uy, không phải là em, cho
nên em không cần phải để ý làm gì.”
"Em sẽ không để ý đâu! Yên
tâm, hơn nữa em cảm thấy cô ấy tương đối ngốc hơn em, lại đi cho rằng
anh Vô Tâm là loại người như vậy!" Một người phụ nữ ngốc đang phê bình
một người khác cũng ngốc không kém, biểm cảm cực kỳ buồn cười, Phí Tiểu
Nghiên bất mãn nói.
Mạc Vô Tâm trước sau không nói lời nào, dựa
vào quầy bar, trên tay cầm một ly rượu, như có điều suy nghĩ đem tầm mắt hướng ra ngoài cửa sổ.
"Vô Tâm, tiếp theo em muốn xử lý như thế
nào? Lão hồ ly Thường Bước Bùi quả nhiên muốn dùng biện pháp ăn vạ, em
cảm thấy lão ta có làm gì ngoài dự đoán của chúng ta không?” Mạc Tĩnh
hỏi.
"Không lâu đâu! Lão ta sẽ lập tức hành động ngay thôi,
chuyện này rất nhanh sẽ hạ màn." Mạc Vô Tâm nói một cách chắc chắc, khóe môi giương lên nụ cười đắc thắng.
"Vậy anh cũng giải quyết xong văn phòng thám tử tư của Bao Thành Công sao?" Phí Tiểu Nghiên lại hiếu kỳ đến bên cạnh Mạc Vô Tâm.
"Dĩ nhiên."
"Vậy, cái người phụ nữ mang tai họa kia thì sao?” Phí Tiểu Nghiên đối với cô ấy rất có hứng thú.
"Để cho cô ấy mang theo năm trăm vạn rời đi, từ nay về sau không dính dánh gì nữa.” Mạc Vô Tâm trả lời.
"Rời đi? Anh để cô ấy rời đi nơi nào? Anh không phải muốn cô ấy sao? Không
cần cô ấy tới bên cạnh của anh sao?" Phí Tiểu Nghiên thẳng thắn hỏi tới.
". . . . . ." Mạc Vô Tâm trầm mặc, gương mặt thoáng qua một chút mất mát.
Mạc Tĩnh bật cười, thấy Mạc Vô Tâm bị hỏi đến mức á khẩu không trả lời
được, anh cảm thấy bà xã của mình cũng có lúc thông minh đó chứ!
Người trong nhà ai cũng hiểu, Mạc Vô Tâm vốn lạnh lùng, nếu không phải rung
động trước cô gái kia, chắc chắn sẽ không vô duyên vô cớ, dễ dàng lấy ra năm trăm vạn, cũng không đến mức bảo vệ cô như vậy. Cô không tin tưởng
anh làm cho anh thất vọng, anh lại càng không chịu thừa nhận mình rung
động.
Xem ra, thế giới tình cảm bị chôn chặt đã lâu của Mạc Vô Tâm, đến lần này vẫn quyết định buông tay vuột mất. . . . . .
"Anh Vô Tâm, làm sao anh không nói lời nào?" Tiểu Nghiên nghiêng đầu qua hỏi.
Mạc Vô Tâm nhìn chằm chằm cô."Thời điểm nên thông minh thì không thông minh, lúc không cần thiết thì lại nói thật nhiều!"
"Anh nói em sao?"
Tiểu Nghiên bộ dáng nghiêm túc, tra hỏi sự việc kỹ càng, Mạc Tĩnh không yên
lặng nữa, mở miệng nói sang chuyện khác, giải cứu Mạc Vô Tâm.
"Nói thật, cô gái kia kinh nghiệm sống chưa nhiều, cũng không nghĩ chuyện
như vậy rất kì lạ sao? Ít nhất, cô ấy cũng nên biết, công ty bảo hiểm sẽ có thám tử tư riêng của họ, làm sao còn đi nhờ vả thám tử bên ngoài xử
lý, cô ấy thật sự bị một trăm vạn làm cho hồn bay phách tán phải không?"
Mạc Vô Tâm không nhịn được, vì Đại Nhi cãi lại."Cô ấy cũng không phải là
loại phụ nữ nhu nhược như vậy, chẳng qua là chỉ hơi đơn thuần một chút."
"Ồ…" Mạc Tĩnh nghe vậy, lông mày nhấc lên, liếc nhìn Mạc Vô Tâm, sau đó hiểu rõ cười một tiếng, nói."Là đơn thuần, phải không?"
Mạc Vô Tâm suy nghĩ một chút cũng liên tiếp lắc đầu, nói thật, cô ấy thật
là ngu ngốc! Nhưng mà. . . . . . Anh chính là thích cô, yêu cô. . . . . .
Nhưng còn có người ngu xuẩn hơn ——
"Thường Bước Bùi còn không biết chiếc xe mất trộm hôm qua đã được tìm trở về,
còn chính mình thoải mái vui vẻ ở nhà an bài, suy nghĩ một chút thật là
buồn cười!" Mạc Tĩnh nói.
"Em có nhắn với cảnh sát đừng tiết lộ chiếc xe đã tìm được cho Thường Bước Bùi." Mạc Vô Tâm nhàn nhạt nói.
"Anh Vô Tâm! Chiếc xe yêu thích có thể tìm được, làm sao mà vẻ mặt của anh
vẫn không vui vậy?” Tiểu Nghiên ở một bên không nhịn được chen miệng
vào.
"Tiểu Nghiên, tìm được dĩ nhiên là vui, nhưng là dọn dẹp mớ hỗn độn kia lại càng vui hơn."
"Nhưng rất là đáng tiếc! Nếu như không tìm được xe, anh sẽ kiếm được nhiều
tiền hơn!” suy nghĩ của Tiểu Nghiên khá bất đồng với quan điểm của bọn
họ, cô cảm thấy số tiền bảo hiểm kia tương đối mê người.
"Chiếc
xe này giá trị hơn bất cứ thứ gì, huống chi, Thường Bước Bùi căn bản
muốn chối bỏ món nợ này, chúng ta không bị ông ta vu cáo thành công là
may rồi, em lại còn suy nghĩ đến món tiền kia!" Mạc Tĩnh cười nói.
"Người ta chỉ cảm thấy rất đáng tiếc!" Tiểu Nghiên giận nói.
"Em cảm thấy đáng tiếc sao? Anh để ở nhà để xe trên núi chiếc xe không có
mua bảo hiểm, hay anh đi mua bảo hiểm, sau đó đem nó làm mất, để em đếm
tiền mặt?" Mạc Tĩnh đưa ra đề nghị, đùa giỡn với cô.
"Không được! Các anh không phải nói, loại xe đó trên thế giới chỉ còn lại ba chiếc ở nhà họ Mạc chúng ta, tại sao có thể làm như vậy!"
Đầu óc của Phí Tiểu Nghiên chưa đến mức bỏ đi, cô biết đề nghị kia căn bản là không thể.
"Biết là tốt rồi!" Hai anh em liền cười, đồng thời liếc nhìn cô một cái.
"Cha. . . . . ." Âm thanh nũng nịu từ bên trong phòng truyền ra.
Mạc Vô Tâm vội buông ly rượu trên tay, dời bước tới bên trong phòng, ôm cô bé 5 tuổi ra.
"Phỉ Phỉ, cháu tỉnh ngủ rồi?" Phí Tiểu Nghiên cười hì hì tiến lên nhéo má tiểu nha đầu.
"Bác gái." Mạc Phỉ Phỉ gọi Phí Tiểu Nghiên.
" Ra đây một chút cho bác xem cháu lớn như thế nào rồi.” Mạc Tĩnh cưng chiều ôm tiểu bảo bối của nhà họ Mạc.
Tiểu b