nương đột nhiên cảm khái, đã từng
quay đầu cảm thán thì giờ đã không có ở đây, rốt cuộc Cổ Vô Song cũng gả ra ngoài được. . . . . .
"Chậc, nhìn nhiều dấu loang lổ trên người ngươi này, thật là đặc sắc."
Cổ Vô Song bỗng dưng đỏ bừng mặt, "Ngươi câm miệng!" Sau đó vẻ mặt đột
nhiên ảm đảm vài phần, "Người ta mới vừa nói, hưu thư sẽ được đưa tới!"
"Hưu thư?" Tưởng tam nương mới vừa tháo đai lưng ra, đột nhiên trợn to hai
mắt, "Vị kia của nhà ngươi xác định không phải ăn no nhàn rỗi không việc gì làm, tìm ngươi vui vẻ?" Sau đó liền nghĩ tới cái gì đó từ từ cười
một tiếng, "Chẳng lẽ hắn ăn xong rồi, cảm thấy không hợp khẩu vị."
"Hắn dám!" Rồi sau đó tiến vào trong nước, kìm nén nói, "Ta cũng giống vậy, ngại tiểu tử kia nhỏ . . . . . ."
Tưởng tam nương cười một tiếng, cho dù là sự thật, cũng phải giấu ở trong
lòng chứ, rồi sau đó cũng tiến vào trong nước, thoải mái thở dài một
câu, "Vậy hắn đâu? Trở về đi! Tránh cho bản lãnh của hắn kéo dài tới
đây. . . . . ."
Hai mắt của Cổ Vô Song đột nhiên liếc nhìn một
đôi no đủ mềm mại của Tưởng tam nương, vừa vặn chống lại ánh mắt tự tin
của Tưởng tam nương, "Có chuyện gì sao?"
Cổ Vô Song chu mỏ rồi so sánh của chính mình, giả bộ không có gì, mới ý thức được đến tột cùng
là câu hỏi của Tưởng tam nương là có ý gì. . . . . .
Có lẽ là vấn đề nước ấm, hai gò má của Cổ Vô Song vẫn đỏ, đột nhiên cúi đầu vào
trong nước, nín thở một hơi, mới ngẩng lên nặng nề phun ra một ngụm tức
giận, đột nhiên nhìn mặt nước lăn tăn nói, "Của hắn cũng không nhỏ."
Xong rồi lại nắm tay thật chặt, "Ta quyết định, trước khi hắn hưu ta, ta sẽ hưu hắn!"
Tưởng tam nương vui mừng, "Được a, cái này ta có kinh nghiệm." Nghĩ đến đây Cổ Vô
Song liền bị tức không nhẹ, nói xong lời kia, níu lấy thành hồ lấy khăn
tắm, che kín vị trí quan trọng liền đứng lên, quyết định nói làm thì làm ngay.
Tưởng tam nương nhìn xung quanh, rồi khép con ngươi, khóe miệng ẩn chứa ý cười, "Lập tức?"
Cổ Vô Song dẩu môi, "Chẳng lẽ ngồi chờ người ta ném hưu thư vào mặt ta?"
"Không vội. Nếu người ta nói ngươi chết vì sĩ diện gì gì đó, không chừng mất
thể diện là ngươi. Ta nghe nói, hắn bị đào hôn nhiều lần, đều hời hợt. . . . . . Nam nhân này, nếu không đặt ngươi trong tim, ngươi hát ngươi
nhảy, thì có liên quan gì đến hắn?"
"Trong lòng không thoải mái?" Tưởng tam nương nâng đôi tay vẩy nước vào trên
cổ, từ từ thở phào nhẹ nhõm, "Ngươi, cũng đừng quá nhịn, người nam nhân
kia nếu không phải để ý ngươi, cần gì ngàn dặm xa xôi chạy tới đây cưới
ngươi làm vợ? Thật sự mà nói, hắn so với ngươi có tiền, so với ngươi có
quyền, cộng thêm tuổi của ngươi cũng không nhỏ, cũng không phải là diện
mạo khuynh quốc khuynh thành, hắn làm khổ mình như vậy làm gì? Ta còn
nhớ ngươi hỏi hắn có chịu vì ngươi tìm chết hay không, cũng không phải
là hắn nhảy xuống rồi sao?"
Cổ Vô Song cau mày, cảm thấy thái độ của tam nương có biến, "Ngươi mới vừa rồi. . . . . .Không phải là ý này."
"Ý của ta là, ngươi nên biết rõ ưu thế của mình. Mà cảm giác của hắn với ngươi, sẽ là ưu thế của ngươi đấy."
Cổ Vô Song dừng một chút, lại tiến vào trong nước, xoa xoa đôi bàn tay,
"Tam nương, ta chưa bao giờ hỏi ngươi, nhưng hôm nay lại tò mò tại sao
ban đầu Cốc Phương bỏ ngươi mà đi. . . . . ." Vì sao Cốc Phương đột
nhiên để thư lại rồi trốn đi, không thấy tung tích, vẫn là một câu đó.
Những thứ khác không nói, ít nhất dáng vẻ tam nương xinh đẹp nhất trong
xung quanh trăm dặm Nhữ An, tại sao có thể có nam nhân bỏ được. . . . . . Khi đó phu quân thứ ba của nàng, lúc hưu phu thì nước mắt nước mũi, ôm
bắp đùi tam nương kéo chín con phố.
Tưởng tam nương sâu xa
nhìn nàng một cái, đột nhiên đáy mắt tối sầm lại, khóe miệng trào phúng, "Muốn biết? Hừ. . . . . . Ta đã nói rồi, sao lại có nam nhân vừa không
mê đánh bài, lại không mê rượu, ra vào săn sóc biết rõ tính ta, quay đầu lại. . . . . ." Nàng ta dừng một chút, "Còn không phải là bỏ trốn cùng
nam nhân, ta còn đưa đến Thành Tây, vẫy tay từ biệt."
"Cốc Phương hắn. . . . . ."
"Long dương chi phích (gay)." Tưởng tam nương cười cười, "Không nghĩ tới sao, so sánh, ta còn là khuê nữ như ngươi, không cần bị dày vò cả người phải mệt mỏi. . . . . ."
"Nữ nhân, sớm nói nam nhân là phải dỗ
dành đòi hỏi, đối tốt với hắn một chút. Ngươi nói rất đúng, Chân Bất
Phàm là một dã nam nhân, nhưng nam nhân như vậy có một chỗ tốt, hắn ít
nhất sẽ không lừa ngươi, ngươi không cảm thấy, thuần phục được người dã
man đó, rất có cảm giác thành tựu sao? Đến lúc đó nếu ngươi vẫn buồn bực hắn chán hắn, vậy thì hưu hắn, bảo đảm ngươi thống khoái hơn hiện tại
gấp trăm lần."
Cổ Vô Song như có điều suy nghĩ, liên tưởng tới lời mà nàng ta đã nói qua, cũng cảm thấy có lý, suy nghĩ, lại có chút chần chờ.
"Hôm đó ta ở trên lầu thấy rõ, không phải ngươi giả cười với hắn, hắn liền
mất hồn sao, nếu ngươi chạm vào hắn, nói hai câu hữu ích, ta bảo đảm
ngươi để cho hắn đi đông, hắn tuyệt không đi tây."
"Hắn nói, một chút cũng không có liên quan."
Tưởng tam nương nhíu mày, "Lời này là Chân Bất Phàm nói?"
"Ta nói."