Duck hunt
Gặp Ai Giữa Ngã Rẽ Tình Yêu

Gặp Ai Giữa Ngã Rẽ Tình Yêu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324595

Bình chọn: 10.00/10/459 lượt.

i không biết nên xưng hô thế nào, hai người còn chưa thân thiết đến mức gọi tên nhau.

“Gọi là chị Phi Hồng đi!”

Doãn Tiểu Mạt vẫn chưa dám nhận lời.

“Có gì cần hỏi thì em hỏi đi, kể cả chuyện của Ngũ Trác Hiên, chị đảm bảo đã biết thì sẽ nói, đã nói thì sẽ nói sạch sành sanh.” Biểu tình

của Thẩm Phi Hồng vô cùng sinh động, hoàn toàn đối lập với vẻ ngoài kiêu sa của mình.

Doãn Tiểu Mạt đột nhiên không biết làm sao mở miệng.

“Được rồi, được rồi, không trêu em nữa. Vừa nãy em định hỏi gì?” Thẩm Phi Hồng phì cười.

“Nếu đơn giản là chuyện thử trang phục, chị có thể tìm người mẫu,

bọn họ dáng người rất chuẩn, nếu như cần kiếm được linh cảm thì tìm nhà

thiết kế chuyên nghiệp là phù hợp nhất, vì sao chị lại tìm một sinh viên trường mỹ thuật?” Doãn Tiểu Mạt chỉ đơn giản cảm thấy tò mò, từ lúc lên xe tới giờ cô vẫn xoắn xuýt câu hỏi này.

Thẩm Phi Hồng nghiêm túc đáp: “Sinh viên mỹ thuật khá mẫn cảm với màu sắc, về mặt thiết kế chị rất tự tin, chủ yếu là cách phối màu, chị muốn nghe được những ý kiến tốt nhất”.

“Thì ra là thế!” Doãn Tiểu Mạt cuối cùng cũng xem như hiểu ra.

“Đáp án như thế hài lòng không?” Thẩm Phi Hồng tủm tỉm cười.

Doãn Tiểu Mạt chỉ sợ chủ nhiệm Cận vì muốn giúp đỡ cô mà hết lòng

tiến cử, nếu vậy thì cô sẽ rất áy náy, hiện giờ xem ra thật sự có thể

giúp được việc, đương nhiên không gì có thể tốt hơn được.

“Vậy chúng ta bắt đầu nhé!” Thẩm Phi Hồng lấy một bộ từ trên giá treo xuống, “Thử bộ này trước đã để chị xem hiệu quả thế nào”.

Doãn Tiểu Mạt đứng trước gương kéo cổ áo mãi mới dám đi ra. Trang

phục do Thẩm Phi Hồng thiết kế, đến quá nửa là cổ rộng, Doãn Tiểu Mạt

thật sự cảm thấy không quen.

“Trời ơi! Em vừa làm hỏng sáng tạo của chị, bộ này phải mặc thế này

mới đẹp.” Thẩm Phi Hồng không để Doãn Tiểu Mạt kịp lên tiếng, kéo cổ áo

rộng ra, sau đó hài lòng nói: “Xem xem, hiệu quả hoàn toàn khác!”.

Doãn Tiểu Mạt hoàn toàn hết cách.

“Em phải tin vào ánh mắt của chị.” Thẩm Phi Hồng híp mắt cười đắc ý.

“Ánh mắt bà tốt ở đâu?” Một giọng nói trong trẻo cất lên xen vào cuộc đối thoại của hai người.

Thẩm Phi Hồng không buồn ngẩng đầu: “Từ Đào, bà phải hù tôi sợ chết khiếp mới cam lòng hả?”

Từ Đào không để ý tới Thẩm Phi Hồng, mà quay về nói với Doãn Tiểu

Mạt: “Ngại quá, ý tôi không phải là ánh mắt chọn người mẫu của Thẩm Phi

Hồng không tốt, ý tôi là mắt nhìn đàn ông của cô ấy không tốt”.

Doãn Tiểu Mạt cười, cô nào có nghĩ tới chuyện này.

“Từ Đào, im miệng.” Thẩm Phi Hồng chống nạnh, “Cửa hàng này cũng có

phần của bà đấy nhớ, cả ngày chẳng tới giúp gì được thì thôi chỉ biết

làm loạn”.

Từ Đào phớt lờ: “Hễ nói tới chuyện này là bà lập tức đánh trống lảng!”.

“Tiểu Mạt, người này đầu óc không bình thường, đừng nên qua lại làm gì.” Thẩm Phi Hồng vỗ vai Doãn Tiểu Mạt.

“Này này, Thẩm Phi Hồng, có ai giới thiệu người khác như bà không hả?” Từ Đào bất mãn.

Doãn Tiểu Mạt cảm thấy cách đối đãi của hai người này với nhau có phần giống cô và Nghê Thiến, lấy việc đấu võ mồm làm thú vui.

Từ Đào huých mông chen lên trước Thẩm Phi Hồng, vô tư chìa tay ra: “Xin chào, tôi là bạn xấu của Thẩm Phi Hồng”.

Doãn Tiểu Mạt bắt tay cô ta, giới thiệu tên mình.

“Doãn…” Từ Đào đăm chiêu vân vê cằm, “Hóa ra em chính là…”

Câu nói của Từ Đào bị Thẩm Phi Hồng cắt ngang: “Từ Đào, nếu nhàn rỗi

thì bà giúp tôi dỡ mấy gói hàng vừa chuyển tới này giúp tôi đi!”.

“À à tí nữa thì quên, tôi tới để lấy đồ gửi mà!” Từ Đào lẩm bẩm một mình, “Mỹ phẩm tôi mua ở đâu rồi?”.

Thẩm Phi Hồng thở ra một hơi: “Tiểu Mạt, em thấy bộ này kiểu dáng thế nào?”.

Doãn Tiểu Mạt không rành lắm về thời trang, hơn nữa tư tưởng của cô

khá bảo thủ, luôn bài xích những chiếc áo trễ cổ. Có điều Thẩm Phi Hồng

là nhà thiết kế nổi tiếng, có thể đạt được thành công chắc hẳn phải có

nét đặc sắc riêng. Doãn Tiểu Mạt nói: “Đẹp ạ”.

“Vậy còn màu sắc?” Thẩm Phi Hồng truy hỏi.

Vấn đề này là điểm mạnh của Doãn Tiểu Mạt, cô trầm tư một lúc: “Rất hợp với thời tiết mùa này”.

Thẩm Phi Hồng với trên giá treo một chiếc khăn choàng cùng tông màu: “Khoác cái này xem, có phải xuân thu đều mặc được không?”.

Doãn Tiểu Mạt khen: “Rất đẹp”.

“Đừng có vội khen, em thấy thiết kế cái khóa kéo này thế nào?”.

Trên phần eo có một chiếc khóa kéo được may ẩn vào trong, Doãn Tiểu

Mạt cảm thấy hơi dư thừa, nhưng lại nghĩ Thẩm Phi Hồng là nhà thiết kế

nên không dám tự ý bình luận: “Em nghĩ chắc là có công dụng nào khác

phải không?”.

“Đoán trúng phóc!” Thẩm Phi Hồng đắc ý nói, “Kéo cái khóa này thì

chiếc váy sẽ trở thành áo”. Cô ấy lại làm ảo thuật lôi ở đâu ra một

chiếc quần dài cùng chất, “Kéo lên nữa thì sẽ thành bộ áo quần liền thân thế này”.

Doãn Tiểu Mạt tròn mắt ngạc nhiên: “Đây rõ ràng là một bộ trang phục đa năng!”.

“Thế nên dù quần áo chị thiết kế rất đắt nhưng rất đáng giá, phải không?”

Doãn Tiểu Mạt ca tụng: “Ý tưởng thật tuyệt vời!”.

Từ Đào đứng một góc lầm bầm: “Chỉ có em mới là tri âm của bà ấy, chị

thấy, có ai ăn no dửng mỡ mới mặc một bộ quần áo lật đi lật lại như thế. Thà rằng mua nhiều bộ để thay đổi còn hơn, như thế mới tạo cảm giác mớ