Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Gia Sư Vô Trách Nhiệm

Gia Sư Vô Trách Nhiệm

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323865

Bình chọn: 9.5.00/10/386 lượt.

hế có dựa lưng và lui vào cả

trong ghế, đọc sách Anh Văn của mình đặt trên chiếc bàn trà nhỏ ở giữa

phòng, Trần Cửu Hãn ngồi đối diện với cô, làm thử đề thi Ngữ văn.

Lần thứ N cảm thấy một đôi mắt liên tục nhìn vào trên người mình, cô ngẩng

đầu lên, vừa đúng lúc gặp được ánh mắt đang ngây người của cậu.

"Em đang nhìn cái gì?"

"Không có, không có cái gì." Ánh mắt của cậu lập tức quay lại trên bài thi, âm thanh so với bình thường khàn khàn.

"Oh, chỗ nào không hiểu có thể bảo tôi." Cô cúi đầu tiếp tục học Anh Văn của mình. Một lát sau. . . . . .

"Rốt cuộc em đang nhìn cái gì?" Cậu lại nhìn cô chằm chằm rồi.

Đôi mắt đen nhánh của Trần Cửu Hãn do dự, trên má từ từ nổi lên một chút đỏ sậm, tinh thần không chăm chú, thật làm cho người khác không hiểu nổi

cậu sao lại như vậy.

"Tôi nghĩ tôi chuyển máy vi tính sang bàn

bên kia thì tốt hơn, chỗ này để lại cho em, tránh cho em phân tâm. Tuần

sau sẽ phải thi giữa kỳ rồi, lúc này không chuyên tâm là không thể

được." Thạch Đan Kỳ bắt đầu thu thập sách học của mình.

"Không cần!" Trần Cửu Hãn vội vàng đè lại tay của cô, đột nhiên tay run lên một cái, nhanh chóng rút về.

Thạch Đan Kỳ nhìn cậu không hiểu ra sao cả. Tay người bị đụng là cô cơ mà, cô cũng chẳng có

gì phản ứng, cậu ta làm sao lại biểu hiện dáng vẻ như thể thiếu chút nữa không giữ được trinh tiết không bằng?

Sau đó, tập trung tinh

thần nhìn cậu một lúc, rốt cuộc cô phát hiện hôm nay cậu thật sự không

thoải mái. Khuôn mặt đen của cậu đỏ sậm so với bình thường, hơi thở nóng hừng hực từ trên người cậu thoát ra ngoài, ngồi đối diện cạnh cậu cô

cũng có thể cảm thấy.

"Em có phải bị sốt hay không? Thân thể không thoải mái chỗ nào?"

Tầm mắt cậu không được tự nhiên mà dời đi chỗ khác, yết hầu không ngừng nuốt vào hoạt động lên xuống. Làm sao vậy?

"Không có việc gì, cô. . . . . . Cô ngồi ở chỗ này là được rồi, không cần đi. . . . . ." Kỳ lạ, bên má trái Trần Cửu Hãn càng ngày càng đỏ thẫm hơn,

mắt không dám nhìn cô, chỉ là hít một hơi thật sâu."Tôi sẽ chú tâm đọc

sách, cô ngồi đây là được."

Nếu cậu ta nói không có việc gì lại

không sao nữa, Thạch Đan Kỳ nhún vai một cái. Kỳ thi giữa kì của cô cũng vào ngay tuần sau, không có thời gian rảnh rỗi đi trông nom cậu ta. Dù

sao bác Trần cũng đã nói chỉ là muốn cô làm bạn cùng học mà thôi, cô yên tâm thoải mái tiếp tục công việc học Anh Văn của mình.

Ngẫm lại thật là không công bằng, vậy mà Trần Cửu Hãn so với cô còn có thể học tiến bộ!

Thạch Đan Kỳ biết mình không phải là loại người thông minh học máy móc ( Lim: học cho có lệ, học đánh trống ghi tên), từ trước tới nay thành tích tốt đạt được đều dựa vào việc mỗi ngày chăm chỉ hơn người khác, học hành

cũng rất nhiều lúc gặp khó khăn, nhưng Trần Cửu Hãn lại không giống vậy.

Chỉ cần Trần Cửu Hãn chịu quyết tâm học, học thuộc lòng đối với cậu ta dễ

dàng giống như chỉ ăn một bữa cơm vậy, tất cả môn học cậu ta xem qua

không quá hai lần đều nhớ kỹ trọng điểm. Cuối cùng, ngay đến gia sư là

cô đây từ trước đến giờ cũng không hề phát huy được chút tác dụng nào,

cô giống như một củ cà rốt bị treo ngược buộc vào một cái que để trước

mặt một con ngựa, mục đích là khiến con ngựa liều chết chạy đuổi theo cà rốt, để sau đó chạy đến đích mà thôi.

Đã như vậy, cô liền quyết

định làm một gia sư vô trách nhiệm, trừ phi cậu chủ động hỏi, còn không

cô sẽ ít đi hỏi về việc học hành của cậu.

Thật may là thành tích

cùng hạnh kiểm của Trần Cửu Hãn cũng đều giống nhau, mỗi ngày đều tăng

lên, bác Trần cười đến không khép miệng, cô vừa có tiền lương lại có

thời gian học bài vở của mình, Trần Cửu Hãn thì ngồi ở bên cạnh có cô

làm bạn cùng học, tất cả ba bên đều vui vẻ. (Lim: một mũi tên trúng ba

con chim)

Đọc được một lúc, Thạch Đan Kỳ dần dần có chút buồn ngủ.

Phạm vi cuộc thi lần này tương đối lớn, mấy ngày trước cô lại bị cảm, mất

mất mấy ngày không có ôn tập bài vở, cảm giác đọc sách thế nào cũng đọc

không vào.

Cơ thể mới khỏi bệnh, cô cố gắng nhìn chăm chú vào bài thi ở trên bàn, nhưng trước mắt bắt đầu dần dần mơ hồ……….

Trần Cửu Hãn ngơ ngác nhìn thân hình nhỏ nhắn xinh xắn mềm mại bên trong ghế dựa.

Lông mi cô thật dài như hai chiếc lược siêu nhỏ tinh tế, tạo thành hai bóng

râm mờ nhạt che đôi mắt. Hai bờ môi sáng bóng màu hồng, theo hô hấp vững chãi mà khẽ nhếch lên.

Cậu ngơ ngác đứng dậy, ngơ ngác đi tới

bên cạnh cô, ngơ ngác ngồi xuống, một giây cũng không dời ra được hình

ảnh làm người ta miệng lưỡi khô khan này.

Hình ảnh cuộn phim buổi trưa mà cậu xem ở nhà Vương Hưng Nguyên bây giờ đang nhanh chóng lướt

qua trong đầu cậu, ngực cậu nóng lên, cổ họng bỗng nhiên cũng theo đó mà như muốn phun ra lửa.

Từ trước đến nay, cậu chỉ biết là đi cùng

với cô rất vui vẻ, lúc không nhìn thấy cô thì luôn luôn mong đợi để mau

đến thời gian có thể nhìn thấy cô. Đối với tình cảm, cậu rất mơ hồ, chưa từng có nghĩ tới đây là dạng tình cảm gì, cho đến một buổi tối, nửa đêm cậu không ngủ được, trong đầu không ngừng nhớ đến hình ảnh cô, sau đó

không nhịn không được liền………..

Đây là lần đầu tiên cậu nghĩ tới