vẫn cứng đầu ở lại, dù cho tôi hiểu rằng rơi vào tình huống này

sẽ chẳng có mấy ai tỏ ý bênh vực cho bọn tôi. Có những điều chẳng cần ai nói,

bản thân mình cũng có thể hiểu ra, một trong số đó là việc bán đứng bạn bè với

giáo viên luôn bị học sinh trong trường rất ghét. Lần này chỉ mình Thu Thảo mắc

tội, vậy mà cô nàng vẫn có thể huy động được từng này người đứng về phía mình

mà qua đây đòi đánh Kiều Trang là đã đủ hiểu rồi.

Tôi cười trừ, nhưng rồi

nụ cười nhếch mép ấy cũng nhanh chóng tan đi khi vô tình thu trọn ánh nhìn của

Duy Minh vào trong tầm mắt. Cậu ấy nhìn tôi, nhưng tôi không thể đọc ra bất cứ

sắc thái nào sâu trong đôi mắt kia cả. Tất cả những gì tôi nhìn thấy chỉ là một

cái nhíu mày không rõ không vừa lòng hay khó chịu. Nhưng hẳn nhiên, Duy Minh sẽ

không tham gia vào trò đánh nhau vớ vẩn này.

Suy nghĩ ấy khiến tôi

càng thêm cay đắng trong lòng. Tôi đang trông chờ điều gì cơ chứ? Chẳng có lý

do gì tôi hi vọng Duy Minh sẽ đứng về phía mình. Tôi với Duy Minh chỉ mới nói

chuyện có một lần, không sở hữu bất cứ mối quan hệ nào đáng nói, hơn nữa, người

yêu của Duy Minh còn đứng về phía Thu Thảo. Tôi không dám nói đúng sai trong

câu chuyện giữa Thu Thảo và Kiều Trang, nhưng dù bọn tôi có đúng, Thu Thảo và

Đan Quỳnh có sai đi chăng nữa thì điều đó có lẽ cũng không đáng để Duy Minh bận

tâm.

Không hiểu sao, suy nghĩ

ấy khiến cho hai mắt tôi cảm thấy cay cay. Nhưng rồi mọi cảm xúc của tôi đã bị

cuốn phăng bởi cái tát thật mạnh mà Thu Thảo dành cho mình. Lẽ ra người Thu

Thảo muốn đánh là Kiều Trang, nhưng tôi vẫn ngoan cố đứng chắn trước mặt nó vì

muốn bảo vệ cho nó nhiều nhất có thể.

Hoàn hồn sau cái tát, tôi

cố đẩy Kiều Trang qua một bên rồi nhanh tay tóm tóc Thu Thảo lại trước khi nó

có thể với được về phía Kiều Trang. Nhưng tôi vẫn không thể bảo vệ bạn mình hơn

nữa, khi đám người của Thu Thảo tự động chia ra làm hai, một hội đồng Kiều

Trang, một lao về đánh tôi để giải nguy cho Thu Thảo. Mặc cho đám người kia túm

tóc, tát vào mặt mình thế nào đi chăng nữa, tôi vẫn dai dẳng, cố đánh lấy Thu

Thảo vài ba cái và chỉ chịu bỏ cuộc khi bị chiếc gót nhọn của đôi giày nó đang

mang đạp thẳng vào bụng. Tôi ngã nhoài về chiếc ghế phía sau rồi lăn xuống đất,

âm thanh xê dịch của bàn ghế trong canteen khiến cho bầu không khí náo nhiệt

quanh đây càng trở nên ầm ĩ hơn. Tiếng chửi bới, tiếng cổ vũ có cả, đủ nhiều và

to để át đi một vài lời đề nghị dừng lại yếu ớt.

“Tránh ra!”

Tiếng quát lớn của Thu

Thảo khiến tôi mơ màng đưa tay lên ôm đầu. Dù bị đánh đến mức xây xẩm mặt mày

nhưng tôi cũng đoán được câu nói đấy không phải để ngăn mọi chuyện lại. Tôi

gượng dậy, cảm thấy đau buốt khắp bụng và chân tay khi trên quần áo đồng phục

lúc này là chi chít dấu giày hằn lên. Nhưng tất cả điều đó cũng chẳng làm tôi

để tâm bằng hình ảnh đang hiển hiện ra trước mắt: Thu Thảo đang cầm trên tay

chiếc ghế sắt và lao nhanh về phía tôi.

“Đừng!”

Tôi nghe một vài tiếng

kêu thất thanh vang lên bên tai mình. Lí trí mách bảo tôi nên tránh qua một

bên, nhưng cơ thể lại không nghe theo, thêm vào đó, tôi như sững ra trong giây

phút ấy, khi bắt gặp hình ảnh Duy Minh đang vội rời khỏi chỗ và chạy về phía

mình. Nhìn hành động đó, tôi có thể đoán được cậu ấy muốn giúp mình.

Vậy nhưng, so với Thu

Thảo đang ở rất gần tôi thì những bước chân của Duy Minh vẫn chậm hơn một nhịp.

Cậu ấy đến bên cạnh, vừa lúc Thu Thảo cầm chiếc ghế ấy và đập mạnh vào người

tôi. Tất cả những gì tôi có thể làm trong giây phút ấy chỉ là giơ tay lên bảo

vệ đầu mình. Và những gì tôi có thể cảm nhận ngay sau đó là một tiếng rắc cùng

với cảm giác đau đớn từ cổ tay lan đến từng tế bào trong cơ thể.

“Có sao không?”

Tôi nghe thấp thoáng

giọng điệu sốt sắng của Duy Minh vang lên bên tai, nhưng cơn đau buốt kia lại

khiến tôi không thể lên tiếng đáp lại lời cậu được. Giá như lúc này tôi không

đau đớn, không lo sợ, ắt hẳn tôi đã có thể cảm nhận được một chút ấm áp từ vòng

tay đang đỡ lấy mình.

“Thảo, hơi quá rồi!”

Đám con gá