đùa! Hai người chị em bọn họ vừa đóng cửa ,
đầu tiên không đánh nhau 300 trận mới là lạ.
Nhưng mà, bất luận
cô cầu xin như thế nào, Thạch Đan Kỳ không đồng ý chính là không đồng ý. Cô muốn nghe xem hai người bọn họ rốt cuộc xảy ra chuyện gì, nét mặt
Thạch Đan Kỳ càng thêm tức giận, cuối cùng, ngay cả người được xưng là
người thông minh khôn khéo nhất lớp Trần Chín Tương cũng không có biện
pháp.
Ông trời thật sự quá không công bằng, tại sao thằng em trai cần ăn đòn của mình - Trần Cửu Hãn lại không phải chịu trận đâu? Tại
sao ―
Ban đêm, ánh trăng tròn nhô lên cao, gió mát thổi vào tâm tình đang phấp phỏng của cô.
Thạch Đan Kỳ chậm rãi đẩy ra cửa chính, bước đi trên con đường không một bóng người.
Tên đó không phải lại tiếp tục canh chừng trước cửa nhà cô chứ?
Bỏ làm gia sư ở nhà họ Trần đã một tháng. Trong một tháng này, cô hoàn
toàn tránh né cơ hội được gặp người nào đó, sau khi tan học lập tức đi
cửa sau, buổi sáng ra ngoài không cố định giờ giấc.
Chờ một tuần
không gặp được cô, cậu dứt khoát quyết định thay đổi địa điểm, vào giờ
tan học hàng ngày, đợi ngay ở gần khu nhà cô, vì vậy mỗi lần vào nhà cô
cũng không muốn ra cửa nữa.
Về sau cô lại thấy phiền phức, vì
người vô vị như cậu ta mà cô lại nhốt mình trong nhà như bị ngồi tù?
Cuối cùng cô đành phải gọi điện thoại đến nhà họ Trần, lễ phép xin bác
gái đến nhà mình bảo cậu ta đi về. Mặc dù trong lòng cảm thấy rất áy náy sau mấy lần bác gái tự mình đến nhà cô, nhưng rốt cục Trần Cửu Hãn cũng không hề chờ đợi vô nghĩa vậy nữa.
Cô còn thấy rất tức giận! Rất tức giận rất tức giận, hơn nữa có khả năng sau này cũng không tính tha
thứ cho cậu. Đấy là nụ hôn đầu của cô! Cái tên chết tiệt đó, thế nhưng
thừa dịp cô chưa chuẩn bị. . . . . . Đáng chết!
Cô tức giận đi vào cửa hàng tạp hóa, mua loại bóng đèn mình cần.
Trần Cửu Hãn không bám đuôi theo sau cô, trong lòng Trần Chín Tương vô cùng
vui vẻ, lại tiếp tục quay về lêu lổng cùng nhóm bạn trong bang hội của
mình.
Cuộc sống yên ả của Thạch Đan Kỳ rốt cục cũng khôi phục như trước khi có sự xuất hiện của hai chị em bọn họ.
"Kỳ Kỳ. . . . . ." Một tiếng kêu trầm thấp vang lên ở đằng sau lưng cô.
Thạch Đan Kỳ bị dọa sợ hãi giật mình, xoay người lại thật nhanh.
Ánh trăng không chiếu sáng ở khúc cua trong ngõ, một cái bóng thon gầy soi
bóng xuống nền đường. Cậu. . . . . . Cậu ta như thế nào lại canh giữ ở
xung quanh đây? Cũng đã một tháng không gặp, cô cứ nghĩ là cậu đã hết hi vọng!
Từ trước đến nay cô không nghĩ đến Trần Cửu Hãn lại có
thân hình cao lớn như vậy, cô đề phòng lui về phía sau một bước, nếu
thấy tình hình không ổn, ngay lập tức sẽ nhấc chân chạy về lại cửa hàng
tạp hóa.
"Chị. . . . . . Chị không cần phải sợ hãi, tôi sẽ không
làm gì chị đâu." Cậu ấp úng đi ra khỏi ngõ."Tôi chỉ muốn nói với chị vài câu."
"Không còn gì để nói, tôi muốn về nhà ngủ." Cô tức giận quay mặt đi.
"Tôi chỉ nói mấy câu thôi." Cậu nhẹ giọng cầu xin.
Thạch Đan Kỳ cắn môi dưới, tính tình người này, nếu không để cho cậu nói xong lời muốn nói, cậu sẽ không chịu cho cô đi. Cô xầm mặt, rốt cuộc gật
đầu một cái. Trần Cửu Hãn vừa thấy, vui mừng hơn đi lại gần cô.
Cậu vừa tới gần, Thạch Đan Kỳ liền lập tức lùi về phía sau. Cậu phát hiện
động tác của cô, vẻ mặt thất vọng, im lặng đứng lại tại chỗ không động
nữa.
"Ngày mai là lần đầu tiên tôi tham gia kì thi khảo sát."
"Cậu nói cho tôi biết cái này để làm gì?"
"Bởi vì chị là gia sư của tôi." Ánh mắt Trần Cửu Hãn vẫn chuyên chú nhìn
cô."Tôi biết rằng chị vẫn còn giận tôi, dù tôi nói xin lỗi nhiều hơn nữa cũng không có tác dụng gì, cho nên, tôi muốn xin chị đồng ý với tôi một việc. . . . . ."
“Việc gì?" Cô cảnh giác hỏi.
"Nếu như
lần thi thử lần này tôi có thể đạt đến 27 điểm thì chị không được giận
tôi nữa, trở lại làm gia sư của tôi như trước được không?" Trong con
ngươi đen như mực của cậu mơ hồ ẩn chứa ý cầu xin.
Thạch Đan Kỳ
vừa nghe, không biết nên khóc hay nên cười. Suy nghĩ của cậu ta thật là
kỳ lạ, thành tích của cậu cao là việc nhà cậu, có liên quan gì đến việc
cô tức giận hay không? Lại nói, nếu thi thử cậu có thể làm được đến
điểm cao như vậy thì bác gái còn cần mướn cô làm gia sư làm cái gì?
Mặc dù thành tích nửa năm qua của Trần Cửu Hãn tiến bộ rất nhiều, nhưng
muốn bù đắp lại kiến thức ba năm qua ngay lập tức cũng là điều không thể nào, hiện tại kiến thức cậu còn lại tương đối, nhiều lắm cũng chính là
lý thuyết năm thứ ba, còn lại hai năm trước cơ hồ đều là mất gốc, từ từ
phải bắt đầu bổ sung lại, ban đầu mục tiêu bọn họ hướng đến ở lần khảo
sát đầu tiên là gần 20 điểm; kể cả cậu thông minh đến đâu, muốn ở ngay
bài khảo sát lần đầu tiên này đạt 27 điểm, không thể nghi ngờ là đã quá
gượng ép, có lẽ, đây là một cơ hội thoát khỏi cậu.
Thạch Đan Kỳ
nhắm mắt một cái, ". . . . . . Được, nếu như ngay ở lần khảo sát lần này cậu có thể đạt được 27 , tôi sẽ lại trở về làm gia sư của cậu."
"Có thật không?" Cậu vui mừng tiến lên một bước, hàm răng trắng lóe sáng trong màn đêm.
Cô vội vã lui về phía sau một bước."Nhưng! Nếu n