“Thưởng gì?”
“Tùy anh!”
Lâm An Thâm ném một ánh mắt ngờ vực về phía người phụ nữ đạo đức bên
cạnh, rồi rất nhanh lại nhìn thẳng về phía trước: “Anh nhận.”
Nhìn anh có vẻ rất tự tin, Giản Lộ cắn răng nói: “Được! Nói cho anh biết anh không cần đắc ý –!!”
Lâm An Thâm thật khó hiểu tại sao vẻ mặt cô lại hèn mọn như vậy. Cuối cùng, anh không ngại học hỏi kẻ dưới: “Châu Kiệt Luân là ai?”
Oành –!
Giản Lộ nội thương!
Lâm An Thâm nói: Đi ra ngoài…!
Ra đến cửa sân bay, vừa bước ra bên ngoài, Giản Lộ đã cảm nhận được
ánh mặt trời ở đất Mỹ thật rực rỡ, những tia nắng bắn lên làn da miễn
cưỡng cũng được gọi là trắn nõn của cô.
Giản Lộ cúi đầu lẩm bẩm, có phải cô nội thương chưa đủ nặng, còn muốn cô bị ngoại thương…
Lại ngẩng đầu nhìn đường, cô bị dọa đến
sửng sốt. Trước mắt là năm người âu phục tinh tráng xếp thành hàng thẳng tắp, mắt lam mũi thẳng, nhưng mà miệng phun ra rõ ràng là tiếng Hán:
“Lâm tiểu thiếu gia, tiểu thiếu phu nhân, xin mời đi bên này.”
Giản Lộ há hốc miệng.
… Vườn sao băng? Hay là… Bong bóng mùa hè?
Đảo mắt muốn Lâm An Thâm véo hai má của cô xem có đau không, nhưng mà nhìn sắc mặt lãnh đạm của anh thì cô cũng tỉnh ra…
A… Thì ra đều là sự thực…
Không để cho Giản Lộ nghĩ nhiều nữa, lúc này 5 bộ âu phục cùng đồng
loạt lùi xuống hai bên, sau đó Giản Lộ có thể thấy ghế trước của một xe
limosine, một vị phu nhân đi xuống.
Giày cao gót, hoa phục, trang điểm tinh tế.
Cỡ nào là Vườn sao băng… Cỡ nào là Bong bóng mùa hè…
Lâm mẹ đi tới trước mặt Giản Lộ, nhìn thấy bộ dạng con dâu vẫn đang
suy nghĩ linh tinh, cảm thấy buồn cười: “Tiểu Lộ, đứa nhỏ này đứng ở
dưới nắng làm gì, mẹ với bố con đã chờ sốt ruột rồi.”
Giản Lộ hoàn hồn, Lâm mẹ đã muốn dắt tay cô: “Mẹ…”
Lâm mẹ vuốt sợi tóc rối trên mái Giản Lộ, chính bà cũng không biết
tại sao cô con dâu này rất hợp mắt bà: “Bé ngoan! Sao trễ như vậy mới
đến?”
Vấn đề này làm khó Giản Lộ, cô quay đầu, cầu cứu phía Lâm An Thâm.
Ai ngờ anh đeo bộ mặt không thèm quan tâm, ý tứ cũng có thể hiểu được, cùng lắm thì nói thật.
Mắt Giản Lộ oán hận nhìn Lâm An Thâm như hai con dao nhỏ, anh dám
nhìn cô với anh mắt như vây, vì thế tương kế tựu kế: “Vừa nãy Lâm An
Thâm cùng người đẹp Hàn Quốc nói chuyện ở trong kia.” Đây chính là lời
nói thật…
Lâm mẹ vừa nghe, liền cười rộ lên, mắt đẹp nhìn về hướng Lâm An Thâm
bên kia, rất nhanh lại quay lại nhìn Giản Lộ. Bà không phiền mà đi truy
cứu vấn đề này, nắm tay Giản Lộ đi về phía trước: “Đi, chúng ta về nhà.
Đã giữa trưa, đều đã đói bụng cả rồi?”
Giản Lộ đang muốn gật đầu, nhưng mà Lâm An Thâm vốn luôn trầm mặc lại mở miệng: “Bọn con ở khách sạn. Đến thọ yến tối nay thì bọn con về.”
Giản Lộ âm thầm kéo kéo áo anh, đây rõ ràng là không có chút lễ phép nào.
Quả nhiên, Lâm mẹ ngạc nhiên một chút.
Lâm An Thâm vẫn là biểu tình như vậy, nắm tay Giản Lộ đi về phía xe taxi.
Lâm mẹ không kịp trở tay.
Giản Lộ cuống quýt kéo Lâm An Thâm lại, trong cái khó ló cái khôn: “Chồng à… em đau bụng…”
Lâm An Thâm nhanh tay đặt lên bụng cô, gấp gáp hỏi tình trạng cô: “Đau ở đâu?”
Giản Lộ bắt lấy cơ hội, bám vào bả vai Lâm An Thâm nói nhỏ: “Nghe lời mẹ anh về nhà, em nói cho anh Châu Kiệt Luân là ai!”
Lâm An Thâm muốn đứng thẳng dậy.
Giản Lộ dùng sức kéo anh xuống.
Lâm An Thâm trầm mặc hai giây, cân nhắc trước sau cuối cùng đồng ý: “Được.”
Lâm mẹ còn chưa hiểu gì.
Giản Lộ đã cười tủm tỉm gọi bà: “Mẹ, chúng ta về nhà, con đói lắm rồi!”
Lâm mẹ được một phen vui vẻ, lại lo lắng liếc mắt nhìn Lâm An Thâm
một cái, chỉ thấy vẻ mặt của anh là ngầm đồng ý, khác hẳn dáng vẻ kiên
trì vừa rồi. Lâm mẹ cười mang theo ánh mắt cảm kích nhìn về phía Giản
Lộ.
Giản Lộ tặng cho Lâm mẹ một vẻ mặt sáng lạn.
Âu phục nam thay bọn họ mở cửa xe, Giản Lộ kéo Lâm An Thâm ngồi vào
trong xe, nhìn thấy Lâm bố đang ngồi ngay sau hàng ghế lái. Theo bản
năng, Giản Lộ ngồi nghiêm chỉnh: “Bố…”
Lâm bố gật đầu sau đó nhìn Lâm An Thâm.
Mà Lâm An Thâm trừ bỏ im lặng chính là hờ hững.
Giản Lộ dùng sức, véo cái lưng anh, bây giờ anh mới không nặng không nhẹ nói: “Bố.”
Lâm bố thu hồi tầm mắt: “Đi đều mệt rồi, về nhà ăn cơm xong rồi nghỉ ngơi cho khỏe, phòng của hai đứa đã dọn dẹp rồi.”
Lâm An Thâm nghe xong, cũng không có biểu tình gì mới.
Lúc này Lâm mẹ cũng lên xe, ngồi vào vị trí bên cạnh ghế lái, vừa tắt di động vừa để vào túi xách sau đó quay người lại nói: “An Thâm, mẹ sửa lại địa chỉ chuyển hành lý của dịch vụ chuyển phát rồi. Để cho họ trực
tiếp đưa hành lý đến nhà, được không, lần đầu tiên Tiểu Lộ xa nhà, ở nhà mình có vẻ dễ dàng hơn.”
Nói xong, trong xe liền im lặng.
Giản Lộ nghe được tiếng tim mình nhảy thót một cái. Thật là, mỗi lần
Lâm An Thâm cùng bố mẹ với ông nội anh nói chuyện lại khiến cô căng
thẳng một phen.
“Ừ.” Lâm An Thâm suy nghĩ sâu xa một chút rồi mới đáp.
Giản Lộ nhẹ nhàng thở ra.
Sau đó chiếc xe bắt đầu chạy dưới bầu trời xanh thẳm. Phía trước, phía sau cũng có xe đi theo, khiến Giản Lộ rất căng thẳng.
Tới Lâm gia.
Giản Lộ theo Lâm bố, Lâm mẹ xuống xe, mà lúc này những người đàn ông
mặc âu phục cũn