Duck hunt
Gái Ế Khiêu Chiến Tổng Giám Đốc Ác Ma

Gái Ế Khiêu Chiến Tổng Giám Đốc Ác Ma

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3217622

Bình chọn: 10.00/10/1762 lượt.

Phong Khải Trạch. Cánh chưa đủ cứng cáp đã muốn bay cao hơn trời. Chẳng lẽ cậu không nghe người ta nói “trèo cao ngã đau” sao?”

"Đủ rồi, không cần mỉa mai tôi nữa.”

"Được, không nói nữa, dù sao chuyện của cậu cũng chẳng liên quan gì tới tôi.” Đỗ Nguyên thủng thẳng nói, ra lệnh: “Đi xuống, bao một phòng ăn tương đối một chút, để cho bọn họ ăn thật ngon. Tất cả tính cho tôi.”

"Dạ, Đường chủ."

Hai người áp giải Long ca nghe lệnh sau đó dẫn người rời đi.

Đỗ Nguyên đứng im tại chỗ, nhìn tất cả rời đi mới lấy điện thoại ra gọi cho Phong Khải Trạch thông báo tình hình: “Phong Thiếu gia, tôi đã bắt được Long ca, chờ tóm nốt Đường Phi, sẽ đưa cả đám tới chỗ ngài. Tôi đã nhận được tin Đường Phi đang trên đường ra sân bay, chuyện này tôi sẽ làm thật tốt.”

"Rất tốt, tôi chờ." Phong Khải Trạch mang theo tức giận trả lời sau đó liền ngắt điện thoại, khinh thường cười, nhỏ giọng lầm bầm: “Đường Phi, muốn chạy cũng phải hỏi xem tôi có đồng ý không mới được.”

Tạ Thiên Ngưng bê đồ ăn tối, đang đi vào liền nghe thấy lời anh nói. Cô đặt đồ xuống, hỏi anh: “Con khỉ nhỏ, anh một mình nói lung tung gì đó?”

"Không có gì, chỉ là vui vẻ, tùy tiện nói một chút thôi. Ôi chao, có thể ăn cơm rồi, thật tốt quá, anh sắp đói chết rồi.” Anh cố ý nói khoa trương, thực ra trông thấy cô là vui vẻ nhất.

"Em nhớ, hai giờ trước mới uống canh gà. Thế nào lại mau đói như vậy, lại còn là sắp chết đói nữa?” Cô vừa sắp đồ ăn ra vừa nói đùa với anh, cũng hiểu rõ anh cố tình khoa trương.

Chỉ cần anh vui vẻ, nói gì cũng được.

"Trước anh bị đói bụng liền hai ngày, thật khó chịu. Nếu không phải vì không tiện đi lại, anh đã sớm đến nhà hàng lớn ăn cho đã rồi. Chỉ tiếc hiện tại gãy chân, chỉ có thể nằm trong bệnh viện, bi ai.”

"Đừng có nói khổ sở như vậy chứ. Anh nói cho em muốn ăn đồ ở đâu, em mua về cho anh ăn.”

"Không cần em đi, em cứ ngoan ngoãn ở đây là tốt rồi. Anh không muốn em có chuyện gì. Gần đây bảo bảo có ngoan không, có hay đá mẹ không, tới đây ba xem một chút nào, xem con có nhớ ba không?” Phong Khải Trạch không vội ăn ngay mà vươn tay chạm vào cái bụng đã hơi nhô lên của Tạ Thiên Ngưng.

Tạ Thiên Ngưng cũng không nhịn được, đặt tay lên bụng, trên mặt cũng hiện lên vẻ dịu dàng của người mẹ: “Bác sỹ nói, phải tới ba tháng mới có máy thai, cho nên giờ anh chạm vào cũng không cảm thấy gì đâu. Không phải nói sắp chết đói sao, ăn gì đây?”

"Được, ăn cái gì, em cùng anh ăn.” Anh ra điều kiện như trẻ con.

"Em biết mà. Em đã bảo thím Chu làm hai phần rồi, anh nếm thử cái này đi.” Cô tự mình xúc cho anh ăn.

Anh mở to miệng, hưởng thụ nuốt vào, "Anh bây giờ ăn cái gì cũng thấy ngon, nhất là do em tự tay đưa đến tận miệng.”

"Miệng lưỡi trơn tru, tiếp tục ăn nhé. Đúng rồi, vừa rồi anh vui chuyện gì mà thì thầm một mình thế?” Đột nhiên cô nhớ tới chuyện này, vừa cho anh ăn vừa hỏi, thỉnh thoảng cũng xúc cho mình một miếng.

"Mấy tên côn đồ đánh anh, tối nay sẽ có người giải tới bệnh viện để anh “hỏi chuyện”. Có thể cả Đường Phi cũng bị đưa tới.”

Ngoài miệng mặc dù nói có thể, nhưng là anh khẳng định là nhất định sẽ có Đường Phi.

"Là ai giúp anh bắt mấy tên côn đồ kia lại, Dư Tử Cường sao?”

"Chờ cái tên Dư Tử Cường giúp anh làm xong việc, chỉ sợ người đã chạy từ lâu.” Nhắc tới Dư Tử Cường, Phong Khải Trạch có chút phiền muộn, có thể là do lúc trước có hiểu lầm thành ra lúc này vẫn không thoải mái.

Tạ Thiên Ngưng nghe ra anh đang oán trách, cười trộm hỏi: "Thế nào, anh và Dư Tử Cường lại náo loạn sao?"

"Anh mới lười phải cùng cậu ta náo, chỉ là nhờ tìm giúp anh tấm hình Long ca, giờ còn chưa thấy đâu, bọn anh đã tóm được hắn rồi.”

"Làm ơn đi, từ đó tới giờ vẫn chưa tới một ngày, anh làm sao bảo người ta làm xong cho anh chứ? Hơn nữa, cậu ta cũng không phải chuyên làm chuyện này, xử lý công việc nhất định là không quen, tất nhiên sẽ cần nhiều thời gian hơn một chút.”

"Cho nên, anh cũng chẳng trông cậy vào cậu ta, trực tiếp kêu người khác giúp một tay.”

"Người nào?"

"Cự Phong."

"A, Cự Phong trở lại, ở nơi nào?" Tạ Thiên Ngưng có chút kích động, còn tưởng rằng có thể gặp mặt bạn cũ, ai ngờ cũng chẳng vui được bao lâu. Editor: chaosuon.

Phong Khải Trạch nhìn vợ mình kích động muốn gặp Cự Phong, mặc dù hiểu cô không có ý gì khác song vẫn cố ý nói giỡn: “Chồng em tàn phế nằm trên giường, em liền vội vàng nghĩ tới người khác như vậy sao?”

"Phong, Khải, Trạch" lời này của anh đã chọc cho Tạ Thiên Ngưng tức giận, cô gào thét kêu tên của anh, nhìn anh chằm chằm, hình như là giận dữ thật.

Anh biết lời nói đùa này hơi quá, vội dừng lại, không nói tiếp: “Anh chỉ nói đùa thôi, anh đừng coi là thật. Tạ Thiên Ngưng đời này chỉ yêu Phong Khải Trạch. Điều này anh đã rõ, đùa với em chút thôi mà.”

"Nếu không phải anh đang bị gãy chân, nhất định em sẽ đánh anh. Còn nói đùa kiểu như vậy, em liền mang theo con bỏ đi, hoặc là mặc kệ anh, chạy trốn cùng người đàn ông khác.” Cô giận dỗi nói lời hù dọa anh, trong lòng cũng chưa từng nghĩ như vậy.

“Anh thề, về sau tuyệt đối không nói những lời như vậy nữa.” Lần này anh đã có chút sợ rồi, thật sự