i đầu quỷ của cậu đó. Nhanh lên, mau dừng xe lại, tôi muốn xuống xe."
"Chị Đinh, chúng ta bây giờ đang giúp chị ThiênNgưng cứu chồng chị ấy, chị thật sự muốn mặc kệ chuyện này sao? Cần tôi nói ra, giao cho cô công việc có tiền đồ lại không chịu, lại muốn cả đời làm công việt vặt vãnh, không có tiền đồ, không có gì giỏi." Dư Tử Cường thấy tâm tình Đinh Tiểu Nhiên vô cùng kích động, vì vậy liền tìm vài thứ tới trấn an cô.
Mặc dù vô nghĩa, nhưng lại rất có lý, Đinh Tiểu Nhiên không còn kích động, thậm chí cảm thấy lời này rất đúng, trên mặt lộ ra vẻ buồn rầu, thở dài nói: "Lời của cậu nói rất có lý, nhưng không phải là cách tốt, tôi không thể vào cửa trước, chỉ có thể dậm chân tại chỗ, làm công việc vặt vãnh. Làm việc vặt thì làm việc vặt, thử hỏi có mấy người có thể vào làm được ở Cao Phong, lại có thể có được mấy người phụ nữ được giống như Thiên Ngưng gặp bạch mã hoàng tử tốt chứ? Cho nên biết mình biết ta, cần cù siêng năng làm việc, không cần phải mỗi ngày ảo tưởng, từ trên trời rớt xuống cái bánh ngon, càng không muốn ảo tưởng bạch mã hoàng tử gì đó, tất cả đều giống như chuyện cổ tích xa xưa."
"Thế nào, tôi không phải là bạch mã hoàng tử ưu tú đây sao?"
"Cậu—— thôi đi, Bạch Mã gì chứ, làm hắc mã còn kém xa. Mặc dù là đứng hàng ba, chỉ tiếc ——"
"Chỉ tiếc cái gì?"
"Không có gì, nghiêm túc lái xe của cậu đi."
Cô không nói, nhưng hắn vẫn có thể đoán, nói thẳng ra, "Chỉ tiếc tôi chỉ là thằng nhóc, có đúng không?"
Bị nói trúng tim, Đinh Tiểu Nhiên có chút lúng túng, hít một hơi thật sâu, dứt khoát không phủ nhận, "Không sai, chỉ tiếc cậu nhỏ hơn tôi. Nếu như cậu không nhỏ hơn tôi, nhất định tôi sẽ đeo đuổi ngược lại cậu" .
"Tôi chỉ nhỏ hơn chị có hai tuổi mà thôi, hai tuổi."
"Một tháng, hay một ngày vẫn là nhỏ. Được rồi, không nói chuyện này nữa, chúng ta nên nghĩ cách giúp Thiên Ngưng cứu Phong Khải Trạch đi."
Tại sao hắn lại phải nhỏ hơn cô, nếu như lớn hơn cô, thật là tốt biết bao.
"Được, nghe lời chị." Dư Tử Cường không hề cưỡng ép cô, trước tiên dẹp chuyện này sang một bên, sau này hãy giải quyết.
Cô không thích đàn ông nhỏ tuổi hơn cô, hắn lại càng muốn cô thích hắn, xem ai lợi hại?
Bất quá điều bây giờ quan trọng nhất chính là cứu người, không phải tán gái, cho nên chỉ có thể tạm gác chuyện này lại.
Tạ Thiên Ngưng nhận tin nhắn bọn cướp gởi tới, nói chậm nhất là ngày mai phải chuẩn bị xong tiền chuộc người, biết đã không thể trì hoãn nữa. Vả lại cô cũng không muốn kéo dài nữa, chỉ muốn mau chóng cứu Phong Khải Trạch về , vì vậy liền gọi điện thoại cho Dư Tử Cường, muốn hắn mau chóng chuẩn bị tiền.
Khỉ con ở trong tay bọn cướp đã nhiều ngày rồi. Thêm một ngày là càng nguy hiểm một ngày,càng ở thêm một ngày nhiều càng ăn nhiều đau khổ hơn thêm một ngày. Cô đã không thể đợi được, hận không thể mau chóng đi chuộc người ngay.
"Thiên Ngưng, bọn cướp nói ngày mai lấy tiền đổi người, cũng không có cho thời gian cùng địa điểm, vậy ngày mai chúng ta phải làm như thế nào?" Đới Phương Dung cũng rất sốt ruột, rất sợ ngày mai không đổi được người, ngược lại sẽ lâm vào nguy hiểm lớn hơn.
Bọn cướp lấy được tiền rồi, có chịu thả người ra không?
"Bọn họ đại khái muốn chúng ta làm theo từng chỉ thị của chúng, như vậy, cho dù chúng ta có báo cảnh sát, cảnh sát cũng không biết nơi nào để phục kích."
"Bây giờ bọn cướp thật sự càng ngày càng thông minh, thật ghê tởm. Thiên Ngưng, ngày mai lấy tiền đi đổi người, để mẹ đi cho, con đang có bầu, không nên làm chuyện nguy hiểm này."
"Mẹ ——" Tạ Thiên Ngưng rất cảm động, hơn qua mười năm chưa từng cảm thụ tình thương của mẹ, giờ khắc này cảm thấy thật sự rất ấm áp.
"Cái gì cũng đừng nói, quyết định như vậy đi, ngày mai mẹ sẽ mang tiền đi đổi người, con tốt nhất nên ở nhà đi." Đới Phương Dung giữ chặt nụ cười từ ái trên khuôn mặt, nắm lấy tay Tạ Thiên Ngưng, quyết tâm làm điều mình muốn làm.
"Mẹ, sợ rằng đây không phải điều chúng ta có thể làm chủ, bọn cướp rất có thể sẽ đưa ra yêu cầu người lấy tiền đi đổi, có lẽ sẽ yêu cầu con mang tiền đi đổi người."
"Này, này phải làm sao mới tốt đây? Con bây giờ đang mang bầu, vạn nhất xảy ra chuyện ngoài ý muốn, sẽ rất nguy hiểm."
"Hiện tại không thể cố được nhiều như vậy, hết thảy làm theo ý của bọn cướp đi. Mẹ, mẹ yên tâm, cho dù con phải đem tiền đi đổi người, con nhất định sẽ cẩn thận." Tạ Thiên Ngưng bình tĩnh, đưa tay đặt lên phần bụng của mình, dùng tâm để nói chuyện với đứa con của mình: bảo bảo, con nhất định phải giúp mẹ cứu ba của con ra, nên con phải muốn ngoan ngoãn, có biết không?
Đới Phương Dung thấy bàn tay của cô, hiểu cô bây giờ cũng rất thống khổ, mà mình cũng thật bất đắc dĩ, rất căm giận, nghĩ đi nghĩ lại, lập tức đem cơn giận của mình trút lên người Phong Gia Vinh, trực tiếp mắng, "Nói đi nói lại cũng đều do tên Phong Gia Vinh, Đường Phi cũng đã quay về nói cho ông ta biết chuyện này, vậy mà ông ta lại không chút nhúc nhích, thật là tức chết mà."
Sao lâu như vậy mà cả một cú điện thoại, Phong Gia Vinh cũng không có gọi đến, chẳng lẽ ông ta chỉ cần tiền mà không cần con trai mình sao?
Lúc trước