Giao Dịch Hàng Tỷ: Tà Thiếu Xin Dùng Chậm

Giao Dịch Hàng Tỷ: Tà Thiếu Xin Dùng Chậm

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 329473

Bình chọn: 9.5.00/10/947 lượt.

nh viện, bộ dáng nhíu chặt chân mày nhịn xuống cơn đau. Mới vừa phẫu thuật xong, chưa hoàn toàn ổn định đã vội đi uống rượu, sống dễ chịu mới là lạ!

Phương Thiệu Hoa gạt tàn thuốc, hút một hơi, nhẹ giọng nói: “Tống Quyền nói hôm nay cậu ấy đã về nhà”

Những lời này khiến bên trong xe hoàn toàn an tĩnh trở lại. Chuyện cha con Phong Kính đối đầu gay gắt với nhau, hai người bọn họ không có tự cách chen vào, giống như chuyện của người ta, cho dù có thân thuộc cách mấy cũng không can dự được.

Trên mặt hai người đều có chút ngưng trọng, không còn sự cợt nhả như mọi ngày, chỉ có tàn thuốc trong tay Phương Thiệu Hoa là vẫn phát ra ánh sáng của đốm lửa.

Sau một lúc lâu, Phương Thiệu Hoa hỏi: “Bây giờ đi đâu?”

“Đến chỗ Tô Mộc Vũ đi” Tiền Phong day day trán nói.

Phương Thiệu Hoa híp mắt nói: “Phong Tử, cậu có nhầm địa chỉ không?”

Tiền Phong cười lạnh một tiếng, nói: “Mình không phải cậu, cái gì cũng Vệ Nhu Y. Cậu thích ai là chuyện của cậu, giúp đỡ ai cũng là chuyện của cậu, mình thì chỉ quan tâm đến chuyện sống chết của huynh đệ mình thôi. Đừng đem rắm của cậu đánh lên người mình”

Nói xong hắn mở cửa xe, đem Phong Kính đỡ xuống gọi taxi.

Phương Thiệu Hoa một mình ngồi trước tay lái, điếu thuốc trong tay đã cháy hết, hắn cười một chút, điếu thuốc từ ngón tay rơi xuốn sàn xe.

________________________

Tô Mộc Vũ ngủ một giấc đến nửa đêm thì tỉnh lại, phát hiện mình bị người ôm vào trong ngực.

Theo bản năng, cả người cô cứng đờ. Là ai? Sau đó cũng chậm rãi thả lỏng, cô nhận ra mùi này, là Phong Kính. Cái ôm này, hơi thở này làm bạn cùng cô hơn chục đêm, mang theo sự bá đạo bẩm sinh, mạnh mẽ xâm nhập vào sinh mệnh của cô, nhúng tay vào cuộc sống của cô.

Trên người hắn thoang thoảng mùi rượu, chắc là đã tắm rửa nhưng vẫn còn lưu lại trong hơi thở.

Hắn làm sao vậy? Hắn tuy rằng có uống rượu nhưng không hề thích rượu, lại càng không cho phép trên người mình lưu lại mùi vị của rượu. Hắn mới phẫu thuật dạ dày, không muốn sống nữa hay sao? Đêm nay như vậy, chẳng lẽ đã xảy ra chuyện gì?

Cô thậm chí có thể cảm giác được trên người hắn có chút một loại không khí gọi là bi thương. Hắn như thế, cô chưa từng nhìn thấy. Hắn như thế khiến trái tim của cô có chút đau.

Hắn thở gấp gáp, gấp đến nỗi khiến cô nghĩ rằng hắn sắp hết hơi. Miệng vết thương hơi hơi phát đau, cô cũng không rên lên một tiếng.

Hắn không biết khi nào thì cũng tỉnh lại, nhìn thấy đôi mắt trong veo đang nhìn mình, ngón tay nhẹ nhàng vuốt nhẹ gương mặt cô, mơn trớn mái tóc dài, thanh âm của hắn trong đêm tối có chút khàn khàn, lại cũng có chút rõ ràng: “Sao lại chắn thương thay tôi?”

Tô Mộc Vũ sửng sốt.

Vì sao phải thay hắn chắn viên đạn kia? Đây là lần đầu tiên hắn trực tiếp hỏi cô vấn đề này.

Chẳng lẽ chỉ là vì trả lại những gì cô nợ hắn?

Có lẽ giống lời nói của Phương Thiệu Hoa, tâm cô động… bất tri bất giác…. động tâm…

Có lẽ là lúc hắn bảo vệ mình trước mặt Tô Mộc Tình cùng Tần Nghị Hằng, có lẽ là lúc hắn cam chịu mình để Bàn Chải ở trong ngôi nhà sạch sẽ của hắn, có lẽ là lúc hắn mua cho cô chiếc vòng cổ tượng trưng cho tình yêu chân thành kia, có lẽ là lúc nhìn thấy hắn như trẻ con lựa chọn từng món ăn trên bàn cơm, có lẽ là lúc cô sắp phải rời khỏi thế giới này, mà hắn lại nắm chặt bàn tay níu kéo cô…

Vô số có lẽ, đến cùng nhau, phá vỡ trái tim vốn nghĩ rằng luôn được để bảo vệ kiên cố bằng những tổn thương trước kia.

Đôi mắt Phong Kính mở to đến dọa người, siết chặt bờ eo của cô: “Tôi có thể cho cô mọi thứ, cô muốn gì tôi cũng có thể lấy cho cô, nhưng… cô không được yêu tôi”

Hắn có thể cho cô mọi thứ, tiền tài, địa vị, danh vọng, thậm chí có thể đem cô nâng lên trời, nhưng thứ duy nhất hắn không thể cho chính là tình yêu. Tình yêu… hắn hoàn toàn không có. Từ mười một năm trước… đã hoàn toàn chết đi!

Tô Mộc Vũ khép nhẹ mi, cười một chút, nhẹ giọng nói: “Được, tôi nhớ kỹ”

Coi như cô có động tâm thì cũng nói được điều gì đâu? Đây chẳng qua là chuyện của chính mình, có câu: Em yêu anh, cũng không liên quan đến anh. Huống chi, cô nên biết mình may mắn, cô bây giờ cũng không có lạc đến tình trạng kia.

Phong Kính, hắn chỉ là một loại cảnh quan cô vô tình nhìn thấy trên đường đi bất tận. Nhìn qua, rồi sẽ quên mất.

Đúng vậy, cô sẽ quên.

Chẳng sợ ngực sẽ mất đi một miếng thịt.

Phong Kính nhìn thấy nụ cười bình tĩnh trên mặt Tô Mộc Vũ, trong lòng không biết xuất hiện một loại cảm xúc gì. Vốn nên thỏa mản thế nhưng lại không hề hài lòng như trong tưởng tượng, ngược lại còn như một cây gai đâm sâu vào tim hắn.

Mặc dù không đến mức đau triệt nội tâm nhưng lại như bị nghẹn ở yết hầu.

Hắn dùng lực, dùng hết khí lực toàn thân ôm cô vào trong ngực, có chút ý muốn trả thù, dường như cố ý muốn cô thấy đau. Tô Mộc Vũ yên lặng chấp nhận, cũng dùng sức ôm lấy hắn.

Trong đêm đen, hai người gắt gao ôm cùng một chỗ, không nói lời nào như âm thầm đấu tranh. Dường như phải như thế mới ngăn được cơn âm ỉ nơi trái tim…

Hôm nay, Tô Mộc Tình đúng lúc đến đây kiểm trai thai kỳ.

Cô ta nhanh muốn biết thai nhi trong bụng là nam hay nữ. Nếu như là nam thì vị t


Pair of Vintage Old School Fru