nhiên gào lên, nhảy dựng trên giường, “Cố sói đói! Anh chờ ở đó cho em!” Sau đó nhảy xuống giường, cúp máy.
Bên này, Cố Trạch Vũ cũng cúp máy, nhịn không được lắc đầu bật cười.
Xoay xoay điện thoại trong tay một lát, chưa đến năm phút đã thấy Nhan Than mặc chiếc áo khoát dài màu đỏ, từ cổng nhà chạy vội ra ngoài. Bộ dạng hấp tấp hùng hổ kia như là muốn tìm người để đánh nhau.
Anh cúi người kéo nắm tay nắm cửa ở vị trí ghế phụ lái đẩy ra, Nhan Thanh liền nhanh nhẹn chui vào, đưa tay kéo ‘rầm’ một cái hung hăng đóng cửa xe lại. Sau đó hất cằm, nhếch mày nhìn người bên cạnh, “Giở trò lưu manh giở đến trước cửa nhà em luôn à! Ba ngày không đánh, nhà tốt cũng bị dỡ ngói 1 có phải hay không?!”
Cố Trạch Vũ cúi đầu mỉm cười, nhìn thấy quầng thâm dưới mắt cô liền hỏi: “Tối qua em ngủ không ngon giấc à?”
Nhan Thanh “Ừm” một tiếng, ngáp một cái, “Tối qua ngủ hơi trễ!”
Thật ra không phải là ngủ trễ, mà là gần sáng mới chợp mắt. Những lời của đồn trưởng Nhan tối qua như tảng đá lớn đè lên ngực cô, nặng nề chèn ép đến mức không thở nổi.
Từ nhỏ đến lớn, bất cứ việc gì đồn trưởng Nhan cũng sẽ không ngang ngược can thiệp và ép buộc cô. Nhưng cuối cùng, mười lần hết chín, ông chỉ nghiêm túc giảng đạo lý để cho cô xấu hổ tự nhận ra lỗi sai của chính mình, hơn nữa không thể không sửa chữa.
Hiểu ba ai bằng con gái chứ. Ba cô trước cương sau nhu, thể hiện rõ là không muốn cô và Cố Trạch Vũ quen nhau. Để cho cô nhân lúc mâu thuẫn xung đột còn chưa đến cao trào thì bản thân lo liệu mà làm!
Nếu có thể chia tay, vẫn là nhanh chóng tách ra… Nhưng chuyện tình cảm làm sao cô có thể khống chế nổi chứ…
Thấy cả buổi cô không nói lời nào, lại hơi thất thần, Cố Trạch Vũ không khỏi nhíu mày, “Có phải cảm thấy khó chịu ở đâu không?”
“Hả? À không có. Em chỉ là đang suy nghĩ lát nữa sẽ dẫn anh đi đâu!”
“Chỉ nghĩ sẽ dẫn anh đi đâu thôi sao, không nghĩ đến chuyện khác à?” Cố Trạch Vũ nheo mắt, vẻ mặt xấu xa, “Tối qua ngủ không ngon, có phải suy nghĩ và nhớ đến anh không? Hả?”
“Em nhớ anh cái quái gì chứ!” Cô xoay nắm tay đấm vào ngực anh, lại bị anh cười ha ha chụp lấy, nắm ngón tay lạnh lẽo đó xoa xoa trong lòng bàn tay…
“Bé Thanh, em đói không? Ăn mỳ thịt bò nhé?”
“Anh còn muốn ăn sao?” Nhan Thanh lẩm bẩm, “Nhà đó ngoại trừ ba mươi và mùng một thì sáng nào cũng mở tiệm bán hết, ngày thường là đến 8 giờ, ngày nghỉ hay lễ tết thì 9 giờ. Bây giờ chúng ta đến đó, dù có kịp cũng chỉ còn nước lèo để húp thôi!”
“Vậy đi xem thử đi, em chỉ đường.” Cố Trạch Vũ nói xong thì khởi động xe, “Còn thì ăn, không còn thì chúng ta ăn cái khác!”
Lúc hai người đến đó, ngoài trừ nước lèo và hành lá ra quả nhiên cái gì cũng hết.
Nhan Thanh có vẻ thất vọng và tiếc rẻ, liên tục than thở, “Sao mà ngay cả mỳ cũng không còn chứ! Chừa lại một ít mỳ cũng được mà!”
Vốn dĩ Cố Trạch Vũ không ăn mỳ thịt bò cũng không sao cả, chủ yếu là anh muốn nhìn thấy trường học của Nhan Thanh như thế nào thôi, thuận tiện tha hồ tưởng tượng ra diện mạo ngây ngô của cô bé Nhan Thanh nhà anh năm đó. Nhưng nghe cô nói như vậy, cũng hào hứng nói theo, “Năm mới nên bán đắt mà, mỳ thịt bò này ăn ngon như vậy sao?”
“Ngon hả, đương nhiên là ngon rồi! Lúc đó em đi học cũng là vì nó đó, ngày nào cũng đi sớm nửa tiếng!” Bộ dạng cô thẫn thờ, vô thức nuốt nước miếng, “Tại anh chưa từng ăn, nếu đến miệng rồi, em cam đoan anh ăn xong một tô liền muốn tô thứ hai!”
Cố Trạch Vũ nhìn thấy cô như vậy, nhịn không được cười khẽ, “Vậy mai đến đây ăn, nghe em nói anh cũng rất tò mò. Đừng dậy muộn nữa!” Nói xong chu môi hướng ra bên ngoài xe, “Trường em à?”
“Ừm, em học trung học ở đây nè.”
“Anh muốn tham quan. Có thể đi vào trong không?”
Nhan Thanh do dự mấy giây, nhếch môi gật mạnh đầu, “Được! Có em ở đây, không được cũng phải được!”
***
Chú thích:
(1) Nguyên văn 三天不打, 上房揭瓦 (Tam thiên bất đả, thượng phòng yết ngõa: tạm dịch là ba ngày không đánh, nhà tốt cũng bị dỡ ngói): xuất phát từ câu chuyện của Bảo Thị. Chuyện kể rằng Bảo Thị có hai đứa con vô cùng tinh nghịch, mỗi ngày không phải đi đuổi gà thì là đuổi chó, bằng không thì bỏ đất vào trong thức ăn của chúng khiến thức ăn hỏng bét. Giận đến nỗi ngày nào Bảo Thị cũng đánh chúng một trận. Đánh chúng xong, hai anh em mới ngoan ngoãn một chút, nhưng hôm sau lại phá phách tiếp. Thời điểm gặt lúa mì, chồng của Bảo Thị khi đi làm ăn xa thì bị té gãy chân, không thể về nhà. Việc đồng áng đều rơi xuống một mình Bảo Thị. Ban ngày cô phải gặt lúa mì, tối thì đập, bận đến khuya nên không có thời gian dạy dỗ hai đứa con nghịch ngợm của cô. Vất vả thu hoạch xong lúa mì, Bảo Thị mệt đến nỗi không thẳng lưng được, nằm xuống giường liền ngủ thiếp đi. Nửa đêm trời mưa to, Bảo Thị bị mưa dột lên đầu làm cho thức giấc. Cô cảm thấy lạ, liền đốt đèn lên thì thấy, mái ngói trên nóc nhà bị bể mấy miếng, chả trách mưa dột xuống dưới. Bảo Thị biết là hai đứa con quậy phá của cô làm, tức giận hét lên: “Được lắm, hai đứa quậy phá này, ba ngày không đánh tụi bây, tụi bây liền dỡ ngói mái nhà.” Hai đứa trẻ quậy phá tất nhiên không tránh khỏi một trận đòn th