giữa đàn ông và đàn bà là không bình đẳng, trọng lượng của chuyện tình cảm giữa hai phái là hoàn toàn khác nhau. Ở đàn ông, tình cảm nhiều lắm cũng chỉ chiếm ba mươi phần trăm là cùng, nhưng ở phụ nữ tình cảm chiếm toàn bộ. Hạnh phúc hay đau khổ đều do tình cảm quyết định. Cô luôn dùng cái lí luận này để giải thích cho sự hờ hững của anh ấy đối với mình...”
Du Tân Nhụy nói rồi đột nhiên ngẩng đầu lên nhìn Giang Nguyệt: “Về sau cô mới biết, không phải anh ấy không có sự nồng nàn, chỉ là sự nồng nàn ấy không dành cho cô, mà là... dành chọn cho cháu. Mỗi đồ vật của cháu anh ấy đều giữ gìn cẩn thận. Còn lâu mới đến sinh nhật cháu thế mà anh ấy đã nghĩ xem nên chuẩn bị quà gì cho cháu. Cứ mỗi khi đến một nơi nào đó là anh ấy đều nhớ đến cháu, thậm chí ngay cả trong mơ cũng gọi tên cháu. Một lần, hai lần, thì không sao, nhưng anh ấy suốt ngày như vậy. Cô không ngốc cũng không cù lần. Lúc cháu đi Mỹ du học, thực ra cô mừng thầm trong lòng, tưởng cháu đi xa rồi anh ấy sẽ đối xử với cô tốt hơn một chút. Nhưng khi một người đã ở trong trái tim anh ấy rồi, cho dù có ở xa đến đâu cũng chẳng có gì khác biệt cả...”
“Cô thật sựu nản lòng rồi!” Du Tân Nhụy chầm chậm đặt tay lên xoa xoa phần bụng đang nhô lên của mình: “Mùa đông năm ngoái, sau khi từ Mỹ về, cô đi Khang Châu dự hội nghị, gặp lại các bạn học cùng đại học, anh ấy vẫn nhớ đến cô. Anh ấy vẫn nhớ đến cô, cô nghĩ cuộc hôn nhân này nên kết thúc ở đây. Đàn bà suy cho cùng vẫn cần một người đàn ông yêu thương mình!”
Giang Nguyệt tay cầm cốc trà nghe Du Tân Nhụy kể hết. Cốc trà nóng giờ đã nguội ngắt, cô uống một ngụm to, miệng đắng ngắt, không biết là do trà đắng hay do chính cảm nhận của cô.
Nếu như cô là một người không có liên quan chắc chắn cô sẽ cảm thấy đồng tình với Du Tân Nhụy mà trách cứ Giang Quân. Nhưng cô không phải, cô nghe Du Tân Nhụy nói đến Giang Quân quan tâm đến mình. Tình cảm của anh bao nhiêu năm nay đều được giấu kín trong lòng không nói ra. Khoảnh khắc này trong lòng Giang Nguyệt thật sự rất rối bời.
Du Tân Nhụy thở dài nói: “Quả nhiên tìm được người tâm sự sẽ thấy nhẹ nhàng hơn nhiều. Cô cảm thấy oán hận nhưng không biết nói ra với ai. Thực ra, nghĩ lại thì anh ấy cũng rất đáng thương. Có lẽ những chuyện này nên nói cho cháu biết!” Du Tân Nhụy lại lấy một miếng bánh Gato, xúc một thìa lớn bỏ vào miệng rồi mỉm cưới nói với Giang Nguyệt: “Chắc là cháu đã xem Bệnh nhân người Anh rồi chứ?”
“Cháu xem rồi!” Giang Nguyệt gật đầu.
“Thế cô hỏi cháu một vấn đề, what do you hate the most? Hoặc nói xem cháu sợ nhất điều gì?”
Giang Nguyệt nghĩ ngợi một lúc rồi đáp: “Có lẽ là tham vọng chiếm hữu ạ!”
Cái tham vọng ấy toát ra từ trong tim, không thể nào kiểm soát được muốn đi chiếm hữu, đây là sự thiếu hụt lớn nhất trong suốt tuổi thơ của cô, kể từ khi sinh ra cho đến khi hiểu chuyện và cho đến nay vẫn còn để lại di chứng. Nhưng cũng chính vè sự thiếu hụt này mà cô mới đặc biệt bài xích cái tham vọng chiếm hữu bởi vì nỗi đau muốn có nhưng không thể đạt được cô phải nếm quá nhiều.
“Thật kì lạ!” Du Tân Nhụy nói: “Cháu có biết Giang Quân đã trả lời thế nào không? Anh ấy sợ nhất là mất đi, cháu thử nghĩ mà xem...”
Sau khi hai vợ chồng Du Tân Nhụy ra về, Giang Nguyệt vẫn ngồi ngây ra đó một lúc lâu.
Nhìn chân trời qua cửa sổ quán trà, ánh nắng mùa đông mờ nhạt kia nhắc nhở cô rằng thời gian đang trôi đi.
Anh sợ mất đi, đúng thế anh luôn dùng cái vỏ bọc của mình để che giấu sự yếu ớt. Cái lí luận của kẻ yếu luôn là: “Thay vì mất đi, thay vì phải chịu đựng sự hụt hẫng của mất mát, chi bằng chẳng từng nắm bắt được thứ gì, chẳng từng sở hữu thứ gì thì hơn!”
Giang Nguyệt hướng về phía mặt trời thầm nghĩ: suy cho cùng cả cô và anh đều quá yếu đuối, vì vậy mới đi từ thân thiết sang xa cách.
Mùa đông này vô cùng lạnh, trong cái âm u lạnh lẽo của thời tiết, ánh đèn màu cùng dòng người qua lại cũng trở nên mờ ảo và tê tái.
Vừa về đến nhà, về đến cái tổ ấm áp và riêng tư, cái cảm giác u ám ấy đã tan biến. Giang Nguyệt dựa lưng vào cửa, trong phòng tĩnh mịch chẳng có lấy một tiếng động. Buổi trưa lúc cô ra khỏi nhà cô đã bảo cô Trần về nhà, còn Giang Quân vẫn đang ở một thành phố phía bắc xa xôi ngàn dặm, đợi đến khi anh về sẽ là một bữa tiệc tối náo nhiệt và tưng bừng.
Giang Nguyệt vốn đã sớm quen với cuộc sống một mình như thế này, nhưng hiện giờ cô bỗng cảm thấy cô đơn lẻ bóng. Cô với tay bật đèn hành lang rồi đi vào trong, bật đèn phòng khách. Giang Nguyệt bật tất cả đèn trong phòng lên. Dưới ánh sáng đèn Giang Nguyệt nhìn thấy một cái vali màu đen, dựa vào chân ghế sofa. Giang Nguyệt định thần lại, đó chính là chiêc vali Tumi của Giang Quân.
Sao lại thế này? Chẳng lẽ anh đã quay về? Cô thầm nghĩ vậy rồi một tay bám vào tường, bước chân nhanh lên phòng của anh.
Cánh cửa khép hờ, cô đẩy nhẹ cánh cưả, quả nhiên có anh trong đó, áo khoác, áo vest, cà vạt vứt ở đuôi giường. Giang Quân nằm ngửa cánh tay thò ra bên ngoài chăn, mắt nhắm nghiền, mí mắt không hề động đậy. Rất yên tĩnh, yên tĩnh tới mức có cảm giác chẳng có sự sống.
Giang Nguyệt bỗng cảm thấy vô