Gái Ế Khiêu Chiến Tổng Giám Đốc Ác Ma

Gái Ế Khiêu Chiến Tổng Giám Đốc Ác Ma

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3218065

Bình chọn: 8.00/10/1806 lượt.

o cả. Hiện tại con chỉ hy vọng có thể cứu con khỉ nhỏ bình an trở về, những thứ khác con không quan tâm, nhưng ——"

Nhưng cô cũng sợ, sợ bọn cướp giết sẽ con tin, dù sao cũng không có nhiều vụ bắt cóc con tin có thể sống sót trở về .

Nghĩ tới những điều này, cô lo âu nhanh chóng bật khóc, hai tay nắm chặt lại thành quyền, đáy lòng rất sợ hãi.

Đới Phương Dung biết cô đang lo lắng cái gì, nắm tay của cô, an ủi cô, "Không có chuyện gì đâu, nhất định sẽ không có chuyện gì đâu, con đừng suy nghĩ nhiều như vậy. Lúc nó nhỏ mẹ đã đi xem bói cho Khải Trạch, coi bói nói nó có thể sống đến hơn tám mươi tuổi, mẹ tin tưởng lời thầy tướng số nói."

"Vâng, nhất định con khỉ nhỏ sẽ không có chuyện gì." Biết rõ đây chỉ là cách nói mê tín, nhưng sau khi cọ nghe xong cũng trở nên vui vẻ lại.

"Cái tên Phong Gia Vinh chết tiệt kia, quả nhiên là xem trong tiền còn hơn cả tình thân, con trai mình bị bắt cóc cũng không quan tâm tới."

"Mẹ, cha là người như thế nào chúng ta đều đã biết rõ, đây là chuyện con đã tính trước, mẹ đừng tức giận nữa."

"Dù thế nào, thì mẹ nghĩ đến ông ta là loại người như thế mẹ cũng rất tức giận."

"Vậy thì không nghĩ đến nữa." Hiện tại cô chỉ muốn cứu con khỉ nhỏ, về phần Phong Gia Vinh là loại người gì, cô không có tâm tư đi để ý tới.

Sau Phong Gia Vinh nhận được điện thoại của Đới Phương Dung, tức giận đến nổi trận lôi đình, nhưng lại hơi cảm thấy Đới Phương Dung không giống như là đang nói dối, nhưng tự dưng lại muốn mười tỷ, đây quả thực là muốn tánh mạng của ông mà, ông ta tình nguyện chọn không tin bà ta..., cũng không nguyện ý động đến tiền của mình.

Đường Phi đi vào, cung kính nói: "Phong tiên sinh, tôi đã trở về."

"Trở về thật đúng lúc, vừa đúng lúc tôi có chuyện cần cậu giúp tôi đi điều tra một chút." .

"Chuyện gì ạ?"

"Đới Phương Dung nói Khải Trạch bị người ta bắt cóc, cần tiền chuộc là mười tỷ, cậu điều tra giúp tôi chuyện này là thật hay giả."

"Vâng" Trong lòng Đường Phi cực kỳ vui, anh ta trở về chính là muốn làm chuyện này, sau khi nhận lệnh sau lập tức đi làm.

Hắn có thể theo dõi Tạ Thiên Ngưng, quan sát mọi chuyện, họ làm bất kỳ chuyện gì, hắn đều có thể biết rõ, biết chiến thuật của đối phương, thì muốn đánh thắng trận, đó là chuyện rất dễ dàng.

Cho dùlà ai cũng sẽ không ngờ được, người bên cạnh bọn họ chính là người chủ mưu việc này, thế nên mười tỷ này nhất định thuộc về hắn.

Tạ Thiên Ngưng biết chuyện muốn lập tức lấy mười tỷ từ ngân hàng là chuyện rất khó khăn, cho dù là gấp đến mức nào đi nữa, nên cô cố gắng ngồi đợi trong phòng nghỉ, cô vẫn nắm chặt điện thoại di động trong tay, ngồi đợi tin nhắn tiếp theo của bọn bắt cóc, trong lòng không ngừng cầu nguyện, cầu khẩn, cầu khẩn con khỉ nhỏ không bị gì.

Dư Tử Cường vội vàng chạy tới, hỏi thăm biết được Tạ Thiên Ngưng đang ngồi chờ, vì vậy liền tìm tới đây, không gõ cửa, trực tiếp đẩy cửa vào, nghiêm túc hỏi: "Thiên Ngưng, rốt cuộc xảy ra chuyện gì, sao chị phải lấy nhiều tiền như vậy?"

"Tử Cường, anh...Vì sao cậu lại tới?" Tạ Thiên Ngưng có chút kinh ngạc, nhưng bởi vì đầu óc quá mệt mỏi, không có hơi sức suy nghĩ quá nhiều, khuôn mặt buồn rầu.

“ Ngân hàng này không đủ tiền mặt, tìm ngân hàng Thiên Tường để mượn, cho nên em mới biết, nhưng em càng muốn biết tại sao em cần ngay lập tức số tiền lớn như thế?"

"Con khỉ nhỏ bị bắt cóc rồi, bọn cướp nói muốn có mười tỷ làm tiền chuộc, cho nên ——"

"Cái gì, Phong Khải Trạch bị bắt cóc rồi, làm sao có thể như thế? Cái tên kia lợi hại như thế nào, người nào có bản lĩnh bắt cóc anh ta?" Dư Tử Cường hiển nhiên không thể tin được chuyện này, nhưng nhìn nét mặt Tạ Thiên Ngưng trầm trọng như thế, tràn đầy ưu sầu, không giống như đang nói đùa, từ từ cũng tin cô.

"Cậu nhìn xem." Tạ Thiên Ngưng không còn hơi sức nói chuyện nữa, đưa điện thoại di động cho anh ta, để cho anh ta tự xem tin nhắn.

"Rốt cuộc là ai có bản lãnh này dám bắt cóc Phong Khải Trạch?"

"Không biết, đối phương không nghe điện thoại, chỉ gửi tin nhắn, chắc là sợ chúng ta nghe giong biết hắn ta là ai."

"Nếu sợ các người nhận ra âm thanh của hắn, rõ ràng người này là người quen của các người, chị ngẫm lại xem, người nào khả năng nhất làm chuyện này."

"Chị nghi là Ôn Thiếu Hoa, nhưng hắn ta lại không không đủ bản lĩng làm chuyện như vậy. Đây chỉ là suy đoán của chị, không có bằng chứng cụ thể thì khó mà nói, coi như là Ôn Thiếu Hoa thật sự bắt cóc con khỉ nhỏ, nếu như chúng ta đường đột đi tìm hắn, chỉ sợ hắn sẽ nóng vội, lưới rách cá chết, đến lúc đó con khỉ nhỏ càng thêm nguy hiểm. Tử Cường, cậu nhanh lên một chút giúp chị chuẩn bị tiền mặt đi, chị muốn lấy tiền đi cứu con khỉ nhỏ, cầu xin cậu đấy." Cô đã không còn cách nào khác, coi như hoài nghi Ôn Thiếu Hoa cũng không thể gì được, không thể làm gì khác hơn là theo ý đối phương làm.

"Không cần chuẩn bị tiền nhanh như vậy, chuẩn bị chậm một chút thì tốt hơn, lúc này cố hết sức trì hoãn chúng lại, bọn cướp còn chưa có được tiền, tuyệt đối sẽ không làm gì được con tin đâu, nếu như một khi bọn họ lấy được tiền, Vì để giữ bí mật, việc giết chết con tin có xác suất


Teya Salat