XtGem Forum catalog
Giữ Một Đêm, Giam Một Đời

Giữ Một Đêm, Giam Một Đời

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324882

Bình chọn: 8.00/10/488 lượt.

mau mau đi gọi điện thoại cho anh ba cô là Nhan Hoành. Chưa đến năm phút, một đám bà con thân thích lũ lượt kéo tới, đưa đồn trưởng Nhan đến bệnh viện.

Kết quả kiểm tra thông thường chỉ trong cùng một ngày là có, tạm thời tình trạng của đồn trưởng Nhan không có gì nghiêm trọng, độ nhớt (hay còn gọi là độ quánh) của máu hơi cao, động mạch vẫn sơ cứng như cũ. Lúc sáng nhất thời hơi choáng váng, có thể là do cao huyết áp tạo thành. Còn các trường hợp khác, phải đợi đến khi nào có kết quả phim chụp CT vào buổi chiều mới có thể kết luận được.

Ý của bà Từ là muốn đồn trưởng vĩ đại của chúng ta nằm viện chờ kết quả, ngộ nhỡ có gì không tốt, cũng có thể kịp thời gọi bác sĩ. Nhưng do thời gian ở bệnh viện lúc trước của đồn trưởng Nhan khiến trong lòng ông có chút ám ảnh, nếu không nghiêm trọng thì sống chết cũng không chịu ở lại bệnh viện. Bà Từ sợ kích động tới cảm xúc của ông, cũng không dám xuất chiêu hung dữ như bình thường hay dùng, đành phải bất đắc dĩ làm theo ý của đồn trưởng vĩ đại, cùng ông đi về nhà.

Phim chụp CT đến chiều thì có. Ăn cơm trưa xong, Nhan Thanh và anh ba cô cùng nhau đến bệnh viện.

Kết quả khá tốt, trên phim chụp không thấy hiện tượng tắt động mạch và xuất huyết. Bác sĩ đề nghị không cần nhập viện để diều trị, dặn dò nên chú ý điều chỉnh thói quen ăn uống thường ngày, và kê chút thuốc hạ áp.

Anh ba cô cầm giấy tờ đến phòng thu phí để lấy thuốc, bảo cô ra xe trước.

Mấy ngày nay thời tiết trở lạnh, Nhan Thanh vừa mới vén tấm rèm bằng nhựa dẻo nặng nề của cửa bệnh viện lên, một trận gió tây bắc liền thổi tốc vào mặt. Túi nhựa đựng phim chụp CT trong tay bị hất tung ngược lên, che kín cả khuôn mặt cô.

Trùng hợp lúc này đối diện có người vừa vào cửa, hay tay cầm đủ thứ, cử động cũng có hơi bất tiện.

Vì thế hai người liền vừa vặn đụng phải nhau.

Nhan Thanh lui về sau hai bước, vội vàng túm lấy rèm cửa để ổn định cơ thể. Nhưng người nọ hiển nhiên không may mắn như vậy.

Đối phương là một cô gái ăn mặc rất mốt, tuổi tác cũng xấp xỉ Nhan Thanh, vóc người cao gầy hơn cô một chút. Nhưng thảm nhất chính là trên chân cô ấy mang giày cao gót. Cú va chạm khiến cô ấy mất thăng bằng, đồ đặc trong tay rớt xuống không nói, cơ thể lảo đảo, suýt nữa té xuống bậc thềm. May mà có vài người bên cạnh giúp đỡ, mới tránh khỏi tai nạn.

“Xin lỗi xin lỗi… tôi không thấy cô! Thật sự xin lỗi cô!” Nhan Thanh luôn miệng xin lỗi, vội vàng chạy qua đỡ cô ấy, “Có ngã không? Có muốn nhân tiện kiểm tra một chút không?”

“Không sao đâu, tôi không ngã. Thật ra tôi cũng không chú ý nhìn đường mà.” Cô gái trẻ mỉm cười lắc đầu, sau khi mượn sức của cô gượng đứng dậy, liền xoay người bắt đầu thu dọn đồ đạc bị rơi ra.

“Để tôi giúp cô nha!” Nhan Thanh cuộn phim chụp lại kẹp dưới nách, ngồi xổm xuống nhặt giúp.

Mấy thứ kia ngoại trừ hoa quả ra còn có vài thực phẩm dinh dưỡng được đóng gói kín mít, không sợ bị rách ra.

Nhan Thanh phủi sạch sẽ mấy cái túi ở bên cạnh mình, khi đứng dậy đưa cho cô ấy thì phát hiện có một túi nhựa đã bị rách, mấy thứ bên trong bị lòi ra ngoài, thì cảm thấy càng thêm áy náy, “Thật sự xin lỗi cô nha! Cô đến thăm bệnh à? Muốn đến lầu mấy, cô không ngại tôi giúp cô cầm đến đó chứ!”

Cô gái trẻ hiển nhiên cũng thấy một mình cầm một đống đồ như vậy, hơn nữa có túi còn bị rách thì cũng có chút trầy trật. Cô ấy do dự một lát, hình như lúc định đồng ý, ánh mắt lại lướt qua vai của Nhan Thanh, bỗng nhếch mày mỉm cười, “Không cần đâu, cám ơn cô. Ông xã tôi đến rồi!” Nói xong thì gật đầu chào cô, không đợi cô đáp lại liền ôm một đống đồ lướt qua cô đi vào trong.

Cô gái trẻ thay đổi nhanh chóng khiến Nhan Thanh ngẩn người, bất giác mỉm cười.

Nhưng giây phút định rời đi, không biết ma xui quỷ khiến thế nào lại ngoảnh đầu lại nhìn. Sau đó, chính vì cái liếc mắt này, liền khiến cô đứng hình ở tại chỗ, không thể nhúc nhích.

Bởi vì bất luận thế nào Nhan Thanh cũng không bao giờ nghĩ rằng, ‘ông xã’ ở trong miệng cô gái kia lại chính là… Mục Thành!

Chuyển ngữ: nhoclubu

***

Mà khiến Nhan Thanh kinh ngạc hơn không chỉ có chuyện này. Ngoại trừ cô gái trẻ vừa mới đi về phía Mục Thành ra, đứng bên cạnh hắn còn có một người nữa. Không phải ai khác, mà chính là… Trần Hân Uyển.

Đây cuối cùng là cảnh tượng kỳ lạ và giàu tính nghệ thuật biết bao nhiêu!

Một người đàn ông, hai người phụ nữ. Một người là tình mới, còn lại là tình cũ. À… Không đúng, nếu tính luôn cả cô thì hẳn là hai người tình cũ. Chẳng là nói tình cũ như cô đây nếu xuất hiện một cách quang minh chính đại, e rằng tình huống sẽ không êm dịu tốt đẹp như bây giờ!

Nhan Thanh lạnh lùng cười giễu một tiếng, xoay người muốn đi. Nhưng cô gái trẻ bị cô đụng vào bỗng nhiên quay đầu lại, thấy cô còn đứng đó, hình như có chút mỉm cười vui vẻ.

Cũng đâu có chuyện gì bất ngờ lắm đâu, cô rõ ràng cảm nhận được khi hai người còn lại nhìn thấy cô, trong mắt bắn ra một thứ tình cảm mãnh liệt. Một thì vô cùng vui vẻ, một lại vô cùng kinh ngạc.

Cô cũng không thể vờ như chưa thấy gì, mà ngoảnh đầu bỏ đi như vậy được phải không nhỉ?

Đáp án đương nhiên là có thể, chỉ tiế