Gái Ế Khiêu Chiến Tổng Giám Đốc Ác Ma

Gái Ế Khiêu Chiến Tổng Giám Đốc Ác Ma

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3216835

Bình chọn: 10.00/10/1683 lượt.

ủa cô.

"Tiểu Nhiên, sao mình cảm thấy cậu hiểu phụ nữ có thai còn hơn cả tôi nữa đó?" Tạ ngàn ngưng đùa với nàng, cố ý thế nào hỏi.

"Ai ôi, mình chỉ nói theo đạo lý mà thôi, hiện nay mình đã 27, cũng không phải 17, tính theo tuổi tác, nếu cả cái gì cũng không hiểu, mình còn là phụ nữ nữa sao?" Một người phụ nữ 27, nếu như ngay cả những chuyện này cũng không biết, cô không biết các cô gái này làm sao có thể sống đến 27 tuổi nữa.

"Cậu đã nói cậu đã 27, vậy còn không mau chạy đi tìm người đàn ông tốt để gả đi?"

"Đàn ông tốt không dễ tìm, chỉ có thể dựa vào may mắn không thể cầu, tôi đâu có vận khí tốt như cậu chứ? Bỗng chốc liền gặp phải bạch mã hoàng tử của số mệnh."

"Tuy nói như thế, nhưng nếu muốn tìm người để giới thiệu thì tôi sẽ giới thiệu Dư Tử Cường cho cậu, cậu cảm thấy sao?"

"Lại là Dư Tử Cường, Tạ Thiên Ngưng, mình hoài nghi cậu bị Dư Tử Cường mưu chuộc, cho nên mới nói giúp hắn như vậy, có đúng hay không?"

"Oan uổng, trời ơi oan uổng quá, mình chưa có lấy gì hết, khỉ con có thể làm chứng. Tiểu Nhiên, mình đang nói sự thật, cậu và Dư Tử Cường thật sự rất xứng đôi. Nếu không cậu cứ lo lắng sợ hãi, bằng không mình sẽ nghĩ chuyện nó đeo đuổi cậu chính là do hai người đang diễn đó chứ?" Tạ Thiên Ngưng một lòng muốn tác hợp, kỳ thực cũng muốn Đinh Tiểu Nhiên tìm được người đàn ông đáng tin cậy, theo ý cô, Dư Tử Cường rất đáng tin cậy.

"Đùa à, mình không muốn bị chế giễu mà xem như thật đâu, huống chi cậu ta còn nhỏ hơn tôi, tôi thật sự không thích đàn ông nhỏ tuổi hơn mình. Cậu không cần lo cho mình, nếu thật sự không tìm được đối tượng thích hợp, mình đây sẽ nhờ cậu giúp, dù sao hiện tại rất nhiều gái ế đều muốn tiếp cận, không phải sao?"

"Mình cảm thấy Dư Tử Cường tương đối thích hợp hơn."

"Cậu cứ Dư Tử Cường này, Dư Tử Cường nọ, mình sẽ giận dữ bỏ đi đó?"

"Được được được, mình không nói đến cậu ta nữa, vậy được rồi chứ."

"Này còn được đó."

Ngay lúc hai người phụ nữ đang nói chuyện hăng say, lại vang lên tiếng gõ cửa. Tiếng đập cửa phòng ầm ĩ làm phá vỡ bầu không khí, Phong Khải Trạch cùng Tạ Thiên Ngưng nghiêm túc nhìn về phía cửa, biểu cảm trên mặt có chút không vui.

Đinh Tiểu Nhiên cảm giác được khác thường, liền hỏi một chút: "Sao thế?"

"Có lẽ có người đến gây chuyện, bây giờ chưa tới bữa tối, Thím Chu sẽ không đến." Tạ Thiên Ngưng giải thích đơn giản, đoán xem người tới lúc này là ai, Hồng Thi Na hay Tạ Minh San?

Phong Khải Trạch đi ra mở cửa, y như lúc đầu, đã chuẩn bị tâm lý sẵn, ai nào biết sau khi mở cửa thấy người đến là Tạ Chánh Phong, tuy có chút kinh ngạc bất quá miễn cưỡng chấp nhận, nghi hoặc hỏi: "Chú đến có chuyện gì không?"

Tạ Chánh Phong có vẻ có chút sốt ruột, nhìn thấy Phong Khải Trạch tới mở cửa, gượng cười nói: "Phong thiếu gia, đã lâu không gặp."

"Rất lâu rất lâu rồi không gặp, chú tới gặp tôi hay là gặp Thiên Ngưng?"

"Tôi ——"

Không đợi Tạ Chánh Phong trả lời, Tạ Thiên Ngưng liền vội vàng chào hỏi, đứng dậy đi tới, thân thiện nói: "Chú, là chú à, rất lâu rồi không gặp chú, con cứ nghĩ đến chú mãi, chú mau vào đây ngồi nè, Tiểu Nhiên cũng đang ở đây!"

"Thiên Ngưng ——" Tạ Chánh Phong đi đến, thấy đối phương rất thân thiện, biểu cảm trên mặt ông vẫn nghiêm túc như cũ, bất kể ai nhìn vào cũng biết ông đang có tâm sự.

"Chú, sao thế, có phải xảy ra chuyện gì rồi không?"

"Thiên Ngưng, chú đến chỉ muốn hỏi một chút, hỏi xem mọi người có gặp qua Minh San và Ninh Nghiên hay không, đã hơn một tháng không liên hệ được với họ, gọi điện thoại thì tắt máy, đến nhà tìm thì không có ai mở cửa, nghe hàng xóm láng giềng nói hơn một tháng trước vội vội vàng vàng mang theo va li rời khỏi, không có trở về, chú hơi lo lắng, cho nên đến tìm."

Đảo vòng lớn, ông vẫn không bỏ được người nhà.

"Lần cuối cùng con gặp được Minh San là hơn một tháng trước, sau đó không còn gặp nữa, có lẽ bọn họ đã có tiền nên muốn đổi chỗ ở khác, chú không cần quá lo lắng."

"Chú cũng đã từng nghĩ đến, nhưng lại thấy không có khả năng, bọn họ có muốn đổi chỗ ở mới cũng phải thu dọn đồ đạc trong nhà đi luôn mới đúng, nhưng đồ đạc vẫn còn ở trong nhà cũ, mà bóng dáng họ lại không thấy, chú càng nghĩ càng thấy mọi chuyện không ổn, cho nên mới đến hỏi thăm xem." Tạ Chánh Phong vô tình quay đầu nhìn Phong Khải Trạch với ánh mắt hoài nghi.

Ánh mắt này bị Phong Khải Trạch nhận ra được, nghiêm túc hỏi: "Chú đang hoài nghi tôi làm gì bọn họ sao?"

Lời này vừa nói ra, Tạ Chánh Phong liền lo lắng trong lòng, dù có hoài nghi, cũng không dám thừa nhận, cực lực biện bạch, "Không, không có, tôi không hề nghĩ như thế đâu, Phong thiếu gia, cậu đừng có hiểu lầm."

"Tôi không có hiểu lầm, tôi cho chú một đáp án rõ ràng, tôi không có làm gì con gái chú hay vợ của chú, không nhìn thấy bọn họ, cũng chẳng quan hệ tới tôi, hay là chú đi mà hỏi Hồng Thi Na đi, có lẽ cô ta biết đó."

"Khỉ con, chú không có nghĩ như thế đâu, chú ấy chỉ vì quá lo lắng cho con và vợ của mình quá nên mới như vậy, anh đừng suy nghĩ quá nhiều." Tạ Thiên Ngưng liền giải thích giúp Tạ Chánh Phong, bởi bản thân cô không hề muốn người yêu và người thâ


Teya Salat