nào, mẹ? Cô bé nhà chúng ta cũng sắp có tin mừng rồi à? Tên ngu đần nào lọt vào mắt xanh nó vậy? Con có biết không?
Bà Du chậm rãi:
- Con phải biết chứ sao không, đó là hai cậu nhà họ Âu đấy mà.
Mộ Hòa nhảy nhỏm lên:
- Nhà họ Âu à? Ông già hắn là một tay xảo quyệt thì hai thằng con chắc cũng chẳng kém gì.
- Anh Hòa!
Mộ Phong ngẩng đầu lên nhìn chòng chọc vào mắt anh:
- Anh đừng nói như vậy, anh theo đuổi Vũ Thường chẳng được để Thế Triệt giựt mất rồi hận cả nhà, nói xấu người ta như vậy sao? Tại sao anh lại không trách mình mà lại chửi người ta như thế?
Mộ Hòa xanh mặt:
- Cô giỏi lắm, cô muốn nhảy vào gia đình họ Âu thì cứ nhảy. Tôi biết, với cô thì anh em nhà họ Âu đều là anh hùng hào kiệt, còn thằng anh cô chỉ là đồ bỏ, đâu thể so sánh với họ được. Thôi tôi đi để quý vị tiếp tục thảo luận, tôi đâu có quyền gì mà chen vào việc riêng của cô!
Mộ Hòa đứng dậy định bỏ đi, bà Du khoát tay ngăn lại:
- Mộ Hòa! Con làm sao thế? Anh em chúng bây mỗi lần gặp nhau là cãi nhau, chuyện gì cũng phải từ từ mà giải quyết chứ.
Mộ Hòa hậm hực:
- Nó đâu cần tới con, nó đã quyết định lấy con nhà họ Âu từ lâu rồi cơ mà. Mẹ, con nghĩ con gái lớn cũng không nên để ở nhà, hay nhất là mẹ cứ gả phứt nó cho người ta đi!
Mộ Phong tấm tức, tấm tưởi nói:
- Ai bảo anh là em muốn lấy chồng? Anh đừng có trút cơn giận của mình lên đầu người khác, trước khi ra trường không bao giờ em lấy chồng. Em cũng không phải là Vũ Thường thì lấy chồng sớm để làm gì chứ? Nhà họ Âu chẳng qua định nhân lúc đám cưới Thế Triệt với Vũ Thường tuyên bố việc đính hôn của hai đứa này thôi, nhưng việc đó em chưa chấp thuận, vì em chưa hỏi ý kiến của mẹ. Chưa chi anh đã mắng tưới vào mặt người ta. Thế Triệt đâu có làm gì anh giận, Thế Hạo cũng chẳng đụng chạm gì đến anh. Anh buồn rồi anh muốn trút cái giận đó lên ai thì trút sao? Em cũng đâu phải là không nói giúp anh đâu?
Mộ Hòa ngơ ngác quay người lại:
- Ai thành hôn với ai chứ?
Mộ Phong cúi đầu, quẹt những giọt nước mắt bên má:
- Thế Triệt với Vũ Thường chớ ai. Mười lăm tháng sau là cử hành hôn lễ rồi.
Mộ Hòa chết lặng, mở to mắt nhìn em. Không khí trong phòng đột nhiên lắng xuống. Tiếng hát của người nữ danh ca da đen vẫn vô tình. Một lúc thật lâu, Mộ Hòa như bừng tỉnh, chàng nhìn cô em gái hối tiếc:
- Xin lỗi, anh không cố tình làm em buồn như vậy.
Rồi chàng quay lưng rời bỏ phòng khách, trở về gian phòng riêng của mình.
- Anh Hòa!
Mộ Phong gọi theo, nàng bước nhanh tới chận ngang cửa:
- Anh đừng làm thế, nếu muốn mắng em anh cứ mắng đi chứ anh đừng giận em như vậy.
Mắt Mộ Hòa chợt ướt, chàng đưa tay nâng cằm cô em gái lên:
- Em gái ngoan của anh, quả thật anh chỉ là một thằng vô dụng.
Mộ Phong òa khóc:
- Đừng nói thế anh, em đang rối rắm,. em không biết em đã nói gì để anh giận như vậy.
- Không có gì đâu.
Mộ Hòa đẩy cô em gái vào cửa nói:
- Anh em mình nói chuyện riêng với nhau nhé?
Mộ Phong gật đầu. Mộ Hòa ngồi xuống ghế, hai tay ôm đầu yên lặng, chàng đốt một điếu thuốc, phà khói. Mộ Phong ngoan ngoãn ngồi cạnh chờ đợi. Một lúc Mộ Hòa lên tiếng:
- Em cho anh biết, Vũ Thường có vui không?
- Vũ Thường à? Em không biết.
- Sao vậy?
- Vì nó đang bệnh.
Mộ Hòa bàng hoàng:
- Bệnh? Sắp làm cô dâu rồi phải vui chớ sao lại bệnh?
- Em không biết tại sao, nghe nói hôm ở Dương Minh sơn, mỗi đêm Vũ Thường đều trốn vào rừng cây dầm mưa. Mãi đến lúc áo quần ướt đẫm mới chịu về nên đã bị bệnh. Lúc đầu sốt thật nặng, hình như bị sưng phổi thì phải. Nếu thật như vậy, có lẽ đám
cưới phải dời lại. Do đó cả nhà họ Âu lẫn họ Dương đều lo. Bác sĩ hết cho thuốc uống lại chích. Nhà lúc nào cũng đầy người thành ra em chẳng có dịp để nói chuyện với nó.
- Dầm mưa à?
Mộ Hòa thở khói:
- Đó là thói quen của Vũ Thường mà.
Từ trong đám khói mù, Mộ Hòa có cảm tưởng như hình bóng người thiếu nữ trên giòng Hương Giang đêm sa mù lại xuất hiện trở lại.
- Vũ Thường có bệnh nặng lắm không?
- Nó mê mê man man, nhưng em nghĩ chắc cũng không đến đỗi nào đâu, vì Vũ Thường có sức khỏe, chỉ hai hôm là bệnh lại khỏi chứ gì!
Mộ Hòa yên lặng, đám khói trước mặt che khuất tất cả. Mộ Phong an ủi:
- Anh Hòa, anh quên Vũ Thường đi nhé. Trên đời này còn biết bao nhiêu người xứng đáng, để em giới thiệu cho anh một người khác.
Mộ Hòa bảo cô em gái tốt bụng:
- Thôi em, anh nghĩ là mình đã hết thời, thôi em tha cho anh đi, với đàn bà con gái bây giờ anh không còn thích thú gì cả.
Mộ Phong ngại ngùng:
- Anh còn giận em à?
- Anh không giận em, nếu có giận thì anh chỉ giận anh mà thôi.
- Anh cũng đừng nên giận anh.
Giọng Mộ Phong thành thật:
- Hôm trước em nói chuyện với bác Dương gái rất lâu. Bác bảo là bác mong anh và Vũ Thường sẽ làm lành nhau, nhưng bác Dương cũng thú nhận một điều là nếu anh và Vũ Thường lấy nhau thì nhất định chẳng bao giờ đạt được hạnh phúc, vì Vũ Thường là con ngựa hoang trong khi anh lại như một con lừa cứng cổ. Sự kết hợp của hai người sẽ gây nên bão tố, chẳng ai chịu nhường ai cả, và như vậy, hậu quả sẽ thế nào? Trong khi Thế Triệt trầm tĩnh, không ngoan, lại chịu khó nên có thể chịu