không phải cùng huyết thống sao… đều không được…
Lửa điện bắn tung tóe, cuối cùng Lâm lão gia nhượng bộ. Ông nhận chén rượu, uống một hơi cạnh sạch. Khí thế hào hùng, nhận được tràng pháo
tay hưởng ứng của tất cả mọi người.
Sau tiếng vỗ tay, tiệc rượu bắt đầu. Người hầu lưu loát đến từng bàn
bày món ăn, đồ ăn rất đặc sắc mà phong phú, mùi rượu vang thơm ngát.
Giản Lộ nhìn đến một bên, Lâm An Thâm đang vội vàng vì cô mà nhặt
hành lá trên canh, giống Lâm lão gia không liếc mắt nhìn nhau lấy một
cái. Giản Lộ thấy trong lòng không thoải mái, đều là người một nhà thì
không nên như vậy… Nhận lấy thìa canh Lâm An Thâm đưa qua, Giản Lộ vô tư vô vị uống canh.
Nhưng mà vô tư vô vị cũng không được bao lâu…
“Anh An Thâm –!!” Một giọng nữ vui sướng, ngọt ngào rót vào tai.
Phốc – Khụ — khụ khụ!
Thiếu chút nữa Giản Lộ không ngăn được ngụm canh kia phun ra, cô cố
sống che miệng lại mới không trở thành trò cười cho thiên hạ, nhưng mà
vì nhịn lại ngụm canh kia, mặt cũng đỏ lên. Cô ho khan, giống như có
canh muốn đi ra từ mũi, rất vất vả. Nhưng vẫn không khỏi tò mò, đảo mắt
tìm nơi phát ra giọng nói kia liền nhìn thấy một đôi tay chói mắt không
kiêng nển gì ôm lấy cổ Lâm An Thâm.
Ngạc nhiên! Kinh ngạc! Vỗ tay!
Cô chưa từng nhìn thấy fan nào của Lâm An Thâm có thể bày tỏ tình cảm của mình mãnh liệt như vậy!
Chỉ thấy một cô gái ăn mặc theo kiểu Mỹ, nhưng mà kiểu quần áo như
vậy không làm giản đi nét thanh thuần động lòng người của cô ấy.
Lại nhìn lại Lâm An Thâm, trên mặt anh như đang kết mấy chục tầng băng.
Chỉ nghe thấy anh nói: “Buông tay!”
Cô gái bị giọng lạnh lùng của anh dọa một chút, lập tức lùi về phía sau, nghịch ngợm thè lưỡi: “Thật xin lỗi, em vui quá nên…!”
Lâm An Thâm không để ý đến cô gái kia nữa, chỉ chú ý kiểm tra người
bên cạnh bị nghẹn đến khó chịu, Giản Lộ. Muốn dùng khăn tay thay cô lau, nhưng lại không tìm thấy.
Ngồi ở bên cạnh anh, Lâm mẹ kịp thời đưa giấy ăn qua, Lâm An Thâm không do dự nhận lấy.
Giản Lộ vất vả ngừng ho khan, thoáng nâng mắt, thấy mọi người đều
nhìn qua bên này, ngay cả ánh mắt sáng quắc của Lâm lão gia cũng đặt
trên người cô.
Lưng Giản Lộ lập tức thẳng lên.
Mà Lâm An Thâm lại không coi ai ra gì tiếp tục lau nước canh trên mặt cô, mặt Giản Lộ lại đỏ lên, nhanh tay giật lấy khăn ăn tự mình lau.
Cô gái vừa tới hiển nhiên cũng kinh ngạc không thôi, nhìn Lâm lão gia bên kia hỏi: “Lâm gia gia, đây là khách nhà gia gia?! Sao vị tiểu thư
này con chưa từng gặp.”
Mặt Lâm lão gia cũng nghệt ra.
Mà bên cạnh ông, Vương bá bá cũng mắng nhẹ cháu gái mình một câu:
“Nhiễm Nhiễm, quên hết lễ phép rồi à?! Nhìn cháu nói chuyện thật chẳng
ra thể thống gì! Lại ngồi bên này đi!” Nói xong lại nhìn Lâm lão gia xin lỗi: “Lão Lâm, ông xem đứa cháu này bị tôi làm hư rồi, làm ồn ào, thứ
lỗi, thứ lỗi!”
Lâm lão gia khoát tay: “Tính nết cô nhóc này như thế nào tôi còn
không biết, khó có được con bé như vậy khiến người ta vui vẻ! Không phải nói bên Vancouver bên kia còn có công trình sao?”
Cô gái gọi Nhiễm Nhiễm lè lưỡi với Vương bá bá, lại nhìn Lâm lão gia
làm nũng: “Lâm gia gia, đại thọ của gia gia làm sao Nhiễm Nhiễm không về chúc mừng gia gia, dù có trèo đèo lội suối Nhiễm Nhiễm cũng phải về!
Huống hồ –” Cô liếc mắt về phía Lâm An Thâm, trên mặt lộ vẻ ngượng
ngùng, “Không phải còn nghe nói anh An Thâm về sao! Mười năm nay con
cũng chưa gặp anh, rất nhớ anh ấy! Ban ngày tưởng, ban đêm mộng!”
Vừa nói ra, cả bàn chủ tọa đều cười.
Lâm gia gia bị chọc cho cười rất vui vẻ.
Cô gái nhỏ kia bỗng chuyển ánh mắt về phía Giản Lộ: “Phải xưng hô với vị tiểu thư này như thế nào! Em là Vương Nhiễm, hoặc chị gọi em là
Nhiễm Nhiễm!”
Giản Lộ bị Vương Nhiễm cười như thấy được mùa xuân, không khỏi cảm
thán từ đáy lòng, cô gái nhỏ này khiến người ta có cảm giác như mặt trời ấm áp, trách không được Lâm lão gia lại thích cô như vậy: “Chào em, em
cứ gọi chị là Giản Lộ.”
Vương Nhiễm nhiệt tình kéo tay Giản Lộ: “Tuổi chị em mình chắc cũng
không xa nhau là mấy, em gọi chị là Lộ Lộ được không? Sao trước đây em
chưa từng thấy chị? Chị là họ hàng như thế nào với anh An Thâm? Em họ?”
“Nhiễm Nhiễm –!” Vương bá bá xấu hổ hét lên, “Lại đây ngồi, mọi người đều đang dùng cơm.”
Vương Nhiễm hướng Lâm lão gia xin lỗi, rụt vai lại, nhưng mà cũng
không muốn đi đến chỗ bên cạnh vương bá bá, mà nói với Giản Lộ: “Lộ Lộ,
chị có thể đổi chỗ ngồi với em được không? Thật sự đã lâu em không được
gặp anh An Thâm, chị không biết em rất nhớ anh ấy, chị đổi chỗ với em
được không?”
Mặt Vương Nhiễm lộ ra vẻ khẩn thiết, Giản Lộ sửng sốt, bất ngờ không biết đáp lại thế nào.
“Không được!” Rốt cục Lâm An Thâm cũng lên tiếng, sắc mặt anh lạnh
tanh, nâng ánh mắt bức người nhìn vào Vương Nhiễm, sẵng giọng: “Giản Lộ
chỉ có thể ngồi bên cạnh anh.” Nói xong, ánh mắt chuyển qua Lâm lão gia
bên cạnh, nhìn thẳng vào mắt ông: “Bởi vì cô ấy là vợ của anh.”
Vẻ mặt Vương Nhiễm lộ vẻ không thể tin, mắt cũng chuyển về phía Lâm lão gia.
Một giây. Hai giây. Ba giây.
Lâm lão gia hạ tầm mắt, lúc ngẩng lên, liền tuyên bố với
