cho tâm tình Bắc Thần Thiên dễ chịu hơn,
nếu là loại nữ nhân vừa nhìn thấy hắn liền đỏ mặt liều mạng muốn làm nữ
nhân của hắn, Bắc Thần Thiên chẳng muốn nhìn một cái.
Bắc Thần Thiên chưa từng quá quan tâm đến vấn đề mặt mũi? Trong triều trên dưới lại có người nào có lá gan ‘thuyết tam đạo tứ’? Hành động lần này của Lâm Phong thật sự không có mang đến cho hắn đả kích, hắn lại
cười một cái, cũng không ngại.
Lâm Phong nhìn thấy bộ dáng hắn, trong lòng không khỏi khen ngợi, tốt lắm Bắc Thần Thiên! Quả nhiên không câu nệ lễ giáo, trên người hắn có
một loại mùi vị ngang ngược, cho nên cho dù hành động lần này của nàng
làm cho người ta mở rộng tầm mắt cũng không ai dám nói lời nào.
Phong phạm vương giả, chính là từ từng chút từng chút thể hiện ra,
đầu tiên, vương giả cường đại hơn, thứ hai, vương giả cũng không phải
giống như những tiểu thuyết YY (tự sướng) như vậy, hòa ái hòa
thân ôn nhu đứa ngốc, thân là Vương nhất định phải làm cho người sợ! Nếu như người khác không sợ ngươi, vậy ngươi làm Vương sớm muộn gì cũng sẽ
bị cho rớt đài!
Lâm Phong sở dĩ cùng Bắc Thần Thiên đến Ân Tang, cũng là bởi vì nàng
xem trọng năng lực Bắc Thần Thiên, Bắc Thần Thiên có năng lực làm cho
nàng có lý do tin tưởng, ngày sau hắn chắc chắn nhất thống thiên hạ.
Đi tới nơi khác chắc chắn rất nguy hiểm, bởi vì Bắc Thần Thiên đã
phát hiện nàng, cho nên không bằng sống ở Bắc Thần, về phần còn có một ý đồ không rõ, điều này vượt ra khỏi phạm vi tự hỏi của Lâm Phong, nàng
không muốn suy nghĩ nhiều.
Tướng sĩ ở phía sau Bắc Thần Thiên có không ít người từng tận mắt
thấy thủ đoạn của Lâm Phong, biết nữ nhân này ở điện hạ bên cạnh có thân phận đặc thù, họ một chút cũng không dám giống như những người khác
cười hì hì, ngay cả mời rượu nàng cũng rất mực cung kính.
Hôm nay Lâm Phong đã cố ý thu khí thế lại, giả dạng làm một đại mỹ nữ bình thường, nhưng trong lòng nàng luôn luôn cảnh giác. Làm ra bộ dáng
cao cao tại thượng không ai bì nổi cũng là vì nghe nhìn lẫn lộn, lúc đầu người khác tuyệt đối sẽ không nghĩ nàng là một lưỡi dao sắc bén, nhiều
nhất họ chỉ cho nàng là hồng nhan họa thủy.
Không khí hòa hoãn xuống, đột nhiên phía ngoài truyền đến một tiếng quát uy nghiêm:
“Hoàng thượng giá lâm!”
Mọi người đứng dậy hành lễ, nhưng lại nghe thấy thanh âm từ phía xa
xa của hoàng đế: “Hôm nay đại hỉ, không cần đa lễ, các vị khanh gia bình thân.”
Thanh âm này có chút ôn văn, cũng không giận nhưng có uy, mơ hồ lộ ra sự cao ngạo của hoàng đế, phụ thân của Bắc Thần Thiên không phải là
nhân vật bình thường, đợi khi ông ta đi vào, Lâm Phong híp mắt âm thầm
quan sát, cẩm y ngọc quan, nhìn qua là y phục đắt tiền của một nam tử
trung niên thần sắc hòa ái, bất quá có thể làm hoàng đế thì thủ đoạn sẽ
không kém, ông ta đã ngồi trên ghế đầu, mọi người lúc này mới ngẩng đầu
lên.
Hoàng đế thân thiết nhìn Bắc Thần Thiên cười: “Hoàng nhi lần này xuất chinh nguy hiểm nặng nề, hôm nay chiến thắng trở về, đã cực khổ rồi.”
Ông ta phất tay một cái, để cho người hầu phía sau tản ra hướng phía Bắc Thần Thiên nâng chén.
“Trẫm không có gì ban thưởng ngươi, chỉ hi vọng ngươi không kiêu
không nóng nảy, nắm chặc cơ hội của Bắc Thần, để Bắc Thần có ngày thống
nhất thiên hạ, hoàng nhi, có thể làm được không?”
Lúc này Bắc Thần Thiên thu lại nụ cười trên mặt, nghiêm túc nói: “Cẩn tuân ý chỉ phụ hoàng, nhi thần chắc chắn toàn lực ứng phó.”
Hoàng đế gật đầu, lại nói: “Nam Cung tướng quân, ngươi tuổi còn trẻ
đã theo hoàng nhi chinh chiến, làm khó ngươi rồi, lần này ngươi cùng
hoàng nhi đề có công đầu, thăng vị một cấp, ban thưởng ngàn lượng hoàng
kim.”
“Tạ ơn hoàng thượng!”
Lúc này Lâm Phong mới biết được, thì ra hoàng đế này đối với thủ hạ
tướng sĩ thật hiểu rõ, hắn chỉ mặt gọi tên nhất nhất từng người, chia ra ban thưởng, mọi người vừa vui mừng kính sợ, một hoàng đế làm được như
thế chắc hẳn có dụng tâm!
Đợi phân phần thưởng xong, tiệc rượu được dâng lên, lúc này hoàng đế mới cười hỏi Bắc Thần Thiên:
“Nghe nói lần này hoàng nhi mang về một tuyệt thế mỹ nhân, ngươi năm
nay tuổi cũng không còn nhỏ nữa, cũng nên cưới mấy phi tử, nếu không cơ
nghiệp Bắc Thần sao thể kéo dài? Mau giới thiệu cho phụ hoàng về vị mỹ
nhân đó.”
Từ trước hắn đã nhìn thấy Lâm Phong, Lâm Phong cũng nhìn hắn và mỉm
cười, nàng lập tức hiểu, vị hoàng đế này rất nguy hiểm. Hắn dùng nụ cười che dấu tâm kế của mình, giống như nàng Lâm Phong từng dùng sự lạnh
nhạt để ngụy trang. Lúc này theo cách nhìn Bắc Thần Thiên, không thể
nghi ngờ là giống như bị rắn cắn một cái, cái loại cảm giác chán ghét
này làm người ta hết sức khó chịu, Lâm Phong chịu đựng tâm tình tức
giận, oán hận nghĩ, hoàng đế cái vốn không phải là hàng tốt đẹp gì, cái
mặt cười kia thật muốn giả bao nhiêu liền có bấy nhiêu! (táo: ặc, coi hoàng đế là ‘hàng’, đã vậy còn không phải hàng tốt, bái phục suy nghĩ của tỷ thật)
Đột nhiên nhìn thấy Bắc Thần thiên cúi đầu, trong mắt hắn hiện lên
một tia hận ý, mà khi Bắc Thần Thiên cúi đầu cũng là lúc trong mắt hoàng đế xẹt qua một tia tinh quang…
Lâm Pho