đã không có việc gì rồi. Con không lái xe, thuê xe đi là được. Con sẽ mang theo di động, có chuyện sẽ điện thoại cho mọi người."
Hiểu rõ tính tình con gái mình, ba An mẹ An không kiên trì nữa, sau nhi dặn dò chú ý an toàn, mới cho cô ra cửa.
Trên đường gặp kẹt xe, An Hảo tựa lên cửa sổ nhìn đám người vội vàng bên ngoài. Có đứa bé trai dắt tay bé gái cười nói đi qua, dây giày cô bé tuột ra, bé trai ngồi chồm hổm buộc lại dây giầy, sau khi đứng dậy dịu dàng vỗ đầu cô bé. Nhìn hai người dắt tay càng lúc càng xa, có chất lỏng ấm áp lướt qua gương mặt nhỏ xuống mu bàn tay.
Một hồi lâu sau, An Hảo sửa sang tâm tình xong, nói với tài xế: "Bác tài, tới đây thôi, cũng không còn xa, tôi còn muốn xuống mua chút đồ."
Đi vào một nhà hoa tươi và trái cây ven đường, nhìn cả phòng hoa tươi, An Hảo kinh ngạc nhìn nghĩ, cọc gỗ thích gì? Hắn giống như chưa từng nói qua, ngược lại là mình, thích nhất chuyện tình bách hợp, mấy lần lầm bầm với hắn. Nhìn lại bên trái cây, Lí Mộc.... Hắn thích ăn cái gì? Hình như mỗi lần đi ăn với mình đều ăn quả cam hương tiêu, bởi vì cô thích.
Thấy cô gái xinh đẹp đứng trong nhà hồi lâu, lại không đến chọn, đột nhiên đứng đó nước mắt rơi như mưa, chủ tiệm có chút kinh ngạc, cẩn thận từng li từng tí hỏi: "Cô ổn chứ? Nơi nào không thoải mái?"
An Hảo gắng sức mà gật đầu, nức nở nói: "Trong lòng tôi đau... Chúng tôi ở cùng nhau lâu như vậy, tôi thậm chí ngay cả anh ấy thích ăn cái gì cũng không biết, mỗi lần ở cùng nhau, đều mua thứ tôi thích ăn... Tôi thế nhưng cái gì cũng không biết, hết thảy đều không biết..."
Chủ tiệm trầm mặc nhìn cô gái xa lạ lớn tiếng khóc, một hồi lâu sau thở dài, đi gói một bó Phong Tín Tử máu tím xinh đẹp, đưa cho An Hảo: "Nếu biết rồi, vậy thì nhân lúc chưa muộn, đi nói xin lỗi đi, còn chưa kịp. Tôi trước kia cũng bỏ qua người tôi yêu, ý nghĩa màu tím của hóa Phong Tín Tử là `Thật xin lỗi´, bó hoa này tôi tặng cô, nhanh đi vãn hồi đi."
An Hảo nghẹn ngào gật đầu nhận lấy. Đúng, còn chưa kịp, còn chưa kịp nói cho hắn biết, trong lòng mình có nhiều khổ sở nhiều lời xin lỗi, còn có thương hắn thật nhiều.
Đến bệnh viện, hướng y tá hỏi thăm,tin tức Lí Mộc. Y tá trẻ quan sát Lí Mộc một chút, lắc đầu nói: "Thật xin lỗi, tin tức vị bệnh nhân này chúng tôi không thể tiết lộ. Xin cô liên lạc với người thân của người ấy được không?"
An Hảo kéo cô y tá, không nói lời nào, chỉ lặng lẽ nhìn cô. Cô y tá bị ánh mắt van xin không tiếng động của An Hảo làm cả người không được tự nhiên, trong lòng đại khái cũng hiểu mỹ nữ này có quan hệ thế nào với bệnh nhân rồi, suy nghĩ một chút, sau nhỏ giọng nói: "Tôi lặng lẽ nói cho cô biết, cô không được lộ ra."
An Hảo giống như một dạng mất hồn, cái xác không hồn đi lên lầu tìm được phòng ICU đặc biệt, cách tấm thủy tinh kinh ngạc nhìn người bên trong. Trên đầu hắn bọc tầng tầng băng gạc, lẳng lặng đang ngủ say. Bộ dáng an tĩnh lại yếu ớt như vậy, cùng bóng dáng trầm mặc không bao giờ ngã xuống trong trí nhớ, giống như không phải một người.
Từng giọt từng giọt nước mắt cuồn cuộn rơi xuống, An Hảo che miệng để mình không khóc thành tiếng.
Cọc gỗ, em tới xem anh này, cọc gỗ anh phải tĩnh, liếc nhìn em một cái có được không? Cọc gỗ, cọc gỗ, anh không nhớ em sao?
"Cô là ai?" Một câu chất vấn lạnh lùng vang lên phía sau.
An Hảo xoay người lại, nhìn về phía người phụ nữ trung niên đoan trang đó, bà chăm sóc rất tốt, chỉ mà tiều tụy cùng ưu sầu trên mặt thế nào cũng không che hết. Nhìn hình dáng bà ấy và Lí Mộc giống nhau, An Hão đau xót, run giọng nói: "Dì..."
"Bốp" một tiếng, một cái tát tay hung hăng vang dội khắp hành lang.
Hết chương 34.
An Hảo đỡ tường từ từ đứng lên, che bên gò má sưng của mình, cúi đầu lần nữa nhẹ giọng nói: "Dì.."
"Đừng gọi tôi là dì! Tôi không biết cô!" Mẹ Lí như ngòi thuốc nổ chợt nổ tung, giọng nói bén nhọn con ngươi ửng hồng.
- "Thật xin lỗi..."
"Đừng nói thật xin lỗi! Cô không xứng, cô không xứng!" Sau đó giọng nói nhẹ như lá liệu, mẹ Lí không ngoan tìm chút về lí trí, lạnh lùng nhìn An Hảo, giọng nói lạnh như bằng "Cô đi đi, tôi không muốn thấy cô. Mặc dù tôi chán ghét cô, nhưng cô là do con tôi phục vụ quên mình mà cứu về, tôi sẽ không đối với cô như vậy. Một cái tát này, là cô nợ Lí gia của chúng tôi!"
An Hảo cúi đầu, nước mắt từng giọt từng giọt rơi nên trên nền gạch men sứ: "Dì, cháu muốn nhìn anh ấy một chút... Để cho cháu ở lại một lúc, một lúc thôi?"
Mẹ Lí giống như đã không nhịn được nữa, đưa tay chỉ An Hảo, giọng the thé nói: "Muốn nhìn nó? Nhìn xem nó chốt hay chưa à? Xem cô hại nó thế nào? Ban đầu chúng tôi niệm tình cô là thân con gái, cũng không làm khó làm dễ cô, chỉ hy vọng là cô hiểu chuyện rời khỏi Lí Mộc. Nhưng cô thì sao? Miệng thì nói thương nó nhiều, khiến Lí Mộc làm ầm ĩ với chúng tôi, đảo mắt đã chạy theo người khác. Vậy thì thôi, nếu như cô biến mất, chúng tôi cũng không so đo nữa. Nhưng bây giờ cô lại xuất hiện, hại con tôi thành ra thế này! Cô là kẻ độc ác, sao cô lại nhẫn tâm như vậy được!"
- "Lí Mộc nó đơn thuần, không biết việc đời hiểm ác, tại sao lại bị loại người không
