ải là hoàn toàn hôn mê, mấy nữ nhân thị vệ đến đây nhìn nàng mấy lần, thanh y nam tử nọ cũng tới một lần, mỉm
cười hướng nàng nói rõ tình huống, Lâm Phong chỉ ngắm cảnh sắc, không có để ý tới.
Thanh y nam tử phân phó, cuộc sống hàng ngày của Lam Phượng hết thảy
theo như cấp bậc của phi tử, nếu có chậm trễ, tùy thời giáng tội.
Tiểu nha đầu thực bị dọa cho sợ, liên tục run rẩy: “Nô tỳ là nhìn
thấy ngài thật đẹp, nô tỳ biết sai lầm rồi, Phượng Phi nương nương tha
mạng.”
Gật đầu, Lâm Phong cười ấm áp nói: “Việc rất nhỏ đúng là không cần bị mất mạng.” Tiểu cung nữ mừng rỡ, đang muốn tạ ơn, lại nghe nàng thanh
âm lạnh lùng nói: “Bất quá, ngươi gây chuyện thị phi, giữ lại có ích lợi gì?”
Tiểu nha đầu nghe ra trong đó sâu xa khó hiểu, quá sợ hãi khóc rống nói: “Nương nương tha mạng, nương nương tha mạng a…”
Lâm Phong hừ lạnh nói: “Nha đầu này có một đôi con mắt thô tục quá
mức khó coi, bổn phi không thích, người đâu, ở chỗ này khoét cặp mắt kia ra! Bổn phi cũng muốn biết, nàng như nào lại dùng cặp mắt kia để nhìn
ta!”
Thì ra là thiếu nữ này tuy là thấy vẻ đẹp nàng liền ngây người, nhưng lại là một bộ dáng khinh bỉ, Lâm Phong đời này không thích nhất nhìn
thấy loại ánh mắt này, nhất là ánh mắt của nàng lại còn có ý ghen tỵ.
Thấy mọi người lo lắng đề phòng, đối mặt nhìn nhau mà không người nào đáp ứng, Lâm Phong lại cười lạnh: ” Thanh sứ giả Dư Quang không phải là cũng đã nói, bổn phi ra lệnh như hoàng phi, các ngươi muốn làm tập thể
tạo phản sao, thế là thế nào? Nếu như hiện tại không khoét mắt, đợi một
chút bổn phi có thể tự mình nói với Dư đại nhân, các ngươi cũng đồng
tội!”
Cũng bị khoét mắt a! Cái này không ai dám không nghe rồi, bởi vì
Phượng Phi này thủ đoạn thực âm trầm, không có nửa người dám vì nha đầu
kia cầu xin tha thứ. Tiểu nha đầu bị làm cho sợ đến nói gì cũng không
dám nói, chẳng qua là không thể ngừng khóc, Lâm Phong nhàn nhã đem tay
để ở đầu giường, vị tuyệt thế mỹ nhân này có thể nói là phong tình vạn
chủng, bất quá lúc này nào ai dám trực tiếp nhìn nàng?
Một tiếng kêu thảm thiết thê lương vang lên, đôi mắt máu chảy đầm đìa hiện lên trước mặt Lâm Phong.
Lâm Phong lúc này cực kỳ giống ác ma, hài lòng mỉm cười dùng tiểu đao lật lật con ngươi dính đầy máu đỏ lòm. Binh sĩ cầm khay đựng đôi mắt đó và tất cả các binh lính khác đều nhắm hai mắt lại, bọn thị nữ nơm nớp
lo sợ, không dám nhìn Lâm Phong, sợ người tiếp theo sẽ là mình. Im lặng
một chút, tựa hồ nhìn đủ rồi, Lâm Phong lười nhác phất tay một cái rồi
ra lệnh: “Đi xuống đi, đem đi xử lý.”
Tiểu nha đầu đã sớm đau đớn đến hôn mê, thị vệ đem nàng ném xuống bãi cỏ để nàng tự sanh tự diệt, các binh sĩ ở bên cạnh không dám nói gì, vị Phượng Phi của Thiên Thành Quốc này hạ thủ thực tàn nhẫn, khó bảo toàn
rằng mục tiêu kế tiếp của nàng sẽ không phải là mình.
Đám thị vệ trong lòng rét lạnh đem việc xử lý đôi mắt kia ném cho
binh lính, gọi hắn đi xử lý, binh lính nhìn lên thấy cặp mắt kia thật
giống như sống sờ sờ đang nhìn mình lom lom suýt nữa thì buồn nôn, vội
vội vàng vàng đem đôi mắt từ trong khay ném ra ngoài, tiểu nha đầu bên
cạnh thì rửa sạch cái khay đem trở về. Bởi vì Phượng Phi muốn mọi vật
phải thật sạch sẽ ngăn nắp, không muốn dính khí ẩm mốc bẩn thỉu của tiểu nha đầu kia .
Dưới sự kích thích cực độ của mùi máu tanh không ai phát hiện ra,
loan đao ngắn nhỏ ban nãy dùng để khoét mắt trong lúc vô tình đã không
biết biến mất ở đâu…
Thế thân của Lam Phượng (tức Lâm Phong) theo Bắc Thần Quốc Bắc thượng đã được bảy ngày, vốn là ở biên giới của Thiên Thành Quốc, bọn họ lúc
này đã đi qua mấy tiểu quốc gia, lúc này đến gần biên giới Bắc Thần
Quốc, không khí cũng vô hình chung trở nên rất khẩn trương.
Đến gần Bắc Thần cũng có nghĩa là đến gần Tập Lan, hai nước đang xảy
ra khai chiến, mặc dù thủ hạ hồng y mỹ nam tử kia cũng là tinh binh
lương tướng, nhưng cũng chưa chắc đã chịu nổi đại quân đánh sâu vào. Lực lượng rất khác biệt, chất lượng cũng không thể cứu vãn được.
Lâm Phong lại biết, bản thân mình có cơ hội, một cơ hội rất tốt, nếu
như Tập Lan đánh tới, trong lúc hỗn loạn nàng có thể chạy trốn, tỷ lệ
thành công là rất lớn.
Ngày thứ ba bắt đầu, Lâm Phong đảo con mắt, uy hiếp mấy thị nữ một
cách khéo léo nhằm moi ra một chút thông tin tình báo, nàng mới biết
được, thì ra đây là vùng lãnh thổ có tên là Ân Tang. Thì ra là Ân Tang
vừa giáp với Thiên Thành vừa giáp với Bắc Thần.
Thiên Thành thái tử Lôi Nhiên vốn say đắm mỹ nữ, hoang dâm vô đạo,
thực là làm bại hoại cơ ngiệp của tổ tông, Bắc Thần thái tử Bắc Thần
Thiên, túc trí đa mưu, am tường binh pháp, vẫn nuôi hi vọng trở thành bá chủ Ân Tang Quốc. Hắn là mỹ nam tử đệ nhất thiên hạ, vô số thiếu nữ
trong lòng coi hắn như ý lang quân. Lâm Phong còn hỏi nữa, mới biết hắn
chính là mỹ nam tử toàn thân khí phách nguy hiểm mà nàng đã gặp.
Thị nữ nói chưa chắc đã là thật, phần lớn chỉ là lời đồn đại, sai lầm lớn nhất chính là Lôi Nhiên không hề vô đạo, mà là giấu tài. Về phần
Bắc Thần Thiên, trực giác mách bảo Lâm Phong nên rời hắn đi, cách khá xa xa