Polaroid
Gái Ế Khiêu Chiến Tổng Giám Đốc Ác Ma

Gái Ế Khiêu Chiến Tổng Giám Đốc Ác Ma

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3218972

Bình chọn: 9.5.00/10/1897 lượt.

như vậy cũng không tốt, hơn nữa bọn họ như vậy đều vì cô, nên cô cũng không thể trốn tránh trách nhiệm.

"Vậy để xem ông ta có chịu không đã. Thím Chu, bác cứ mở cửa cho ông ta vào." Phong Khải Trạch đặt cuốn sách lên trên bàn, thoải mái ngồi trên ghế sôfa không hề căng thẳng, trên mặt hiện ra nụ cười tà mị, cứ như mình đã khống chế mọi thứ.

Đợi lát nữa, Phong Gia Vinh sẽ ngoan ngoãn đồng ý mọi yêu cầu của anh.

"Vâng" Thím Chu nghe lệnh, không căng thẳng như lúc nãy nữa, chạy ra mở cửa.

"Con khỉ nhỏ, thím Chu chắc rất bận, vậy để em đi pha trà cho." Tạ Thiên Ngưng cũng cần tôn trọng ông ta, nên muốn đi pha trà mời Phong Gia Vinh.

"Không cần pha trà đâu? Em ngồi đây, không cho phép em đi đâu cả, nên nhớ em đang là sản phụ đó." Phong Khải Trạch không để cô đi, kéo cô ngồi xuống.

Nhưng cô vẫn không nghe lời anh, kiên trì đi pha trà, "Em mới mang thai hơn một tháng, bụng chưa lớn lắm, anh đừng có cái gì cũng không cho em làm. Mặc kệ anh, có khách tới nhà, chúng ta nên đón tiếp chu đáo, huống chi ông ấy là ba anh, mặc dù ông ấy không thừa nhận em là con dâu, nhưng em vẫn coi ông ấy là ba em, chuyện sau này cứ từ từ tính. Được rồi, có khách, em đi pha trà đây."

"Thôi, em đừng phí công vô ích, thế nào chút nữa cũng cãi nhau, nói không chừng sẽ đập đồ đạc nữa, cần gì phải tốn công pha trà. Nếu ông ta đổ ly trà em pha, vậy chẳng phải công cốc sao?"

"Mặc kệ chút nữa xảy ra chuyện gì, em vẫn đi pha trà đây." Cô dịu dàng cười cười, sau đó đi pha trà.

Lần trước lúc ở Phong gia, Phong Gia Vinh nói cô không biết lễ phép, lần này cô phải biểu hiện cho tốt mới được, còn những thứ khác, đều không quan trọng.

Phong Khải Trạch không ép buộc cô được, đành để cô làm, dù sao cũng là ở nhà mình, Phong Gia Vinh chắc sẽ không làm hại gì đến cô, đại khái có thể yên tâm.

Tạ Thiên Ngưng vừa đi pha trà, thím Chu liền dẫn Phong Gia Vinh vào.

Phong Gia Vinh vừa vào cửa, tức giận đi đến trước mặt Phong Khải Trạch, chất vấn: "Phong Khải Trạch, mày không coi ai ra gì cả, mày có biết mày đã làm gì không?"

"Tất nhiên tôi biết mình đang làm gì, chẳng qua chuyện tôi làm có liên quan gì tới ông, ông đã đoạn tuyệt quan hệ với tôi, chúng ta bây giờ chẳng liên quan gì đến nhau cả, giờ ông không có quyền can thiệp vào chuyện của tôi." Phong Khải Trạch ngồi bất động, khinh miệt nhìn ông ta, cười cười khinh thường, môi mỏng chau lên, xuất hiện vòng cung tà mị.

"Mày muốn uy hiếp tao, mày nói chúng ta không có quan hệ gì?"

"Ông không muốn người khác uy hiếp ông, vậy trước đây ông uy hiếp người khác, thì sao?"

"Người khác sống chết ra sao tao mặc kệ, tao chỉ quan tâm chuyện của tao."

"Vậy thì tốt, tôi cũng trả lời ông rồi đó...ông chết hay sống tôi cũng mặc kệ, tôi chỉ quan tâm đến chuyện của chính mình, tôi muốn cuộc sống của vợ con tôi hạnh phúc, vậy mà ông dám uy hiếp bọn họ, tôi đương nhiên lo cho vợ con tôi trước nhất, về phần ông, tôi không quan tâm."

"Phong Khải Trạch ——" Phong Gia Vinh bị chọc tức, xông lên, hai tay nắm lấy áo Phong Khải Trạch, muốn đánh anh.

Phong Khải Trạch ngồi vững vàng bất động, một tay nắm thành ghế, một tay dùng sức đẩy Phong Gia Vinh ra, lạnh lẽo cảnh cáo nói: "Ở đây không phải Phong gia, mà là nhà tôi, tốt nhất ông chớ làm loạn, nếu không người bị thiệt chính là ông."

"Câm miệng, bây giờ tao ra lệnh cho mày, lập tức chuyển số cổ phần của Tạ Thiên Ngưng về, có nghe không, ngay lập tức." Phong Gia Vinh không buông tay, dùng hết sức lực níu cổ áo anh, nghiêm nghị ra lệnh.

"Ông nghĩ có thể ra lệnh cho tôi nữa sao?"

"Tao mặc kệ, tao chỉ biết, mày mau lấy lại 65% cổ phần nhanh."

Phong Khải Trạch cười khinh bỉ, dùng lực kéo Phong Gia Vinh ra, sau đó sửa sang lại quần áo, lạnh lùng nói: “Ông đừng mơ rằng có thể ra lệnh cho tôi, nếu ông còn muốn giữ cái chức chủ tịch cho mình, thì ngồi xuống, im lặng nghe điều kiện của tôi, nếu như đồng ý, vị trí đó sẽ không thay đổi, còn nếu như không, vậy thì ông cứ tạm biệt cái vị trí đó của ông đi."

"Mày không có tư cách để nói điều kiện với tao." Phong Gia Vinh ngồi xuống, tay hơi đau, nhưng vẫn không để ý, căm tức nhìn người trước mắt.

Ông ta thật hối hận khi ngày xưa đem thằng nhóc này về nuôi, nếu như không đem nó về, bây giờ ông và Phong Khải Trạch cũng không đối nghịch nhau.

Sai một li, đi một dặm.

"Ông sai rồi, bây giờ không phải ông ra điều kiện với tôi. Phong Gia Vinh, ông đừng quên, Thiên Ngưng là cổ đông lớn nhất của Phong thị, hiện tại mọi chuyện do chúng tôi định đoạt, ông chỉ việc nghe theo, chẳng lẽ ông chưa hiểu tình huống bây giờ sao?"

"Mày ——"

"Ngoan ngoãn ngồi xuống, nghe tôi nói rõ điều kiện, tôi cũng không muốn cãi nhau với ông, dù gì ông cũng là một nhân vật lớn, nói chuyện làm việc phải biết kiềm chế, đừng có chuyện gì cũng cãi nhau, nếu để người ngoài biết, chẳng phải ông sẽ mất mặt sao?".

"Mày —— hừ ——" Phong Gia Vinh không thể phản bác, đành ngoan ngoãn ngồi xuống đối diện, hai mắt sắc bén trừng mắt nhìn anh, tràn đầy oán hận.

Phong Khải Trạch không bận tâm bộ dạng oán hận của ông ta, dáng vẻ hơi thả lỏng, mang theo một chút tà ác.

Lúc