nhớ có câu tục ngữ nói: hữu huyên thiên lý năng tương ngộ, tôi và tiểu thư họ Chân đây thực là trời đất tạo nên một đôi, độc nhất vô nhị nhân duyên tốt nha.” Mắt lé vừa liếc mắt nói vậy vừa đỏ mặt xấu hổ, nói xong còn hướng mặt của tôi liếc mắt đưa tình nữa.
Tôi cúi đầu im lặng.
“Có thật không?” Vân Châu tên kia chậm rãi đặt chén xuống bàn, sau đó nhếch miệng lên cười, cười mà cũng không phải là cười, “Nếu vậy, các người cứ tiếp tục thân cận, ta uống trà cứ tiếp tục uống, ta không ngại chút nào.”
Tôi ngạc nhiên còn tên mắt lé thì sợ run lên.
Vì thế tiết mục hai người thân cận lại biến thành trận đấu ba người trầm mặc. Trong phòng toát lên không khí quỷ dị khó lường.
Vân Châu tên kia lại dáng vẻ thư thái nhàn tản, nhấc chén lên thong thả uống từng ngụm từng ngụm.
Lúc đó bên ngoài vương bà mối sợ hãi rụt rè lò dò ló đầu vào lại bị hắn trừng mắt sợ quá run rẩy chạy ra ngoài.
Đến khi tôi uống chén trà thứ tư, khụ khụ hai tiếng sau cuối cùng không khí trầm mặc bị phá vỡ.
Sự trầm mặc này không phải là do tôi phá đâu nhé mà là do gã sai vặt của tên mắt lé kia bỗng đạp cửa nhảy vào, vừa vào đến cửa vừa nhảy lên kêu khóc: “Lão gia ơi lão gia, nhóm chúng tôi đang đứng dưới lầu xe ngựa thì bị quan sai vô liêm sỉ lấy đi rồi còn ngựa thì bị doạ sợ chạy hết rồi!
Mắt lé nghe vậy bỗng “bùm” một tiếng sợ hãi ngã luôn xuống đất, hai mắt nhắm tịt.
Ô ô, tên này tâm cũng quá yếu ớt đi.
Gã sai vặt kia lại than một ngụm “Lão gia của tôi số thật khổ a”, sau đó đi đến vừa xoa vừa bóp mãi nửa ngày cuối cùng mắt lé mới tỉnh lại, bi thương nắm tay hắn, mắt sáng quắc nói “Mau đỡ ta đứng lên, ta phải đi tìm hai con ngựa kia, mất mấy lượng bạc thuê chứ ít đâu.”
Vì thế, chủ tớ hai người cao thấp chống đỡ nhau, lau nước mắt rầm rầm đi ra cửa.
Tôi cứ đứng trợn mắt há mồm một hồi.
Nghe thấy tên Vân Châu kia cười khinh miệt, tôi tức quá giương mắt nhìn hắn chằm chằm.
Hắn lành lạnh liếc mắt với tôi, tay xoa xoa cái bàn buồn bã nói: “Đúng là xem kịch vui gần nhau nha.”
Tôi nghiêm nghị nói: “Quá khen”
Mêing hắn nhếch lên, mặt thoáng chốc đen kịt. Mãi một lúc sau hắn bỗng buông chén trà thong thả tiến đến gần tôi.
Tôi dò xét ánh mắt lạnh của hắn, theo bản năng lùi dần phía sau từng bước. Hắn túm lấy tôi đứng lại, đưa tay gỡ cái mũ chụp trên đầu tôi, sau đó nhíu mày nói: “Đội cái này làm gì thế?’
Tôi sững sờ, sửng sốt.
Hắn lại cầm tay tôi nói: “Gần nhau xong rồi, cũng cần phải trở về đi.” Nói xong không để tôi kịp làm gì lôi tôi đi luôn.
Cuộc sống không chỗ nào là không đẹp, vì thế, vì thế bi kịch lại xảy ra.
Gái già tôi đây vừa xuất hiện ở cầu thang thì bất hạnh thay tiểu nhị ca đang nghêng ngang đi tới, đến sát tôi, vừa nhìn thấy chân diện mục (ý là mặt thật) của tôi, sửng sốt một lúc sau đó oa một tiếng vứt hết thức ăn trong tay, chạy như điên xuống lầu.
Hắn với mặt rỗ giống nhau, vừa chạy vừa hét chói tai: “Ôi ôi má ơi, gái già họ Chân nha”
Con mẹ nó chứ, tai hoạ này là do Vân Châu a.
Thoáng chốc trên lầu, dưới lầu, đang ngồi trên ghế nếu là nam đều chạy trối chết. Trong khoảnh khắc, trà lâu chỉ còn lại có nữ giới mà thôi.
Mà các nữ nhân này không ngoài ý muốn chính là chỉ nhìn chằm chằm vào người Vân Châu. Vì thế trong không gian trống rỗng ấy bỗng xuất hiện một đoạn hội thoại sau:
“Người nam kia là ai thế?”
“Hình như là nhị công tử của Ngân hàng tư nhân số 1 Vân phủ đấy”
“Thế còn nữ nhân kia là ai thế?”
“Hình như là trong truyền thuyết gái già họ Chân đó”
“Ông trời ui…Hắn, bọn họ sao lại ở cùng một chỗ với nhau nhỉ? Gái già này lại muốn giết hại nam nhân đàng hoàng này nữa sao?”
Tôi rút phắt tay ra khỏi Vân Châu, cướp lấy mũ chụp thẳng vào đầu che lại mặt chạy trối chết.
Ngày hôm sau trong kinh thành lại tung tin đồn nhảm một chuyện. Chuyện đó là, gái già họ Chân ở lâu trong khuê phòng cảm thấy tịch mịch khó nhịn nổi, xuân tâm nhộn nhạo, rục rịch, thế là gần đây đến trà lâu có nhiều khách lui tới, ý tưởng muốn tóm lấy một thanh niên đàng hoàng, muốn giết hại một sinh mạng vô tội. Càng đau đớn hơn là, nữ nhân này còn nhằm trúng nhị công tử Vân Châu của Ngân hàng tư nhân số 1 Vân gia so với Phan An, Tống Ngọc còn đẹp trai hơn nhiều, điều này quả thật làm cho nhiều người phẫn nộ, thiên lý bất dung.
Tôi vừa nghe thấy vậy thì trong lòng xót xa vì không ngờ tôi chính là gái già mà họ vừa nhắc đến, đã đạt đến cảnh giới người người oán trách, tôi nhất thời tự cho mình chính là yêu nghiệt thay cho họ.
Ứơc chừng là muốn đem chuyện này báo ứng cho mọi người, nhà nhà đều biết nên trước cửa kinh thành còn đặc biệt treo một mảnh bố cáo đỏ thẫm.
Giấy đỏ, chữ đen nổi bật đập vào mắt, hấp dẫn rất nhiều khán giả, trên đó viết: nơi nào có gái già họ Chân thường đến, các vị nam tử xin hãy tránh!
Tôi ngồi yên gặm móng giò, lòng rất chua xót, gái già tôi đây chả lẽ lại là con của yêu nghiệt thật hay sao?
Tiểu Đào thì tức quá, giậm chân: “Tiểu thư, các nàng này chính là ghen tị, ghen tị mà”
Tống bà mối lắc lư cái lưng to như cánh phản vui mừng rạo rực đi tới, cầm tay của tôi tràn đầy căm phẫn nói giống tiểu Đào: “Cái đám
