XtGem Forum catalog
Giao Dịch Tình Nhân

Giao Dịch Tình Nhân

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323050

Bình chọn: 8.5.00/10/305 lượt.

ặt pháp lý, tên tuổi của anh, danh dự, địa vị,

hết thảy của anh, cũng sẽ vì vậy mà bị hủy trong chốc lát, tiền đồ của

anh sẽ là một mảnh hắc ám, nhặt ve chai sinh sống, trốn chui trốn lủi

nơi rừng rú, nếu không thì đến Singapore ca hát?

Đại Nhi đau lòng lo lắng, gom nhặt tất cả hình ảnh thê thảm nhất của anh lại trong trí óc của cô.

Đến cuối cùng chân tướng là như thế nào, không ai có thể cho cô đáp án, bất đắc dĩ, cô kéo Bao Thành Công đi khắp nơi xem bói, thậm chí đến tận

miếu Tịnh Đàn hỏi thăm….

Vị đạo sư làm theo thứ tự, làm sạch pháp

khí, thiêu giấy vàng, phù lệnh, làm phép, đọc thần chú, lắc lục lạc,

phun nước thánh, đọc tiếp câu thần chú, qùy lạy trước bàn thờ, tôn tôn

kính kính, không khí vô cùng nghiêm trang.

Lúc này, người canh

giữ bàn thờ mới nói sư phụ trước đã tạ thế, trước khi người đi có để lại một thanh Thất Tinh kiếm, tương truyền rất có linh khí, nói rồi đem

thanh kiếm trao cho kê đồng.

Đạo sư tiếp nhận thanh kiếm thật từ

tay kê đồng, ngay sau đó bắt đầu, thổi phù phù ngụm rượu trong miệng,

phun loạn xạ, miệng lầm bầm không ai hiểu được nửa lời, sau đó đưa hai

tay lên trên, chắp lại.

"Rót sinh nương nương!" Lúc này, đạo sư dường như bị điều khiển.

Gì? Rót sinh nương nương cũng tôn giá nhập vào sao? Đại Nhi kinh ngạc trừng to mắt, liếc trộm Bao Thành Công.

Bao Thành Công đẩy cô."Tiến lên."

Đại Nhi run run quỳ gối trước thần linh, cầm nén hương, thành kính cúi đầu sát đất.

Lúc này, thần linh lên tiếng.

"Vừa qua khỏi hết năm, chư thần không rãnh, ta đặc biệt tới chỉ điểm ngươi,

ngươi không cần mở miệng, chỉ cần tuân theo ý chỉ! Cuộc đời này của

ngươi nhất định muốn cùng một "Vô Tâm” nên duyên vợ chồng, vừa vặn sinh

được con trai, nếu không tuân theo ý chỉ, chắc chắn liền sinh mười hai

đứa con gái.”

"Cái... cái gì?" Đại Nhi chỉ ngây ngốc tự hỏi, cầm hương lạy, cặp mắt linh lợi không dám ngẩng đầu nhìn lên trên.

Dứt lời, Rót sinh nương nương lui giá, sau một hồi lễ nghi mà Đại Nhi không giải thích được, rốt cuộc cũng kết thúc.

Cô ngốc nghếch cho rằng có thể nhận được sự giúp đỡ của thần linh, cho một đáp án đúng đắn, nào ngờ kết quá lại thành ra thế này.

"Tại sao có thể như vậy?" cô mặt ngây ngốc đứng dậy hỏi Bao Thành Công.

Bao Thành Công nhún nhún vai."Tôi làm sao biết!"

"Vậy. . . . . . Chúng ta rốt cuộc muốn kết án như thế nào?"

Kì hạn mà công ty bảo hiểm của Thường Bước Bùi đưa ra sắp tới, Đại Nhi

thật sự không biết phải làm sao mới đến thắp hương, cúng bái.

“Công ty của Thường Bước Bùi đã yêu cầu điều động đơn vị xử lý, hiện tại chúng ta thành người giúp đỡ điều tra.”

"Tại sao có thể như vậy? Công ty của ông ta đối với chuyện này không phải là nên âm thầm xử lý hay sao? Sao bây giờ lại phơi bày tất cả mọi thứ?”

Đại Nhi lo lắng, như vậy,

chuyện càng phiền toái hơn!

"Không

biết, tôi cảm thấy được chuyện này rất kì lạ, chân tướng sợ rằng sẽ rất

bất ngờ. Chỉ tại tôi lúc đầu không chịu cân nhắc kĩ những tình tiết quái lạ, còn đi nhận vụ án này, hiện tại thành ngồi trên lưng cọp, muốn

xuống cũng không xuống được.”

"Đúng vậy! Tôi hôm qua mới đột

nhiên nghĩ đến, Thường Bước Bùi là nhân vật lớn, làm sao có thể đi tìm

cái văn phòng thám tử tư nhỏ bé của chúng ta?”

Tình cảm không cho phép, Đại Nhi chưa từng đề cập đến chuyện cô nhìn thấy chiếc xe cho Bao Thành Công biết.

Mấy ngày nay, cô dốc sức dùng cái đầu ngốc nghếch của mình mà suy nghĩ, cảm thấy mọi chuyện không hề đơn giản như vậy, nhưng mà bộ não của cô dung

lượng có hạn, không thể suy nghĩ những vấn đề quá phức tạp, hay logic

hơn nữa, cho nên căn bản là không nghĩ ra.

"Tôi cũng không biết." Bao Thành Công nhún vai lắc đầu.

"Mấy hôm nay tôi ngày nào cũng suy nghĩ, nghĩ ….nghĩ….nghĩ đến nỗi muốn bất tỉnh, chuyện này tại sao lại phức tạp như vậy?”

Đại Nhi quan tâm không phải là tình cảnh của Bao Thành Công, trong đầu cô

chỉ có hình ảnh của Mạc Vô Tâm, rốt cuộc anh có bị tình nghi hay không?

Nếu là có, một khi cái đơn vị kia bắt tay vào làm, bắt được anh, vậy không phải là xong đời hay sao?

Cô vô cùng lo lắng. . . . . .

"Đại Nhi, tôi hỏi cô một vấn đề." Tiếng của Bao Thành Công kéo cô ra khỏi suy nghĩ hỗn độn của mình.

"À? Vấn đề gì?" Đại Nhi hoàn hồn.

"Cô. . . . . . cô yêu anh ta sao?" Bao Thành Công đưa cặp mắt sắc bén liếc nhìn biểu cảm đang thay đổi trên gương mặt Đại Nhi.

"Gì? Không có, không có mà! Anh. . . . . . Làm sao anh có thể hỏi như vậy?" Đại Nhi theo bản năng phủ nhận.

Nhưng, câu hỏi của Bao Thành Công cũng nhắc nhở một sự thật là cô có rung động.

"Ừ, không có là tốt rồi, không có việc gì."

Gương mặt Bao Thành Công xẹt qua một tia nghi hoặc, anh đem sự bối rối cùng

vẻ mặt luống cuống của cô nhét vào đáy mắt, cũng không nói nhiều.

Đại Nhi ngẩn ngơ trên

suốt đoạn đường về nhà, bên cô đã tạm ngừng theo dõi Mạc Vô Tâm, cho nên ngoài mặt tất cả dường như chẳng có gì xảy ra……

Móc cái chìa

khóa bước lên dãy lầu trên cùng, cô ở tại căn phòng cuối của dãy lầu

này, tiền thuê phòng cũng vừa phải, nội thất đơn giản.

Đi vào bên

trong, cô trút bỏ hết mấy thứ lỉnh kỉnh trên ng